Chương 39: Bấm khuyên

Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biện Xá Xuân đúng kiểu người chóng quên nỗi sợ. Vừa bước ra khỏi phòng thoát hiểm, mặt mày còn tái mét, nhưng đi được mười bước đã lại thấy chưa thỏa mãn. Văn Vu Dã thì kiệt sức. Hắn không thể hiểu nổi một người từng phải nhờ thi hộ môn thể chất hồi đại học lại có thể nhanh nhẹn chạy trốn trong phòng thoát hiểm đến thế.
“Tối nay ăn gì đây, hướng dẫn viên Văn?” Biện Xá Xuân ra khỏi phòng cứ thế tự động đi theo Văn Vu Dã. Văn Vu Dã nghi ngờ dù hắn có dẫn anh đến Hà Bắc thì anh cũng chẳng phản đối nửa lời.
Văn Vu Dã bảo anh lên xe. Biện Xá Xuân đã ngồi trên xe hắn lái rất nhiều lần, phần lớn là những chiếc xe mượn. Xe riêng của Văn Vu Dã là chiếc Volvo V90 CC màu xám đậm. Hệ thống âm thanh rất tốt, chỉ là Văn Vu Dã lại dành thời gian nghe radio nhiều hơn nghe nhạc. Danh sách nhạc của hắn có thể nghe hết trong vòng ba tiếng. Biện Xá Xuân phân tích được thành phần của nó: mười bài thì bốn bài post-rock, ba bài nhạc cổ điển, ba bài còn lại là những bài Biện Xá Xuân thích.
Trước đây, Văn Vu Dã thường tự tìm những bài hát Biện Xá Xuân chia sẻ trên các nền tảng mạng xã hội, nhưng bây giờ hắn không cần mất công nữa. Mỗi tuần, Biện Xá Xuân sẽ chuyển tiếp một bài cho hắn. Sau đó, anh không tự nghe bài đó nữa mà đợi lần sau ngồi xe Văn Vu Dã mới nghe tiếp.
Hai người dùng bữa tối ở một nhà hàng mới mở. Cách trang trí mang phong cách Trung Quốc, nhưng nhìn vào thực đơn lại toàn món Tây. Nhân viên phục vụ giới thiệu họ phục vụ món ăn kết hợp. Biện Xá Xuân xem giá, hơi e ngại, lén lút hỏi Văn Vu Dã: “Đây không phải loại nhà hàng chuyên lừa người giàu mà cái đĩa to đùng chỉ có ít thức ăn đâu nhỉ?”
Anh vừa nói vừa minh họa bằng tay. Văn Vu Dã bật cười: “Không phải, anh từng ăn ở đây một lần rồi.”
Đúng là phần ăn vẫn đảm bảo, Biện Xá Xuân ăn vui vẻ, đến mức muốn ăn luôn cả rau xà lách lót dưới đĩa. Sau khi ăn no, anh nhìn hóa đơn ở góc bàn lại hơi lo lắng: “Ôi, hai đứa mình cứ hễ ở bên nhau là ăn nhà hàng, có phải hơi tốn kém không?”
Văn Vu Dã do dự một lát rồi mới nói: “Thật ra gần đây anh học được một vài kỹ năng nấu nướng từ ba… Chỉ là anh không có thiên phú trong khoản này, hiện tại chỉ có thể nói là ăn được.”
Giọng hắn trầm xuống một chút, hiếm khi thiếu tự tin, nhưng vẫn rất dịu dàng: “Lúc sống một mình thì anh thấy không sao, nhưng hai người sống chung với nhau, kiểu gì cũng phải có một người biết nấu ăn chứ?”
Biện Xá Xuân sững người, nhất thời không nói nên lời. Mặc dù nói về ẩm thực thì anh rành rọt, lúc thèm thì ăn uống thỏa thuê, nhưng thực tế có một khoảng thời gian dài gần như anh tự hành hạ dạ dày bản thân. Thức ăn thừa, đồ ăn mang đi, cửa hàng tiện lợi, anh cứ sống qua ngày như vậy mấy năm trời.
Nhưng bảo Văn Vu Dã cùng sống như vậy, anh nhất định không chịu. Tóm lại, sống qua ngày và tận hưởng cuộc sống là hai chuyện khác nhau.
Đây cũng là vấn đề Biện Xá Xuân từng suy nghĩ, chẳng qua vì còn một thời gian nữa mới sống chung, anh chưa thể thuyết phục bản thân thay đổi thói quen sinh hoạt của mình. Thế nhưng Văn Vu Dã luôn nghĩ trước anh một bước, không hối thúc, chỉ đứng ở ngã rẽ tiếp theo chờ anh. Việc anh cần làm hình như chỉ là cứ thế tự động bước theo.
Văn Vu Dã không biết Biện Xá Xuân cảm động vì câu nói này. Hắn chỉ thấy anh im lặng thẫn thờ hai giây, rồi mỉm cười: “Được thôi, em cũng học một ít.”
Về đến nhà đã tám giờ tối. Biện Xá Xuân kéo Văn Vu Dã chơi hết trò It Takes Two mà họ chưa chơi xong hồi Tết. Vừa lúc gần nửa đêm, Văn Vu Dã thấy anh liên tục nhìn đồng hồ treo tường, giống như đứa trẻ thức đêm đón giao thừa lần đầu tiên, hắn mỉm cười.
Đợi đến khi kim giờ và kim phút trùng khít lên nhau, Biện Xá Xuân nhướn người, hôn lên nốt ruồi dưới mắt trái Văn Vu Dã, cười nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Văn Vu Dã chưa kịp trả lời, anh lại bất mãn hỏi: “Sao điện thoại anh rung nhiều thế? Nhiều người chúc mừng sinh nhật anh đến vậy sao?”
“Anh còn chưa nghe thấy…” Văn Vu Dã bất đắc dĩ mở điện thoại cho anh xem.
Nhóm lớp, công ty bảo hiểm, tập đoàn viễn thông Trung Quốc… Biện Xá Xuân lướt qua những tin nhắn không quan trọng này, rồi mở WeChat. Anh chỉ vào những thông báo tin nhắn chưa đọc, hỏi từng người là ai. Giọng điệu ra vẻ dữ dằn, nhưng gương mặt lại luôn mỉm cười.
Văn Vu Dã kiên nhẫn giải thích. Trong đó quả thực có một hai người có ý với hắn, nhưng đều bị hắn đáp lại một cách lạnh nhạt. Biện Xá Xuân vốn không để tâm, chỉ tùy ý đáp lời, thích thú lật xem danh sách tin nhắn của hắn. Đúng lúc trong nhóm gia đình có lì xì hiện ra, anh nhanh tay nhấn nhận.
“Ơ.” Biện Xá Xuân nhận xong mới phản ứng lại, cười ngượng: “Em nhận mất lì xì chị gái gửi cho anh rồi.”
“Không sao.”
“Chị ấy hỏi sao lần này nhận nhanh thế, giờ phải trả lời sao đây?”
“Ừm… Đưa cho anh.” Văn Vu Dã giả vờ trầm ngâm một lát, nhân tiện lấy lại điện thoại, nhấn nút ghi âm: “Biện Xá Xuân cướp.”
“Ê!” Biện Xá Xuân ngỡ ngàng nhìn tin nhắn thoại được gửi đi, luống cuống nhìn hắn, lại thấy Phù Tái Vọng gửi một dấu chấm hỏi trong nhóm, anh suýt nghẹn lời.
Văn Vu Dã không có vẻ gì là ngại ngùng, giọng nói mang theo ý cười: “Sao thế, anh chỉ nói sự thật thôi mà.”
Trước khi màn hình điện thoại tắt, Biện Xá Xuân lại thấy tin nhắn của Phù Tái Vọng: “Văn Vu Dã, em khoe khoang cái gì đấy?”
Sự diễn giải của chị gái khiến anh như được khai sáng, ngẫm nghĩ từ “khoe khoang”, cảm thấy Văn Vu Dã cũng thừa hưởng gen thích khoe mẽ ẩn trong người.
Văn Vu Dã ôm lấy anh, đôi môi hơi lạnh hôn dọc theo xương quai xanh từng chút một. Biện Xá Xuân cảm thấy ngón tay hắn siết nhẹ vào bụng mình, vội vàng kêu dừng: “Khoan đã, em còn món quà muốn tặng anh!”
“Gì vậy?” Văn Vu Dã lùi lại một chút, tò mò hỏi.
Biện Xá Xuân lục lọi trong túi, nụ cười có vẻ tinh quái, đến mức khi anh lấy ra hộp đựng trang sức, Văn Vu Dã không dám đoán bên trong là nhẫn.
Hắn mở nắp hộp, trên lớp nhung đen là một chiếc bông tai bạc. Văn Vu Dã cẩn thận cầm lên, soi dưới ánh đèn. Viên kim cương đen đính ở trung tâm lấp lánh, kèm theo một phần kim loại thon dài. Hắn lại gần quan sát kỹ, phần gốc khắc số La Mã “XII”, còn phần ngọn khắc ký hiệu “∞”, ý nghĩa không cần nói cũng hiểu.
Biện Xá Xuân nói thêm: “Thật ra kim cương đen không đắt, nhưng em thấy đẹp, rất hợp với anh. Hơn nữa em nghe nói ở Ý thời Trung cổ, người ta tin rằng sau khi người yêu cãi nhau, chỉ cần dùng kim cương đen lướt qua mặt đối phương là có thể làm hòa.”
“Hình như em rất sợ chúng ta cãi nhau.” Văn Vu Dã quay đầu nhìn anh cười: “Em đã nói mấy lần rồi đấy.”
“Không phải sợ cãi nhau.” Biện Xá Xuân trả lời: “Ở bên nhau lâu thế nào cũng cãi nhau. Nhưng em quá hiếu thắng, em sợ đến lúc đó thật sự không tìm được lối hòa giải.”
Văn Vu Dã đáp không chút do dự: “Anh sẽ đưa em lối hòa giải.”
“Anh đưa cho em là xong à? Thế thì còn gọi gì là cãi nhau nữa.” Biện Xá Xuân cười vỗ hắn một cái.
Văn Vu Dã xoa viên kim cương đen tinh xảo, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ký hiệu nổi trên mảnh kim loại. Trong lòng hắn không khỏi nghi ngờ liệu họ có thể cãi nhau được không? Đeo chiếc bông tai này, còn chưa kịp cãi đã bị nhắc nhở phải làm hòa rồi.
“Thật ra em đặt làm một đôi.”
Văn Vu Dã sửng sốt, vươn tay vén lọn tóc rủ xuống sau tai anh. Quả nhiên thấy chiếc bông tai còn lại đang lấp lánh trên tai anh.
“Em đeo cả ngày à?”
“Ừ.” Biện Xá Xuân gật đầu: “Đẹp không?”
Tóc anh quá dày. Văn Vu Dã thỉnh thoảng mới thấy ánh bạc lấp ló trong tóc anh khi có gió. Nghĩ đến ánh sáng kín đáo này có liên quan đến mình, lòng hắn chợt mềm nhũn.
“Đẹp.” Văn Vu Dã nhìn anh một lúc lâu, sau đó mới nhận ra một sự thật lẽ ra phải chú ý sớm hơn: “Nhưng anh không có lỗ xỏ khuyên.”
Nụ cười tinh quái lúc tặng quà lại hiện lên trên mặt Biện Xá Xuân: “Em hứa rồi mà, em bấm giúp anh.”
Văn Vu Dã nhớ ra, đúng là có chuyện này. Ở Narvik, Biện Xá Xuân nói “Nếu anh bấm khuyên chỉ vì em thì dấu vết của em khắc sâu trong anh quá rồi”. Sau này vẫn bị hắn ép đến mức miễn cưỡng phải nói “Em tự bấm cho anh”.
Nhìn vẻ háo hức chuẩn bị đổ cồn lên bông tẩy trang của anh bây giờ… Không phải là thích thú lắm sao?
Biện Xá Xuân một tay cầm bông tai, một tay cầm bông tẩy trang thấm đầy cồn, ngồi lên đùi Văn Vu Dã: “Tai trái hay tai phải?”
Văn Vu Dã liếc chiếc bông tai của anh, đáp: “Tai phải, giống em.”
Cồn rất lạnh, đầu ngón tay Biện Xá Xuân rất nóng, cọ xát trên tai hơi nhột. Văn Vu Dã nhân tiện vùi đầu vào hõm cổ Biện Xá Xuân, hít mùi hương trên người anh.
Cho đến khi tai đỏ bừng, Biện Xá Xuân xoa đầu hắn: “Đừng nghịch ngợm, không sợ em run tay bấm lệch cho anh à.”
Anh không nói thì Văn Vu Dã còn đang lười biếng, lời vừa dứt, hắn khẽ cắn cổ anh một cái.
Biện Xá Xuân kêu một tiếng: “Chưa thấy ai không hợp tác như anh.”
“Em từng bấm cho ai nữa?” Giọng Văn Vu Dã hiếm khi không dứt khoát như thế, kéo dài và lười biếng. Biện Xá Xuân nhất thời không đoán được hắn hỏi vu vơ hay hơi ghen thật.
“Em gái em.” Biện Xá Xuân trả lời, cảm thán: “Bấm khuyên cho em ấy dễ lắm, như ma nơ canh không động đậy gì cả.”
Văn Vu Dã cười thầm trên vai anh, ngoan ngoãn không nghịch ngợm nữa. Tay Biện Xá Xuân rất vững, nhắm đúng vị trí là đâm kim nhanh gọn dứt khoát, không chảy giọt máu nào. Văn Vu Dã nghe thấy tiếng kim loại xuyên qua dái tai, nhưng lại không cảm thấy đau rõ ràng.
Một trải nghiệm kỳ diệu. Văn Vu Dã im lặng để Biện Xá Xuân sát trùng cho mình, nghe anh dặn dò các vấn đề chăm sóc sau đó.
Biện Xá Xuân lải nhải một lúc, lấy mấy chai nước muối sinh lý trong túi, quen tay nhét vào ngăn kéo dưới bàn trà. Ánh mắt anh dừng lại trên mấy hộp đồ bên cạnh một lúc, hạ giọng hỏi: “Hôm qua em đã muốn hỏi rồi, anh để mấy món đồ người lớn như thế này ngay phòng khách luôn à?”
“Không sao, nhà anh không có ai đến.” Văn Vu Dã nói, liếc anh một cái, giọng điệu bình thản như đang ám chỉ điều gì đó: “Em thì không tính sao?”
Biện Xá Xuân im lặng đối diện với hắn một lúc, sau đó bật cười, tiện tay vơ lấy hai hộp: “Thật ra em muốn thử cửa sổ lồi.”
Biết ngay mà… Văn Vu Dã đứng dậy, đá ngăn kéo vào. Mảnh kim loại trên dái tai lắc lư theo động tác. Hắn vừa tiến về phía phòng khách, vừa tiện tay tắt hết đèn trên đường đi.