21. Chương 21: Em đã nhớ ra rồi sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 21: Em đã nhớ ra rồi sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù là đàn ông nhưng anh vẫn đủ tinh tế để nhận ra vấn đề. Mẫn cởi vội áo khoác rồi cột ngang eo cô. Thảo sững người trước hành động ân cần đó, sau đó lại lúng túng đưa tay xuống định cởi ra. Hành động này của Mẫn chẳng phải hơi kỳ quặc sao? Lỡ như ai đó nhìn thấy, lại truyền tai nhau tin đồn giật gân: "Tổng giám đốc đẹp trai lạnh lùng, cởi bỏ áo khoác của mình khoác cho cô nhân viên mới" thì chắc Thảo không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa. Thấy Thảo vùng vằng, Mẫn không vui, anh siết chặt tay áo lại, nhìn cô đầy nghiêm nghị:
- Để yên nào! Em nghĩ nhìn bộ dạng của em thì mọi người sẽ không chú ý sao?
Thảo biết mình không thể từ chối, cũng không muốn đôi co thêm nữa, đành miễn cưỡng chấp nhận.
- Ờm... Vậy cảm ơn giám đốc!
La Thái Mẫn đột nhiên mỉm cười, ánh mắt bắt đầu trở nên ám muội. Thảo có thể cảm nhận được điều chẳng lành sắp tới. Anh cúi xuống thì thầm vào tai cô:
- Đã nói tôi không nhận lời cảm ơn rồi mà! - Nói rồi quay lưng bước đi.
Thảo tức giận bước theo sau. Thật chỉ muốn cho anh ta một trận! Tự ý hành động xong còn bắt người khác phải đội ơn, đúng là có một không hai trên đời.
- Này, cái này là anh tự nguyện mà... "Cái đồ bá đạo nhà anh... hừm, chỉ muốn đấm cho mấy phát!" Thảo đưa tay giơ nắm đấm sau lưng Mẫn. Anh chợt quay lại, cô chột dạ đưa tay lên đầu như vuốt tóc, cười trừ hì hì.
- Vào đi! - Mẫn mở cửa xe đã đậu bên đường, nghiêng đầu ý bảo cô vào trong.
- À không cần đâu, tôi tự bắt taxi về được rồi. - Thảo xua xua tay.
- Một cô gái như em giờ này không biết có bao nhiêu nguy hiểm sao? - Mẫn nói rồi kéo tay cô, bắt cô ngồi vào trong xe.
Thảo thầm nghĩ anh ta có đang làm quá không vậy? Bây giờ taxi đều được quản lý qua công ty, đâu phải ai muốn làm gì thì làm. Liệu Mẫn có mắc chứng bệnh ám ảnh tâm lý nào không mà luôn tự tiện làm theo ý mình? Thôi, đã vào ngồi rồi thì cứ ngoan ngoãn về nhà cho xong chuyện. Không cần đợi Mẫn nhắc, Thảo tự đưa tay kéo dây an toàn lên thắt vào. Mẫn thấy cô tự giác như vậy thì hài lòng mỉm cười, rồi nổ máy.
- Anh thích tôi sao? - Bỗng Thảo quay sang hỏi với giọng nghiêm túc.
La Thái Mẫn khá bất ngờ trước câu hỏi đó của cô, anh bật cười đáp:
- Em nghĩ sao?
- Lúc nào cũng vậy, chẳng chịu trả lời đúng trọng tâm. Nếu hôm đó anh có dùng bao thì phải nói cho tôi biết, tôi đã không phải lo lắng như vậy.
- Em đã nhớ ra rồi sao? - Mẫn khẽ cười châm chọc.
- Không, tôi chỉ đoán thế thôi. Một người thông minh như anh chắc chắn khi làm việc gì cũng không thể để lại hậu quả không mong muốn.
Mẫn nghe cô lý giải có lý lẽ liền gật đầu đồng tình.
- Vậy là anh muốn ngủ với tôi sao? - Thảo lại quay sang trừng mắt hỏi. Cô muốn biết lý do Mẫn cứ luôn xuất hiện quanh cô là gì. Cô thấy mình có gì đặc biệt để anh phải để tâm đến? Ngoài cái đêm sự cố ấy, Thảo cũng chẳng thể nhớ nổi những gì đã xảy ra, chỉ có cảm giác đau nhức là chưa thể quên mỗi khi nghĩ về đêm đó.
Mẫn không khỏi phì cười, đưa ánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, rồi gật đầu.
- Cũng có thể.
Thảo không nghĩ Mẫn sẽ đáp lại một cách trắng trợn như thế. Ít ra cũng làm vẻ chối bỏ hay chán ghét gì đó chứ. Thảo há miệng thở dài, cáu giận nói:
- Có thể gì chứ? Tốt nhất anh nên tránh xa tôi ra một chút. Hôm nay lúc ở cửa hàng tiện lợi, sao anh lại làm như vậy? Nếu để người khác nhìn thấy tôi lại mang tiếng xấu, anh có biết không? Lần sau anh nên chú ý hình tượng của mình một chút!