Mục Thần
Chương 135: Cuộc điều tra
Mục Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ta tới đây chỉ vì ba việc. Thứ nhất, toàn bộ quá trình sinh trưởng của Tân Mộng Dao từ khi chào đời, kể cả từng biến cố từng giai đoạn, hãy trình bày hết. Thứ hai, Mục Vỹ, thu thập toàn bộ thông tin về cậu ấy từ khi sinh ra đến nay. Thứ ba, cả ba đứa Tể Minh, Mặc Dương, Diệu Tiên Ngữ, ta cũng muốn biết toàn bộ về chúng. Tất cả phải hoàn thành trong hôm nay!"
Tân Mộng Dao, Mục Vỹ, Tể Minh, Mặc Dương, Diệu Tiên Ngữ. Trong năm người này, việc điều tra quá khứ của Tân Mộng Dao và Diệu Tiên Ngữ không khó.
Nhưng Mục Vỹ, Tể Minh, Mặc Dương từng là kẻ vô hình, không ai để ý đến, giờ lại phải điều tra thì ai có thể làm được?
"Nếu điều tra được, Thiệu Danh Ngự này có thể giúp các ông giải quyết mối lo của nhà họ Tần và nhà họ Mục!"
Nói xong, Thiệu Danh Ngự xòe bàn tay gầy guộc ra, ba bình hồ lô xuất hiện.
Một loạt viên đan dược rơi ra từ ba bình hồ lô, hơn một nghìn viên, đa số là đan dược nhất phẩm và nhị phẩm, không thiếu cả đan dược tam phẩm.
Nhìn số đan dược ấy, Uông Đông Vũ, Điêu Chấn Vân và những người khác đều thở gấp, mắt sáng lên sự tham lam.
Hơn một nghìn viên đan dược nhất phẩm, nhị phẩm, thậm chí tam phẩm, hoàn toàn có thể chiếm thành Bắc Vân, thậm chí xưng bá được.
"Không thành vấn đề, không thành vấn đề!"
Điêu Chấn Vân nặng nề thở, gần như gào lên: "Bọn ta sẽ giao toàn bộ thông tin về năm người này cho Thiệu trưởng lão trong một ngày, xin Thiệu trưởng lão chờ một chút”.
Điêu Chấn Vân chưa nói hết lời đã xông ra ngoài.
Uông Đông Vũ cũng nắm bắt tình hình, vội vàng theo sau.
Thời gian qua, nhà họ Mục được người của Thánh Đan Các trợ giúp nên thế lực không giảm, trái lại còn tăng dù đã mất đi lực lượng của đại trưởng lão và nhị trưởng lão.
Hơn nữa, sau chuyến đi đến động Phong Lĩnh, hai nhà đều tổn thất nhiều cao thủ, trong khi nhà họ Mục lại không phái ai đi.
Thế là mọi công sức của họ đều trở thành công dã tràng, thiệt hại quá lớn.
"Điêu huynh, huynh nghĩ Thiệu Danh Ngự có giữ lời tặng nhiều đan dược như thế không? Dù vì báo thù cho cháu trai thì cũng không đến mức như vậy chứ?", Uông Đông Vũ không hiểu.
"Uông huynh nói vậy không đúng rồi!”
Điêu Chấn Vân khẽ nở nụ cười: "Nếu Thiệu Danh Ngự muốn báo thù, ông ấy có thể trực tiếp tiêu diệt cả nhà họ Tân và nhà họ Mục. Nhưng ông ấy không làm vậy, ngược lại còn yêu cầu điều tra về mấy đứa đó. Ta đoán không nhầm thì ông ấy muốn thu mấy đứa đó về phe mình!”
"Tể Minh còn trẻ mà đã luyện chế ra phàm khí thượng phẩm, thiên phú bất phàm. Diệu Tiên Ngữ khỏi cần bàn. Mặc Dương thì lĩnh ngộ được kiếm ý, ta và huynh đều biết đó có nghĩa gì", Điêu Chấn Vân tiếp tục nói: "Bên cạnh đó, quan trọng hơn là ta cũng cảm thấy Tân Mộng Dao có chỗ kỳ lạ!”
"Đúng vậy, Mục Vỹ cũng thế, không ngờ chỉ mấy tháng mà đã khai quật ra nhiều thiên tài như vậy. Trước đây chúng ta đều bị đứa nhỏ đó che mắt rồi!”
"Bây giờ cứ hoàn thành tốt chuyện này, Thiệu Danh Ngự là người coi trọng danh dự, sẽ không lừa dối đâu. Chuyện này nhìn kiểu gì cũng có lợi với chúng ta”.
"Được!”
Trong lúc nói chuyện, hai trưởng tộc rầm rộ đi bố trí nhiệm vụ.
Trong đại sảnh, Thiệu Danh Ngự nghe tiếng la hét bên ngoài một lúc thì không chịu được, nhíu mày.
"Kéo nó vào đây!", ông ta ra lệnh.
Hai đệ tử ngoài cửa áp giải một người đầy thương tích đi vào đại sảnh.
Quần áo người đó chỗ nào cũng rách bươm, không chỗ nào lành lặn, sau lưng như một đống hỗn độn, chẳng chịt máu và thịt. Cực kỳ đáng sợ.
Đó chính là Thiệu Minh!
“Thiệu Minh, ta hỏi con, con có biết vì sao mình lại bị trừng phạt không?”, thấy cháu trai mình như thế nhưng Thiệu Danh Ngự không tỏ ra thương xót chút nào, chỉ lạnh lùng hỏi.
"Do trưởng tôn vô dụng, khiến đệ đệ bị giết hại ạ!”
"Sai, hoàn toàn sai.”
Thiệu Danh Ngự không kìm được trách móc: "Ta đánh con là vì con quá ngu xuẩn. Mục Vỹ có cảnh giới Tụ Đan - tầng thứ tám của thân xác, trong khi đó con hơn hẳn, đã thế còn có Thiết Sơn Hộ, Ba Dụ Đức và Đường Minh Dương giúp đỡ bao vây tấn công, thế mà cuối cùng lại không thể đánh bại cậu ta, đó là ngu ngốc! Tình thế bất lợi mà vẫn vì thể diện mà không biết tiến thoái là ngu ngốc, hại đệ đệ chết cũng là ngu ngốc!”
"Tôn nhi biết lỗi rồi ạ!”
"Con biết cái quái gì!”
Thiệu Danh Ngự quát lớn: "Nếu hiện giờ cháu trai của ta không phải chỉ còn mình con thì ta đã đánh chết con rồi. Nếu con thông minh một chút thì Vũ Nhi đã không phải chết rồi. Đồ ngu!”
"Sư phụ bớt giận!”
Lâm Minh nâng một tách trà, trên gương mặt bình thường nở nụ cười tươi tắn.
"Lâm Minh, Tân Mộng Dao thật sự có điều kỳ lạ.”
"Điều này đồ nhỉ đã trải nghiệm rồi ạ. Trong cơ thể Tân Mộng Dao không chỉ có chân nguyên mà còn ẩn chứa sức mạnh băng hàn rất cường hãn.”
“Sức mạnh băng hàn được tạo nên từ khí trong đất trời, chắc chắn Tân Mộng Dao đã có được cơ duyên đặc biệt nào đó.”
Thiệu Danh Ngự phân tích: "Trên đại lục, thú được chia ra bốn cấp bậc đó là yêu thú, linh thú, thiên linh thú và thánh thú. Xét trên Thiên Vận Đại Lục, thiên linh thú đã là một cấp bậc rất mạnh, thánh thú thì chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Nghe nói, có một loài thánh thú tên là Côn Bằng có thể nuốt chửng thiên địa nhật nguyệt, một loài thánh thú khác là Chu Tước, lấy lửa làm thức ăn, lửa Chu Tước của nó còn mạnh hơn cả thiên hỏa”.
"Ý của sư phụ là..."
"Có lẽ Tân Mộng Dao đã dung hợp với tỉnh phách của thánh thú hoặc có do di truyền. Chuyện này khá hiếm nhưng không phải chưa từng xảy ra, những nhân vật như vậy một khi xuất hiện thì đều gây chấn động cả đại lục, trong tương lai sẽ phá vỡ hư không, trở thành thần.”
Thần!
Có thể nói thần chính là một thần thoại. Từ này quá xa vời đối với họ.