Chương 13: Ánh mắt tráo trở

Mục Thần

Chương 13: Ánh mắt tráo trở

Mục Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mục Vỹ vốn là người nhà họ Mục ở Đế Đô, con trai trưởng tộc.
Thế nhưng hôm nay cậu nhóc này đột nhiên trở nên khác lạ, rõ ràng trước giờ huynh ấy vốn giấu tài năng!”
Nghe cháu gái nói thế, Tần Thời Vũ khẳng định: “Nếu hôn sự giữa cháu và hắn thành công, khéo lắm nhờ đại sư Mạt Vấn chữa khỏi căn bệnh quái ác của cháu cũng nên.
Hy vọng trưởng tộc Mục sẽ tác thành hôn sự này!”
Tần Mộng Dao nghe vậy nhếch mép.
Cô tự thấy mình xinh đẹp tuyệt trần.
Thế nhưng hôm nay, Mục Vỹ lại từ chối hôn sự ngay trước mặt mọi người.
Dù hắn làm vậy là để chống đối gia tộc, nhưng với cô, đó là một đòn đả kích không nhỏ.
Hơn nữa, nghĩ tới chuyện mình chỉ còn sống được một năm nữa, sắc mặt Tần Mộng Dao trở nên u ám.
Nếu Mục Vỹ nghe thấy những lời nhận xét của Tần lão thái gia về mình, chắc hắn sẽ cười ra nước mắt mất.
“Giấu tài”, quả thật không đúng với hắn.
Nhưng lúc này, Mục Vỹ không thể cười nổi, ngược lại còn tỏ ra bực tức.
Thầy luyện đan sáu sao Mạt Vấn này đúng là quá… phiền phức!
Từ khi bước chân vào biệt viện của hắn, ông nói không ngừng, luôn miệng hỏi về những kiến thức luyện đan.
Nếu không phải ông lão này đã giúp hắn giễu võ dương oai ở trong đại sảnh, hắn thật sự muốn bịt miệng ông lại.
Chờ mãi đến khi mặt trời lặn, thấy Mạt Vấn vẫn định ở lại, Mục Vỹ lập tức tiễn khách.
Cuối cùng đại sư Mạt cũng bó tay, tiếc nuối rời đi.
Lục Khiếu Thiên cũng ở cạnh họ suốt ngày, quả là một ngày đầy kinh ngạc với ông ấy.
Từ lớn đến bé trong gia tộc Mục càng trở nên cẩn trọng hơn.
Trước kia, biệt viện của Mục Vỹ luôn vắng lặng như chùa bà Đanh, nay thì đông nghịt người.
Song khi đại sư Mạt rời đi, những người này cũng dần giải tán.
Trăng treo cao, Mục Vỹ ngồi trên giường, nhớ lại những sóng gió của cả ngày hôm nay, không khỏi cười khổ.
Kiếp trước, hắn là Tiên Vương của đại thế giới Vạn Thiên, hô mưa gọi gió, không ai địch nổi, thế mà lại bị một đám tiểu nhân bày mưu hãm hại.
Nhớ lại cảnh tượng mấy chục Tiên Vương liên thủ sát hại mình, mối hận trong lòng hắn dâng lên ngút trời.
“Nếu ông trời đã cho ta làm lại cuộc đời, lần này, ta nhất định sẽ quay lại đại thế giới Vạn Thiên để khuấy đảo đến long trời nở đất!” Mục Vỹ gào thét trong lòng.
Bỗng nhiên tiếng kẹt cửa nhẹ vang lên.
Mục Lâm Thần bước vào từ ngoài hành lang.
“Nghĩa phụ!”
Mục Vỹ đứng dậy, cung kính hành lễ.
“Vỹ Nhi, suốt những năm qua, ta có lỗi với con.
Nhưng hôm nay, con đã khiến ta phải nhìn nhận con bằng con mắt khác!”, Mục Lâm Thần đi thẳng vào vấn đề: “Ta không hỏi chuyện giữa con và đại sư Mạt, nhưng ta mong con sẽ đồng ý chuyện hôn sự với nhà họ Tần!”
“Đồng ý? Tại sao ạ?”
Mục Lâm Thần thở dài, rồi ngồi xuống.
“Thành Bắc Vân có bốn gia tộc lớn là nhà họ Tần, họ Mục, họ Vương và họ Điêu, chiếm hết phần lớn tài nguyên.
Giờ đây, nhà họ Vương và họ Điêu liên thủ tạo sức ép với nhà họ Mục và nhà họ Tần, buộc chúng ta phải hành động!”
Mục Lâm Thần trầm ngâm nói: “Con cũng biết đó, trong gia tộc hiện giờ, đại trưởng lão và nhị trưởng lão đều có ảnh hưởng nhất định.
Vậy nên ta mong con có thể tạm thời đồng ý chuyện này!”
“Ngoài mặt, chúng ta liên thủ với nhà họ Tần để tạm giảm bớt áp lực trước mắt, sau này hủy hôn ước cũng không sao.”
Mục Lâm Thần nhìn Mục Vỹ, ánh mắt có vẻ cầu xin.
Mục Vỹ ngẩn người.
Trước kia, nghĩa phụ như cây cột trụ vững chãi, bất cứ lúc nào cũng hiên ngang bất khuất.
Dường như biểu cảm của Mục Lâm Thần lúc này đã khiến Mục Vỹ của trước kia cảm động.
Mục Vỹ chậm rãi gật đầu, đồng ý: “Vâng, con đồng ý!”
Nghe Mục Vỹ đồng ý, Mục Lâm Thần nhìn hắn với vẻ hơi kinh ngạc.