Chương 89: Cuộc Chiến Bất Ngờ

Mục Thần

Chương 89: Cuộc Chiến Bất Ngờ

Mục Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quảng trường của Học viện Bắc Vân chật cứng người, nghìn nghịt thầy cô và học trò vây quanh như nêm cối. Bốn lôi đài, hai lò luyện đan và hai lò luyện khí đã được dựng sẵn giữa quảng trường, chuẩn bị cho cuộc tranh tài thăng cấp thầy giáo trung cấp của Mục Vỹ. Học viện đã sắp xếp từ trước, nhưng không ngờ rằng một thầy giáo sơ cấp lại thu hút đông đảo khán giả đến vậy. Đa số họ chỉ muốn xem cảnh tượng Mục Vỹ khiêu chiến lớp ba cao cấp với ba đầu sáu tay kia.
“Tiên Ngữ, mấy ngày nay ta đã điều tra về thầy Mục của lớp muội, nhưng không biết hắn có gì lợi hại!”
Diệu Tiên Ngữ, cô gái xinh đẹp trong chiếc váy tím ngắn động lòng người, đứng giữa đám đông. Bên cạnh cô là Thiệu Vũ, chàng trai luôn nói không ngớt. “Điêu Á Đông dẫn dắt lớp ba cao cấp, toàn học viện chỉ thua lớp của Uông Thanh Phong. Mục Vỹ mà dám thách thức họ, đúng là ngu ngốc!”
“Thiệu Vũ, ngươi có thể im lặng không?”
Diệu Tiên Ngữ không nhịn được, quay lại quát: “Thầy Mục là thầy của lớp ta, hãy nói chuyện lễ phép!”
Thiệu Vũ là đệ tử ngoại môn của Thánh Đan Tông, cảnh giới Ngưng Nguyên - tầng thứ bảy. Mới mười sáu tuổi, hắn đã mạnh hơn Mục Vỹ nhiều lần. Thế nhưng Diệu Tiên Ngữ lại dám chống đối hắn trước mặt bao người.
“Ha ha, ta biết chắc muội sẽ thắng được Uông Vân Kỳ. Nhưng hai người còn lại, một là thiếu gia ăn chơi, một là học trò nghèo, sao có thể là đối thủ của thiên tài thành Bắc Vân như muội?”
Thiệu Vũ giễu cượt: “Đối với ta, hai thiên tài kia cũng chỉ là phế vật!”
Nghe vậy, Diệu Tiên Ngữ càng bực bội, cau mày.
“Thầy Mục!”
Cô ta nhìn thấy Mục Vỹ và Tần Mộng Dao trong đám đông, lập tức chạy tới, bỏ lại Thiệu Vũ lẩm bẩm. Thấy thế, Thiệu Vũ nghiến răng, nghiến lợi: “Đồ phế vật, Tiên Ngữ là của ta. Ngươi dám nhúng chàm muội ấy, ta sẽ giết chết ngươi!”. Hắn nói xong, thở hắt ra, điều chỉnh sắc mặt rồi tiến về phía Mục Vỹ. Lần này hắn tới đây là để xem Mục Vỹ thua thảm bại đến mức nào!
Giữa quảng trường rộng lớn, khoảng đất trống được giữ lại dành cho trận đấu. Sau lưng Mục Vỹ là Diệu Tiên Ngữ, Tề Minh, Mặc Dương. Đối diện là Điêu Á Đông dẫn theo Điêu Á Vân, Uông Vân Kỳ, Tề Vân xếp thành hàng.
Điêu Á Đông nhìn Mục Vỹ, bật cười: “Khó trách thầy Mục lại tự tin như vậy, nhờ cô Tần làm chỗ dựa. Thầy Mục dùng chiêu ăn bám này thật tốt!”
“Ha ha… nhường rồi, nhường rồi!”
Mục Vỹ không thèm đếm xỉa, cười đáp: “Ăn bám cũng cần bản lĩnh đấy. Sợ là thầy Điêu muốn ăn bám cũng không ăn nổi!”
Nói xong, hắn quay lại nhìn Tần Mộng Dao. Cô gái cười khuynh quốc khuynh thành, khiến mọi người xung quanh choáng ngợp.
“Ta đã gặp nhiều kẻ vô liêm sỉ, nhưng chưa thấy ai không biết xấu hổ như vậy!”
“Đúng đấy, nói hắn là phế vật không bằng nói hắn là kẻ vô sỉ đệ nhất thiên hạ!”
“Lát nữa hắn thua cho đẹp mặt, chắc Mặc Dương chưa lên đấu đã chịu thua nhường Điêu Á Vân rồi. Điêu Á Vân là một trong ba thiên tài học viện, đồ phế vật Mặc Dương mà lên chỉ có đường chết!”
Tiếng tranh luận ồn ào vang lên. Cuộc thi chưa bắt đầu, quảng trường đã trở nên ồn ào. Đa số mọi người đều đang chờ xem Mục Vỹ bị mất mặt. Hắn vốn có thể chọn lớp bình thường để thăng cấp, nhưng lại nhất quyết chọn lớp ba cao cấp. Đáng đời hắn tự chuốc lấy thất bại!
Trên mấy bệ đá cao dọc quảng trường có mấy bóng người đứng sừng sững. Trong đó có Uông Thanh Phong, người đàn ông hai mươi tuổi, quần áo bay phấp phới, gương mặt tuấn tú khiến các nữ học trò không ngừng gào thét.
“Thầy Uông nghĩ lần này Mục Vỹ có thể thắng không?”
Một cô gái đứng sau lưng Uông Thanh Phong hỏi.
“Một khi phế vật thức tỉnh sẽ một bước lên trời. Mọi chuyện đều không thể đoán trước, Tần Mộng Dao không phải người ngu ngốc. Người được cô ấy coi trọng sao có thể là phế vật?”
Uông Thanh Phong khẽ cười: “Đáng tiếc Điêu Á Đông bị đố kỵ làm mờ mắt, không nhìn nhận rõ ràng!”
“Ý của thầy là Mục Vỹ sẽ thắng sao?”
Cô gái không nhịn được hỏi tiếp.
“Nếu Mục Vỹ chọn lớp sáu sơ cấp hoặc lớp chín sơ cấp thì có lẽ sẽ thắng. Nhưng hắn lại lựa chọn lớp ba cao cấp!”
Uông Thanh Phong trầm giọng: “Điêu Á Vân ra sân, Mặc Dương không thể thắng nổi. Còn Diệu Tiên Ngữ và Vân Kỳ ngang sức nhau, Tề Vân lại mạnh hơn Tề Minh không chỉ một bậc. Ta cũng không đoán ra Mục Vỹ đang muốn làm gì!”
Mọi người bàn tán sôi nổi khi cuộc thi chưa bắt đầu.