Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 98: Em có chắc không?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tony cảm thấy vô cùng xấu hổ vì sự việc vừa xảy ra, khiến Thảo phải chịu liên lụy như vậy. Anh đã gọi điện cho Mẫn để thử xem Mẫn quan tâm đến cô gái này đến mức nào, có lẽ anh sẽ bị Mẫn mắng cho một trận tơi bời.
Khoảng mười lăm phút sau, Mẫn đã có mặt ở bệnh viện. Tony sau khi thấy vẻ mặt lo lắng, sốt sắng của Mẫn thì mỉm cười hài lòng rồi rời đi. Anh cần phải tìm cô gái kia, chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được. Anh đã khiến Thảo không chỉ chịu vết thương thể xác mà lòng tự trọng cũng bị tổn thương nặng nề.
La Thái Mẫn hốt hoảng chạy vào phòng cấp cứu nhưng không thấy ai. Thấy một cô y tá bước ngang qua, anh vội kéo tay cô lại.
- Cho hỏi, cô gái vừa được đưa vào đây đang ở đâu vậy?
Vì là ngoài giờ hành chính nên bệnh viện khá vắng vẻ. Gương mặt đầy lo lắng nhưng không giấu nổi vẻ điển trai của Mẫn khiến cô y tá đứng hình mất vài giây mới có thể lên tiếng.
- Có phải bệnh nhân Bùi Ngọc Thảo không ạ?
Mẫn gật đầu lia lịa. Cô y tá chỉ về phía sau thì đúng lúc Thảo đã băng bó xong xuôi và bước ra. Nhìn thấy Thảo, anh không kìm được lòng mà chạy đến ôm chầm lấy cô, khẽ đặt một nụ hôn lên tóc cô. Hành động của Mẫn khiến Thảo bất ngờ, cô cố gắng đẩy Mẫn ra và nói:
- Sao anh lại đến đây?
Mẫn phớt lờ câu hỏi của Thảo, anh đưa tay lên xoa nhẹ khuôn mặt vẫn còn hằn vết của Thảo, xót xa nói:
- Là ai đã làm chuyện này?
Thảo nhìn Mẫn lo lắng cho mình như vậy, nước mắt bỗng trào ra. Hai hàng nước mắt cố gắng kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng không thể ngăn lại, lăn dài trên đôi má. Cô như một đứa trẻ cần được vỗ về, an ủi. Mẫn vội ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng xoa xoa lưng cô, giọng trấn an: “Không sao rồi, có anh ở đây!” Thảo cũng không đẩy anh ra nữa, cứ thế mặc sức mà khóc ướt đẫm áo anh.
Mẫn cứ nghĩ Thảo gặp phải tai nạn gì đó, tâm trạng vô cùng bất an. Khi nhìn thấy hình hài Thảo vẫn nguyên vẹn dù có chút tả tơi, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Mẫn nhận ra sự quan trọng của Thảo trong trái tim mình, một sự quan tâm không thể nào xóa bỏ được.
Thảo sau khi khóc đủ thì lấy lại bình tĩnh, đẩy Mẫn ra rồi toan bỏ đi. Mẫn vội đuổi theo giữ cô lại, nói: “Để anh đưa em về!”
Thảo lườm nguýt anh một cái, quay mặt đi suy nghĩ một lát rồi bước nhanh về phía xe của Mẫn. Mẫn vẫn còn đang lúng túng vì hành động bất ngờ của Thảo, anh vội lấy chìa khóa xe ra bấm mở cửa. Thảo sau khi nghe hai tiếng “bíp bíp” thì tự mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
- Đến nhà của anh đi!
Câu nói của Thảo khiến Mẫn không biết nên vui mừng hay lo lắng. Thực ra tối nay anh có một chuyện quan trọng cần giải quyết, anh đã định tìm đến mẹ mình để hỏi cho ra lẽ vì sao bà vẫn còn lưu luyến quá khứ đến vậy. Khi xe đang dừng trước cửa nhà, anh chuẩn bị bước xuống thì nhận được điện thoại của Tony. Mẫn tức tốc quay xe lại, trong đầu anh chỉ toàn những lo lắng, bất an về cô. Mẫn mặc kệ cái quá khứ chết tiệt ấy, giờ anh cần phải gặp cô ngay lập tức, cảm giác như nếu lỡ một nhịp, trái tim này sẽ không thể thở được mất.
Mẫn nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Thảo, khẽ lên tiếng:
- Em có chắc không?
Thảo chỉ hướng mặt vào khoảng không gian phía trước, khẽ gật đầu. Dù sao nếu về nhà với bộ dạng này, Nga mà biết được thì cũng không hay. Cô phải lánh đi một hôm. Và thực sự Thảo cũng muốn biết, trong lòng Mẫn vẫn đang chứa đựng điều gì? Vẻ mặt quan tâm, lo lắng vừa rồi chỉ là xã giao thôi sao? Cô muốn hiểu hơn về con người anh, về cuộc sống của anh và hơn hết là muốn biết được tình cảm của anh dành cho cô rốt cuộc là gì.
Trên đường đi, Thảo vẫn im lặng, chỉ quay mặt nhìn qua cửa kính ngắm nhìn sự náo nhiệt bên ngoài. Mẫn nhìn Thảo, trong lòng có chút suy tư. Liệu việc mình làm bây giờ là sai hay đúng? Anh càng ngày càng trở nên tùy hứng đến vậy sao? Hành động theo cảm tính như vậy, Mẫn thật sự đã tự tay đập bể bức tường kiên cố mà anh tạo dựng bấy lâu nay mất rồi.
Đây là lần đầu tiên có một cô gái xuất hiện cùng Mẫn ở nơi này, nên bác bảo vệ không khỏi tò mò, cứ nhìn theo bóng chiếc xe vừa chạy qua. Khu căn hộ này chỉ toàn những người có tiền và địa vị, không mấy ai thấy mặt ai, chắc chỉ có