Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 96: Chiếc vòng cẩm thạch và bí mật
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo đặt bản kế hoạch lên bàn, chiếc vòng cẩm thạch trên tay cô lập tức thu hút ánh nhìn của Mẫn. Với chút nghi hoặc, anh vội nắm lấy cánh tay cô.
- Anh làm gì vậy? Buông ra!
- Chiếc vòng này... em lấy từ đâu?
- Tôi lấy từ đâu là chuyện của tôi, sao anh lại quan tâm nhiều như vậy? Anh nên nhớ, anh đã có vị hôn thê rồi, chúng ta không nên dây dưa gì với nhau nữa!
Thảo cố gắng rút tay mình ra, nhưng bàn tay Mẫn lại càng siết chặt hơn, ánh mắt anh đầy thống khổ nhìn cô.
- Rốt cuộc em muốn gì?
Thảo dừng mọi động tác, nghiêm túc nhìn La Thái Mẫn. Cô cũng muốn biết rốt cuộc Mẫn đang nghĩ gì, vì chuyện gì mà anh lại mất bình tĩnh đến vậy. Cô hít một hơi thật sâu rồi nhỏ nhẹ lên tiếng.
- Một người bạn của bố đã tặng cho tôi!
Ánh mắt La Thái Mẫn hiện rõ nỗi đau khổ. Vậy là mọi chuyện đúng như anh dự đoán. Mẫn không tin rằng lại có thể trùng hợp xuất hiện chiếc vòng giống hệt cái mẹ anh thường đeo đến vậy. Dù rất hận bà, Mẫn vẫn không thể phủ nhận sự quan tâm của mình dành cho mẹ. Anh vẫn luôn âm thầm dõi theo bà, vẫn thường thấy bà cầm chiếc vòng này mà tụng kinh niệm Phật. Mẫn từng nghĩ có lẽ bà đang sám hối cho những lỗi lầm đã gây ra, cho việc bỏ lại anh một mình chiến đấu với gia tộc khắc nghiệt. Vậy mà giờ đây, chiếc vòng ấy lại nằm trên tay cô gái này. Mẫn không hiểu rốt cuộc bà đang nghĩ gì. Anh buông tay Thảo ra, bàn tay hơi run rẩy lật từng trang tài liệu.
Thảo nhận ra có điều gì đó không ổn. Chiếc vòng này rốt cuộc có vấn đề gì mà khiến Mẫn lại có biểu hiện lạ đến vậy? Cô tiếp tục truy hỏi.
- Anh quen cô ấy sao? Chủ nhân của chiếc vòng này!
Tay Mẫn khựng lại một nhịp, rồi anh lại tiếp tục lật trang, đến trang cuối cùng thì đặt bút ký rồi đưa cho Thảo.
- Em về đi!
Vốn dĩ anh muốn gặp Thảo để xin lỗi về chuyện hôm trước. Anh nhận thấy trái tim mình vẫn hướng về cô như vậy, muốn thử đối diện một lần với thứ tình cảm này. Nhưng sự xuất hiện của chiếc vòng như nhắc nhở Mẫn rằng anh không thể quên đi cái quá khứ chết tiệt ấy.
Mẫn đột nhiên thay đổi thái độ như vậy khiến Thảo càng thêm nghi hoặc. Bộ dạng của anh làm cô có chút thương cảm, dù hận anh đến thế nhưng cũng không thể lừa dối bản thân, cô vẫn còn quan tâm anh rất nhiều. Thảo bước đến nhận lấy tài liệu, lưỡng lự muốn hỏi gì đó, nhưng e rằng cũng chỉ nhận được những câu trả lời khiến cô thất vọng nên đành thôi. Thảo bước ra ngoài, chậm rãi đóng lại cánh cửa.
Hai bàn tay đang đặt trên bàn phím của Mẫn lúc này mới dừng lại, nắm chặt. Anh ngửa người ra sau ghế, suy nghĩ một lúc rồi nhấc điện thoại lên bấm số gọi.
Thảo bần thần ôm tài liệu đi ra trước thang máy, những suy nghĩ rối bời cứ hiện lên trong đầu. Có vẻ đầu óc thông minh của Thảo đã liên kết các thông tin và tìm ra được manh mối nào đó. Cô trở nên gấp gáp, mở điện thoại ra tìm một số rồi bấm gọi.
- Alo!
Giọng nói trầm của người đàn ông vang lên.
- Anh còn nhớ em chứ?
- Em là...?
- Thảo!
- À, anh nhớ. Em có chuyện gì sao?
- Tối nay anh rảnh chứ? Em có chuyện muốn gặp anh một chút!
- Ừm, vậy 8 giờ nhé!
- Dạ, lát nữa em gửi địa chỉ cho anh!
Thảo trở về công ty với tâm trạng vô cùng ngổn ngang, không thể tập trung vào công việc. Nhìn tập tài liệu trên bàn đã có chữ ký của giám đốc, đây vốn là chuyện đáng mừng nhưng sao cô chẳng thể cười nổi. Cái cảm giác không biết được nguyên nhân khiến cô khó chịu vô cùng. Tan làm, Thảo vội vàng trở về nhà tắm rửa rồi đi đến điểm hẹn, nóng lòng đến mức không thể ăn nổi cơm.
Đúng 7 giờ 30, Thảo ngồi một mình tại một quán cà phê khá vắng khách. Cô xoay xoay chiếc vòng trên tay, lòng đầy nghi hoặc, tự hỏi rốt cuộc chiếc vòng này có liên quan gì đến La Thái Mẫn.