42. Chương 42: Giám đốc vắng mặt và lời chào bất ngờ

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 42: Giám đốc vắng mặt và lời chào bất ngờ

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Công việc hôm nay chủ yếu là rà soát kỹ lưỡng mọi kế hoạch, đảm bảo buổi lễ ra mắt vào thứ Hai không xảy ra bất kỳ sai sót nào. Thảo lén nhìn sang phòng giám đốc, Mẫn vẫn chưa đến. Chẳng biết từ lúc nào, việc bị Mẫn trêu chọc đã trở thành thói quen, nên khi không thấy anh, lòng cô chợt thấy trống trải lạ thường. Thảo tự gõ vào đầu, tự nhủ: "Con ngốc này, mày còn mong chờ điều gì nữa chứ."
Quá trưa, Mẫn vẫn chưa xuất hiện ở công ty. Trong lúc cùng Mai ăn trưa ở căng tin, Thảo khẽ hỏi.
- Hôm nay giám đốc không đi làm sao?
- Sao vậy? Cậu có việc cần gặp giám đốc à? Hôm nay có hợp đồng hợp tác với bên Hàn Quốc nên giám đốc đã bay sang đó từ sớm rồi.
- Sao Mai biết được?
- Giám đốc không nói với cậu à? Hai người đi công tác có nói chuyện với nhau không vậy? Mà với tính cách lạnh lùng của anh ấy, chắc không nói với cậu cũng phải. Hôm cậu đi công tác, trưởng phòng Hà đã thông báo cho mọi người chuẩn bị tài liệu rồi mà.
Thảo lại rơi vào trầm mặc. Đa số thời gian đi công tác, cô đều ở bên cạnh Mẫn, vậy mà cô lại là người chẳng hay biết gì, mọi chuyện đều phải nghe từ miệng người khác. Có lẽ đối với anh, cô không phải là người đáng để quan tâm, mà chỉ là món đồ chơi để anh giải tỏa dục vọng. Thảo không thể nuốt nổi cơm nữa, mắt đã hoe đỏ. Cô đứng dậy bỏ về.
- Mình no rồi, mình về trước đây. Mai ăn sau nhé.
Mai nói vọng theo: - Sao hôm nay Thảo ăn ít vậy?
Thảo đi thẳng, không quay đầu lại. Thực sự lúc này tâm trí cô vô cùng rối bời, nói đúng hơn là quá thất vọng. Cứ ngỡ mình có một chút gì đó với anh, còn bày đặt hi vọng đủ thứ, giờ thì nhục nhã chưa...
Bỗng nhiên Thảo lại có biểu hiện kỳ lạ như vậy, ít nhiều cũng khiến Mai suy nghĩ. Cô bắt đầu nghi hoặc về mối quan hệ của hai người, liệu có phải Thảo cũng đã rơi vào sức hút mãnh liệt của Mẫn rồi không.
Thảo quay trở lại làm việc nhưng tâm trạng chẳng vui chút nào, chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để có thể về nhà nghỉ ngơi.
Vừa về đến nhà, Thảo đặt chiếc túi xách xuống bàn, đi thẳng vào nhà tắm. Cô mở vòi nước ấm chảy vào bồn, cởi quần áo rồi ngâm mình vào. Nhìn thấy những dấu vết của Mẫn còn lưu lại trên da thịt, Thảo tức giận dùng xà phòng chà xát thật mạnh. Cảm giác tủi nhục khiến Thảo chợt rơi nước mắt. Cô vội lau đi rồi tự trấn an.
"Không được khóc, không được khóc." Đúng là những vấp ngã đầu đời bao giờ cũng khiến người ta yếu đuối đến vậy.
Thảo tắm xong liền lên giường cuộn chăn lại. Cô mở điện thoại xem lại danh sách cuộc gọi, nhìn số điện thoại của Mẫn thật lâu, do dự không biết nên gọi lại hay xóa đi. Thảo cũng không rõ cảm xúc lúc này là đang giận vì sự thờ ơ của anh sau những gì đã làm với mình, hay là trái tim cô thật sự đã bị tổn thương rồi. Thảo suy nghĩ một hồi lâu, quyết định nhấn xóa. Có lẽ nên quên đi để bản thân không còn chìm trong suy nghĩ mệt mỏi này nữa. Cơn đói bụng chợt nổi lên khiến Thảo bừng tỉnh: "Tại sao mình phải hành hạ bản thân mình chứ, mặc xác anh ta."
Thảo bước xuống nhà, ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó tìm thứ gì để lót dạ. Vòng qua vòng lại, mì gói vẫn là sự lựa chọn tốt nhất. Ăn xong, cô muốn tìm thứ gì đó tráng miệng. Thảo mở tủ kem ra, định cầm cây kem chú gấu yêu thích, nhưng lại nhớ đến lúc La Thái Mẫn cắn mất đầu chú gấu của mình. Thảo bực mình ném cây kem sang một bên, lấy đại một cây sinh tố và mua vài lon bia về nhà.
Vừa đi vừa cầm cây sinh tố nhấm nháp, về đến ngoài cổng chung cư thì Thảo thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là Nga đang đứng nói chuyện với một người đàn ông bên chiếc xe hơi đỗ lại ven đường. Người đàn ông đang quay lưng về phía Thảo, nhưng nhìn từ phía sau cũng có thể đoán được khí chất cao quý của anh ta. Dáng người cao ráo, anh ta mặc một bộ vest màu đen trông vô cùng lịch lãm. Nga chợt đưa mắt ra sau, nhìn thấy Thảo thì vẫy tay.
Thảo ngại ngùng cúi mặt bước tới gần hai người. Vốn dĩ cô định tránh mặt nhưng lại bị gọi tới. Nga kéo tay Thảo lên rồi giới thiệu.
- Giới thiệu với anh, đây là bạn thân của em, người bạn cùng phòng mà em đã kể đó.
Thảo như chết lặng, khuôn mặt đơ ra như tượng, cây sinh tố trên tay chợt rơi xuống đất. Người đàn ông nhìn thấy Thảo cũng im lặng mất vài giây rồi đưa tay về phía cô, mỉm cười cất giọng.
- Xin chào! Đã lâu không gặp!