87. Chương 87: Sẽ đi một mình hay có người đồng hành?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 87: Sẽ đi một mình hay có người đồng hành?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Sao thế? Có chuyện gì à?
Thảo không dám kể chuyện sáng nay với Nga, vì tính Nga nóng nảy nên sợ cô ấy sẽ làm lớn chuyện. Thảo vẫn đang suy nghĩ cách giải quyết tốt nhất nên tạm thời đành âm thầm chịu đựng.
- Nay việc nhiều nên hơi mệt thôi. - Thảo cầm đũa gắp miếng dưa chuột bỏ vào miệng.
Nga phát hiện ra những vết bầm trên cổ Thảo, cô tiến tới chạm vào.
- Cái gì đây?
Thảo chỉ biết ấp úng đưa tay lên che, giải thích: "Do mệt nên bị trúng gió thôi." Vừa nãy ở trong phòng tắm, Thảo đã cố nặn thêm vài vết để trông giống với vết trúng gió. Nga vẫn nhìn Thảo với ánh mắt đầy nghi ngờ.
- Thật mà, thôi ăn cơm đi. - Thảo đẩy vai Nga ngồi xuống.
- Ừ cứ cho là vậy đi, nếu tao phát hiện ra mày nói dối thì chết với tao.
- Tao mệt thật mà, ăn nhanh đi nè. - Thảo gắp tôm vào bát của Nga.
- Mà tối mấy giờ bố mày lên xe?
- Chắc 9 giờ.
- Vậy sáng mai lo dậy sớm, 9 giờ lên xe thì chắc 4 giờ sáng tới đây rồi.
- Ừ tao biết rồi mà. À công ty tao có giao cho tao một dự án khảo sát thị trường ngoài Hà Nội, tao đang phân vân không biết có nên đi hay không?
- Sao lại phân vân? Đây chẳng phải cơ hội tốt sao?
- Dạo này tao cảm thấy áp lực quá, sợ không làm nổi!
- Nếu không làm nổi thì nhờ người giúp đỡ, còn trẻ mà cứ xông pha vào, phải cố gắng hết sức, đến khi nào công ty đuổi thì thôi.
Thảo im lặng không nói gì, vì Nga không hiểu được nỗi thống khổ của cô.
- Thế mày đi một mình hay với ai?
- Tao cũng chưa biết nữa, tao lên kế hoạch trước sau khi trưởng phòng duyệt xong sẽ quyết định.
- Ừ vậy cố lên, mày giỏi mà, có gì đâu mà lo, sẽ làm được hết thôi.
Thảo biết đối với một nhân viên mới như cô, có được cơ hội trải nghiệm này rất đáng quý. Tương lai phía trước còn dài, cô quyết định sẽ trân trọng cơ hội này, phải đặt sự nghiệp của mình lên hàng đầu, phải mạnh mẽ hơn, không để những người yêu thương mình thêm lo lắng.
Sau khi ăn xong, Thảo về phòng bôi thuốc rồi lên giường nằm. Hình ảnh ban sáng cứ ám ảnh trong tâm trí khiến cô không thể chợp mắt. Cô mở một bài nhạc nằm nghe, nhớ lại những lời La Thái Mẫn từng nói khiến lòng Thảo day dứt không ngừng. Có phải anh đã có những hiểu lầm gì về cô nên mới trở nên như vậy? Nhưng làm sao để biết được chứ? Con người của Mẫn đối với Thảo luôn là ẩn số, anh chưa bao giờ nói ra những suy nghĩ trong lòng, làm sao Thảo có thể biết được rốt cuộc anh đang nghĩ gì?
3 giờ 30 phút sáng Chủ Nhật, chuông báo thức vang lên vài hồi. Thảo mệt mỏi mở mắt, tắt báo thức rồi mới lấy điện thoại bấm số gọi.
- Alo bố đến nơi chưa ạ?
- Gần đến rồi, còn khoảng 1 km nữa thôi.
- Dạ bố bắt taxi vào nhé, con đợi bố ở cổng.
- Thôi con cứ ở yên trên phòng, bố tự lên được.
- Để con xuống phụ bố xách đồ chứ, bố nhớ bắt taxi chứ đừng đi xe ôm nhé.
- Ừ bố biết rồi, thôi nha!
Thảo xuống cổng đứng đợi, thấy bố vẫn ngồi xe ôm tới, cô nhanh tay ra đỡ lấy những túi đồ trên tay bố, mặt xị xuống trách móc.