Trong cuốn nhật ký của Trần Túng, không phải là những dòng tâm sự mơ mộng, mà là một danh sách "di nguyện cuối cùng" đầy ngổ ngáo. Từ thuở bé, mỗi khi bị mắng, cô lại dọa chết. Nhưng chết thế nào cho đáng? Chết mà không nuối tiếc mới là mục tiêu tối thượng.
Ước muốn đầu tiên, đơn giản như một giấc mơ trẻ thơ: một con gấu bông Duffy mềm mại. Xa xỉ hơn một chút, là được lạc bước giữa công viên Disneyland rực rỡ. Lớn hơn, ước nguyện táo bạo chuyển thành một nụ hôn với Tử Dạ. Và cuối cùng, không chút che giấu, là được cùng anh lên giường. Cô tin, chỉ cần hoàn thành tất cả, cô có thể ra đi thanh thản, không chút vấn vương.
Rồi như một phép màu định mệnh, Tử Dạ xuất hiện. Anh từng bước biến những ước mơ của cô thành hiện thực, cho đến khi "nụ hôn với Tử Dạ" thành sự thật. Nhưng rồi mọi thứ bỗng chững lại. Trần Túng, người luôn tin Tử Dạ là vị thần tiên ông trời ban tặng, không ngừng ngước nhìn anh, thắc mắc: "Rồi sao nữa? Rồi sao nữa?"
Đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy, Tử Dạ lại mang trong mình một bi kịch sâu thẳm, một quá khứ khắc nghiệt đến nỗi "ngay cả ánh trăng cũng chán ghét, không ngừng gặm nhấm những người thân yêu nhất của anh." Anh chấp nhận từ bỏ bản thân, mượn ánh sáng le lói để níu giữ một chút hy vọng, một chút bình yên.
Liệu Trần Túng có thể là ánh sáng cứu rỗi tâm hồn mục ruỗng của Tử Dạ, hay chính cô sẽ bị cuốn vào vực thẳm của anh? Giữa định mệnh và sự gặp gỡ, họ sẽ tìm thấy sự cứu rỗi cho nhau, hay chỉ là thêm một bi kịch mới? Một câu nói bâng quơ, một lời đề nghị đầy ẩn ý như: "Đi ăn với anh, vậy em khỏi cần gội đầu nữa nhé," lại hé lộ cả một hành trình đầy cam go nhưng cũng không kém phần ngọt ngào, nơi hai tâm hồn lạc lối phải đối mặt với chính mình và sự thật nghiệt ngã.
Truyện Đề Cử






