16. Chương 16

Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện 3
Huyện Thanh Thủy vừa khai trương một tiệm cơm mới, nghe nói là chi nhánh từ kinh thành mở ra, đặc biệt là món tủ của quán chính là cá nhỏ chiên giòn.
“Khách quan, cá nhỏ chiên giòn của ngài đây ạ, có kèm bột hồi hương để chấm.”
“Ừm~ chiên lửa vừa tới, đặc biệt là thứ bột hồi hương này, đúng là điểm nhấn tuyệt vời, ăn bao nhiêu lần cũng không thấy ngán.”
Ta tủm tỉm cười nói với tiểu nhị, thấy vẻ mặt hắn đầy đắc ý:
“Đương nhiên rồi, chỗ bọn ta toàn là bí quyết gia truyền từ kinh thành đấy, nghe nói ngay cả Hoàng thượng cũng thích dùng một hai miếng! Nhưng mà khách quan, lần nào ngài đến cũng chỉ gọi hai món này, không thấy đơn điệu sao? Hay là thử món khác xem sao?”
Ta mỉm cười không nói, nhấp cạn bầu rượu trong, rồi ăn hết đĩa cá nhỏ chiên giòn. Lúc tính tiền, ta giả vờ kinh ngạc cảm thán:
“Nghe nói chủ nhân của Tầm Lâu này là một nữ tử? Quả thật lợi hại, nếu có thể gặp mặt một lần thì tốt biết mấy.”
Chưởng quầy vẫn không ngừng tay, gảy bàn tính vài cái rồi cười với ta:
“Vốn dĩ cuối năm chủ nhân sẽ đích thân đến tuần tra các cửa tiệm mới, nhưng năm nay, thân thể chủ nhân bất tiện...”
Lòng ta thắt lại, vội vàng hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
Nụ cười của ông ấy càng tươi hơn:
“Chủ nhân lại mang thai rồi, lần sau ghé thăm cửa tiệm, có lẽ phải đến hai năm sau.”
“Tốt tốt tốt, đây đúng là chuyện vui.”
Ta ngẩn ngơ đứng tại chỗ, cố nén sống mũi cay cay và dòng nước mắt nóng hổi nơi khóe mắt, không ngừng gật đầu.
“Của ngài đây, nửa lượng bạc.”
Bước ra khỏi Tầm Lâu, bên ngoài tuyết nhỏ vừa rơi, tiểu nhị gọi ta lại, đưa lên một cây dù giấy dầu:
“Trời tuyết đường trơn, khách quan đi cẩn thận một chút.”
Ta nhìn Lăng Việt đang đi tới từ bên kia đường, cười từ chối:
“Không sao, tướng công ta tới đón ta rồi.”
“Nương tử.”
Lăng Việt dịu dàng gọi ta, ta nhanh chóng chạy vào trong dù của chàng.
“Đi thôi, An Lạc sắp tan học rồi nhỉ?”
Người nam nhân trước mắt nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, khẽ cười một tiếng.
“Đi chậm chút, còn nửa khắc nữa mới tan học, vẫn kịp mà.”
“À, hôm nay ta đi chợ mua thức ăn, mẹ Hổ Tử còn tặng ta hai dẻ sườn, tối nay mình hầm canh xương nhé?”
“Được.”
Tiếng cười tan trong gió, cuốn theo bông tuyết, bay mãi về phương xa.
(Toàn văn hoàn)