45. Chương 45: Em thật sự không hiểu ý anh?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 45: Em thật sự không hiểu ý anh?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này chứa hình ảnh. Nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt.
- À không, chỉ là em thấy hai người khá hợp nhau thôi. Mà anh này, em có thể nhờ anh một chuyện được không?
Tuấn Anh khó hiểu nhìn Thảo, khẽ gật đầu. - Em cứ nói đi.
- Anh có thể đừng nói với Nga chuyện chúng ta từng quen biết không?
- Tại sao? - Tuấn Anh chỉ nhìn thẳng về phía trước, giọng nói lạnh như băng.
- Thì anh cũng biết Nga có tình cảm với anh mà, với lại nó là bạn thân nhất của em, em không muốn nó phải suy nghĩ nhiều.
Tuấn Anh im lặng không nói gì, một lát sau mới lên tiếng.
- Em có biết lý do anh quen Nga không?
- Nga kể với em rồi, chuyện trà sữa đó.
- Không phải! - Thảo nghi hoặc nhìn sang anh. - Vậy thì sao?
Tuấn Anh im lặng một lúc, có lẽ đang sắp xếp lại cảm xúc của mình, vài giây sau anh mới trả lời:
- Bởi vì lúc đó, anh đã ngửi thấy trên người cô ấy một mùi hương rất quen thuộc. Là mùi hương của em!
Thảo sững sờ trước lời Tuấn Anh vừa nói, cô không thể hiểu nổi ý anh là gì.
- Anh nói vậy là có ý gì?
Tuấn Anh nghiêm túc nhìn Thảo, nhớ lại khoảng thời gian trước khi anh ra đi, vẫn không kiềm được sự tức giận mà chất vấn:
- Tại sao lúc đó em không đến tiễn anh? Cũng không trả lời tin nhắn của anh?
Thảo nhớ lại ngày Tuấn Anh ra sân bay, anh đã gọi cho cô hơn mười cuộc gọi nhỡ, và một tin nhắn với nội dung "Em chờ anh nhé". Thảo biết, lúc đó cô không nghe máy vì không muốn cản trở tương lai của anh. Tuấn Anh là một người tài giỏi, tương lai của anh là con đường mà anh phải nỗ lực không ngừng chiến đấu, còn cô chỉ là một người nhỏ bé đi ngang qua cuộc đời anh trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Thảo không hối hận, cũng không muốn nhắc đến chuyện cũ, cô lảng tránh:
- Em nghĩ chúng ta không nên nói về chuyện đó nữa, tất cả đã qua lâu rồi! Thôi, cũng gần đến nhà em rồi, anh cho em xuống đây đi.
Tuấn Anh mất kiên nhẫn, giọng nói anh trở nên giận dữ. Anh phanh xe, dừng lại bên đường.
- Em thật sự không hiểu ý anh sao? Tại sao em không hỏi anh lý do anh quay về?
- Em xin anh đừng nhắc lại chuyện cũ nữa. Tất cả đã qua rồi, hãy để nó trở thành một quá khứ êm đềm đi. Cảm ơn anh đã cho em đi nhờ xe.
Thảo nói xong, vội vàng mở cửa bước xuống. Tuấn Anh ngồi trong xe khẽ thở dài, nhìn theo bóng lưng của Thảo. Thời gian qua, anh chưa từng quên cô, mỗi một kỷ niệm, mỗi một chi tiết liên quan đến cô anh đều ghi nhớ. Giờ đây anh quay trở về vì không muốn bỏ lỡ người mình yêu thương thêm một lần nữa. Vậy mà Thảo lại dễ dàng quên anh đến vậy, từng lời nói chối bỏ quá khứ như từng vết dao cứa vào tim anh. Anh vẫn chưa thể tin được Thảo lại có thể tuyệt tình đến thế, anh phải làm gì để bước vào trái tim cô một lần nữa đây?
Vừa vào đến nhà, Thảo liền mệt mỏi nằm dài trên ghế. Nga vẫn chưa tan làm. Nghĩ lại những lời Tuấn Anh vừa nói, lòng Thảo rối như tơ vò. Nụ cười của anh vẫn hiền dịu như xưa, nhưng ánh mắt thì đã trở nên gai góc hơn rất nhiều, không còn là chàng sinh viên ưu tú năm nào nữa. Có lẽ áp lực cuộc sống đã khiến mọi người thay đổi, và cô cũng không ngoại lệ.
- Sao lại nằm dài ra thế này? - Nga vừa vào nhà đã lên tiếng hỏi.
- Mày về rồi à? Tao muốn hỏi mày chuyện này.
Thảo vội bật dậy, nghĩ lại lời Tuấn Anh nói. Trên người Nga có mùi hương của cô là sao? Nga cũng có nước hoa riêng, chẳng lẽ chỉ ở chung mà có thể bị lây mùi nhau được à?
- Ừm, mày nói đi.
Nga ngồi xuống bên cạnh, hiếu kỳ nhìn Thảo.
- Mày có từng dùng nước hoa của tao không?
- Hình như có. Lần trước tao hết nước hoa nên dùng của mày một hôm thì phải!
- Có phải hôm mày gặp Tuấn Anh không?
Nga ra vẻ đăm chiêu cố nhớ lại. Hôm đó Thảo về quê nên Nga quên không nói với cô. Hình như đúng là hôm gặp Tuấn Anh thật. Nhưng tại sao Thảo lại biết chuyện này? Ánh mắt Nga có chút đa nghi nhìn Thảo.