Mục Thần
Chương 76: Thay Đổi
Mục Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Mộng Dao đến lớp năm sơ cấp chỉ để kiểm chứng xem danh xưng "phế vật chín năm" của Mục Vỹ là thật hay giả.
Sự thật cho thấy, nếu ai giờ còn dám gọi hắn là phế vật thì đúng là đang tự bêu riếu mình.
Chỉ trong một tháng, Mục Vỹ đã bước lên cảnh giới Ngưng Nguyên, lại còn thành thạo cả luyện đan lẫn luyện khí như trở bàn tay.
Mục Vỹ thực sự đã thay đổi!
"Cô Tần!"
Đang lúc Tần Mộng Dao quan sát Mục Vỹ dạy dỗ Tề Minh, một tiếng gọi vang lên, vui mừng nhưng lại đến rất đúng lúc.
"Mặc Dương?"
"Cô Tần, trò đã quyết định sẽ thi đấu với Mặc Hải. Hiện tại trò đang ở cảnh giới Dịch Cân tầng ba, nhưng trò tin chắc chỉ trong một tháng nữa sẽ đột phá lên Ngưng Khí tầng năm và đánh bại Mặc Hải! Xin cô Tần chỉ dạy thêm cho trò!"
Nói xong, gã cúi đầu thật sâu.
Nhưng ngay khi cúi xuống, ánh mắt không thành thật kia lại lén liếc nhìn đôi chân thon dài, thẳng tắp của Tần Mộng Dao.
Bịch!
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên.
Giọng nói lạnh lùng của Mục Vỹ vang đến:
"Nhìn nữa, thầy móc mắt trò ra!"
"Hự…"
Mặc Dương hít mạnh một hơi, vội vàng ngẩng đầu dậy, giả vờ bình thản mà ngó nghiêng xung quanh.
Tần Mộng Dao khẽ cười trước vẻ mặt nghiêm nghị của Mục Vỹ, nhẹ nhàng đáp: "Không sao đâu. Dạo này thầy Mục bận dạy Tề Minh, không có thời gian quan tâm tới trò. Cô sẽ dạy, nhưng trò phải chuẩn bị thật tốt nhé!"
"Vâng ạ! Không vấn đề gì! Không vấn đề gì cả!"
Mặc Dương không ngờ cô giáo xinh đẹp, lạnh lùng của học viện lại chịu nhận dạy mình, lập tức vui mừng đến mức nói năng lộn xộn.
"Khụ khụ…"
Mục Vỹ ho nhẹ một tiếng: "Cô Tần, ta muốn thắng cuộc thi, cô đừng lợi dụng việc công mà làm việc riêng!"
"Chuyện đó không đến lượt huynh lo. Huynh cứ chuyên tâm dạy Tề Minh đi!"
Tần Mộng Dao bật cười, quay người bỏ đi.
"Thầy Mục, giờ mình phải làm gì tiếp ạ?" – Giọng nói run rẩy của Tề Minh vang lên phía sau.
"Làm gì ư? Luyện khí chứ còn gì!"
Mục Vỹ đáp, bước nhanh về phía phòng luyện công của học viện Bắc Vân.
Tề Minh lắc đầu nhìn dáng vẻ bực bội, khó chịu của Mục Vỹ, đành buồn bã bước theo sau.
Mười ngày trôi qua nhanh chóng.
Trong suốt mười ngày ấy, Mục Vỹ sống ngay tại học viện, ngày nào cũng đích thân chỉ dạy Tề Minh.
Diệu Tiên Ngữ thì như con chim sẻ suốt ngày líu lo, hỏi đủ thứ chuyện khiến đầu óc hắn rối tung.
Hắn còn phải dành thời gian tìm hiểu phương pháp luyện chế phàm khí và chế đan dược.
Quan trọng nhất là ba thứ vừa thu được từ Tru Tiên Đồ: Bổ Thiên Kiếm Đạo, Trúc Linh Đan và thanh kiếm Thanh Khuyết.
Bổ Thiên Kiếm Đạo không đơn thuần chỉ là một võ kỹ cấp bậc Hoàng Giai. Dù chỉ gồm bốn chiêu, nhưng lại bao hàm gần như toàn bộ tinh hoa kiếm thuật.
Trúc Linh Đan được xem là đan dược cấp hai mạnh nhất, nhưng cách luyện chế lại phức tạp đến mức ngay cả một Tiên Vương như Mục Vỹ đời trước cũng phải đau đầu.
Còn kiếm Thanh Khuyết tuy chỉ là phàm khí thượng phẩm, nhưng lại có tới ba loại khế văn – thứ mà Mục Vỹ chưa từng thấy trong bất kỳ vật phẩm nào trước đây.
Thật sự quá thần kỳ!
Dường như Tru Tiên Đồ đã mở ra trước mắt hắn một thế giới huyền diệu, thâm sâu và biến hóa khôn lường!
"Thầy Mục cứu mạng! Cứu trò với thầy Mục!"
Hôm ấy, vừa bước ra khỏi phòng luyện đan, Mục Vỹ đã thấy Mặc Dương mặt mày tím tái, khóc lóc thảm thiết, ôm chặt đùi hắn không chịu buông.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Thầy Mục, trò biết lỗi rồi, trò xin lỗi! Từ nay về sau, trò muốn theo thầy học, xin thầy cứu trò!"
Mặc Dương giờ gầy rộc hẳn so với mười ngày trước, da dẻ đen sạm, nhìn chẳng khác nào một tên ăn mày lang thang, khốn khổ.
"Mặc Dương, lại lười biếng rồi phải không? Đừng quên mười ngày trước trò đã hứa gì với cô!" – Giọng nói dịu dàng vang lên, Tần Mộng Dao bước tới.
"Không muốn tu luyện nữa à? Vậy thử cái Băng Cầu này xem!"
Cô vừa nói, vừa ngưng tụ một luồng hàn khí trong lòng bàn tay.
Luồng hàn khí ấy mang theo chân nguyên, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Mục Vỹ lập tức nhận ra đó là gì.
Thần phách Băng Hoàng trời sinh mang sức mạnh thuộc tính băng – một loại lực lượng tự nhiên, không phải chân nguyên, nhưng lại mạnh hơn chân nguyên rất nhiều.
Tần Mộng Dao đã thức tỉnh thần phách Băng Hoàng, và sức mạnh của nó đang dần bộc lộ.
Mục Vỹ hiểu rõ, dù Tần Mộng Dao có suốt ngày ngủ chẳng tu luyện, thực lực của cô cũng sẽ không ngừng tăng lên.
"Được thôi, vậy trò theo thầy học cũng được. Nhưng trò có chịu nổi hai mươi ngày tới không?"
"Có thể ạ! Nhất định có thể!"
Mặc Dương vội vàng gật đầu lia lịa.
Mười ngày tu luyện dưới tay Tần Mộng Dao chẳng khác nào địa ngục.
Mở mắt ra là phải luyện, không đạt tiêu chuẩn liền bị Băng Cầu trừng phạt.
Ai mà chịu nổi một lịch tu luyện kinh khủng như vậy?
Nghe Mục Vỹ nói vậy, Mặc Dương không chút do dự gật đầu, hoàn toàn không để ý đến nụ cười âm hiểm sâu kín ẩn hiện trong ánh mắt của hắn.