Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 139: Anh vô tình thật đấy
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nga khẽ mở mắt, cô nói vậy là để giữ chút tự trọng cho bản thân. Cô biết thế nào anh cũng sẽ nói lời xin lỗi, mà cô lại không muốn nghe. Vì thế, cô để anh nghĩ đó là ham muốn của cô, anh không cần bận tâm. Như vậy, anh sẽ không cảm thấy áy náy hay khó xử, còn cô cũng có thể tỏ ra bình thường trước mặt anh.
La Thái Mẫn và Ngọc Anh ngồi tại tầng ba của một quán cà phê. Không gian quán khá yên tĩnh, mọi vật bên trong được trang trí mộc mạc, tạo cảm giác yên bình cho thực khách. Khi hai người bước vào, vẻ đẹp hoàn mỹ của họ sánh đôi bên nhau như tỏa ra vầng hào quang mê hoặc, khiến vài vị khách và nhân viên trong quán không khỏi trầm trồ ngưỡng mộ. La Thái Mẫn ngồi vắt chéo chân, tay gõ từng nhịp lên bàn theo thói quen. Anh tỏ vẻ lãnh đạm, ánh mắt xuyên qua lớp kính nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài.
Ngọc Anh nhìn vẻ lạnh lùng của Mẫn, cô hiểu rõ lý do anh hẹn gặp mình. Cô cũng nhìn ra ngoài không gian rộng lớn ấy, khẽ nhếch mép cười một nụ cười chua chát. Cô biết trái tim La Thái Mẫn chưa hề có bóng hình cô. Những lần hai người gặp mặt chỉ là để che mắt người lớn, Mẫn chưa một lần nhắc đến chuyện tình cảm, càng không nói đến chuyện kết hôn. Ngọc Anh cảm thấy có chút tủi thân. Ngoài kia, biết bao nhiêu người đàn ông chỉ mong được cùng cô uống một tách cà phê, cùng dạo phố, và sẵn sàng chiều chuộng cô mọi lúc. Vậy mà, trái tim kiêu hãnh của cô lại bị người đàn ông trước mặt thu hút. Phải chăng chính vì sự lạnh lùng, kiêu ngạo của anh, việc anh không đặt cô vào mắt, mà cô càng muốn chinh phục anh? Ngọc Anh tin rằng, chỉ cần bên cạnh anh chưa có cô gái nào khác, cô vẫn còn cơ hội. Một ngày nào đó, trái tim Mẫn chắc chắn sẽ phải hướng về cô.
Sau khi nhân viên phục vụ mang đồ uống đến, ánh mắt La Thái Mẫn mới hạ xuống, nhìn về phía cô.
- Cà phê của anh chị đây ạ!
- Ừ, cảm ơn em! - Ngọc Anh mỉm cười nói với nhân viên.
La Thái Mẫn liếc nhìn Ngọc Anh, thăm dò tâm trạng của cô. Ngọc Anh hiểu ý, mỉm cười đáp:
- Em biết anh muốn nói gì. Anh yên tâm, em sẽ không ép anh phải cưới em ngay đâu. Dù sao, em cũng không muốn lấy một người không có tình cảm với mình.
Không ngờ Ngọc Anh lại hiểu rõ tâm ý của Mẫn đến vậy. Anh mỉm cười gật đầu đáp lời:
- Cảm ơn em! Em là một cô gái tốt, chỉ là anh không thể có tình cảm với ai khác được nữa. Anh hy vọng em sẽ tìm được một người yêu thương mình thật lòng.
Bàn tay đang cầm chiếc thìa khuấy trong cốc của Ngọc Anh chợt khựng lại. Cô đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Mẫn. Anh nói vậy nghĩa là anh chưa thể quên được tình cũ, hay đã có một cô gái khác cướp mất trái tim anh rồi? Ngọc Anh nở một nụ cười châm chọc:
- Vậy là em không có cơ hội sao?
- Anh xin lỗi.
- Anh vô tình thật đấy! Ngọc Anh giả vờ xị mặt mắng anh.
Không muốn không khí bị từ chối trở nên gượng gạo, cô liền chuyển chủ đề sang công việc. Hai người vốn rất hợp nhau trong chuyện làm ăn, nên cảm giác khó xử của Mẫn lúc nãy nhanh chóng tan biến, anh cũng mở lời nói chuyện với cô nhiều hơn. Tuy bề ngoài Ngọc Anh cố tỏ ra bình thản, nhưng thực chất trong lòng lại như bị vài nhát dao cứa vào, âm ỉ đau đớn.
Một tiếng trôi qua, Ngọc Anh kết thúc buổi hẹn sớm. Cô nói mình có chút việc cần xử lý nên nhờ Mẫn đưa về nhà. Thực ra, cô không thể gượng cười thêm được nữa. Vừa bước vào nhà, cô liền lao vội lên phòng, nằm lên giường, trùm chăn kín mít. Cảm giác tủi nhục khiến những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Đây là lần đầu tiên cô bị từ chối một cách thẳng thừng đến vậy, nhưng lại không có lý do để tức giận. Ở tuổi 27, đây là lần đầu tiên cô rơi nước mắt vì một người đàn ông.
Mẹ Ngọc Anh thấy con gái về mà không ngó ngàng gì đến mình thì cảm thấy kỳ lạ. Bà bước lên lầu tìm cô, mở cửa phòng ra thì thấy con gái cưng lại đang trùm chăn khóc thút thít. Bà tức giận lên tiếng...