41. Chương 41

Muôn Vàn Tinh Quang - Cửu Lam thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người ngồi trên ghế sô pha, quấn quýt bên nhau cả buổi tối.
Thấy anh thực sự không có ý định về, Tả Vi chỉnh lại quần áo, đứng dậy nói: “Để em đi trải giường.”
Anh níu tay cô lại: “Đợi chút đã.”
Lúc đầu còn chưa quen, nhưng ở bên nhau mấy tiếng đồng hồ, Tả Vi cũng dần quen thuộc. Cô đổi tư thế trong lòng anh, tựa đầu vào vai anh hỏi: “Vậy anh định bao giờ mới ngủ?”
Cố Đình cười một cách trêu chọc: “Em nóng lòng rồi à?”
“… Em chỉ hỏi thế thôi. Mà này, chúng ta ngủ riêng đấy nhé.” Cô cầm điều khiển chuyển kênh, phớt lờ sự trêu chọc của anh. Tuy tim vẫn đập loạn nhịp, cô cố gắng đổi chủ đề, “Phim điện ảnh của anh bao giờ thì chốt diễn viên? Chị Chu bảo em là tháng Ba có một bộ điện ảnh, chị ấy hy vọng em có thể nhận vai. Anh đoán xem là ai làm đạo diễn?”
“Chị ấy coi trọng như vậy, chắc là đạo diễn Tào?” Nhắc đến chính sự, giọng điệu Cố Đình khác hẳn. Tào Xuân là đạo diễn hàng đầu thuộc thế hệ thứ năm, phim do ông đạo diễn đã giành vô số giải thưởng. Chỉ riêng tên tuổi của ông ấy thôi cũng đủ khiến bao diễn viên khao khát được hợp tác, nên anh rất nghi ngờ liệu Tả Vi có thể nắm bắt được cơ hội này không.
“Em sẽ phải đi thử vai đúng không?” Anh cúi đầu nhìn Tả Vi.
Tả Vi cảm thấy áp lực: “Đúng vậy!”
Cố Đình cười nói: “Không có gì phải lo cả. Dù sao em còn trẻ, còn cả chặng đường dài phía trước mà. Tuy phim của đạo diễn Tào rất đáng mong đợi, nhưng em còn có anh mà?”
Tả Vi bật cười, chọc nhẹ vào ngực anh: “Em còn chưa biết anh định quay phim gì nữa!”
“Đợi một thời gian nữa anh sẽ đưa kịch bản cho em xem.” Cố Đình vuốt tóc cô, “Hãy nuôi tóc dài ra nhé, trong phim em sẽ phải để tóc dài.”
So với tóc ngắn hiện tại, nhân vật yêu cầu tóc dài, chẳng lẽ là vai nữ sinh trong sáng? Hay là người đẹp công sở? Nếu là phim cổ trang thì có tóc giả rồi, chắc không cần thiết…
Thấy cô nghiêng đầu suy nghĩ vẩn vơ, Cố Đình bế bổng cô lên khỏi ghế sô pha.
Tả Vi kêu lên một tiếng, vội ôm chặt lấy cổ anh, sợ bị ngã.
Rất hài lòng với phản ứng của Tả Vi, Cố Đình cười nói: “Cũng không cần phiền em đi trải giường cho khách đâu, chúng ta cứ ngủ trên giường của em là được, giống lần trước ở nhà anh ấy.”
Tả Vi: “…”
Đúng lúc này, điện thoại reo.
Tiếng chuông rất đỗi quen thuộc, vừa nghe là biết của Cố Đình.
Anh đành phải thả Tả Vi xuống.
Cũng không biết là ai gọi vào giờ muộn thế này. Cô vểnh tai lên nghe, sau đó nghe thấy Cố Đình gọi một tiếng “Mẹ”, tim cô giật thót.
Cố Đình liếc nhìn cô, đi ra xa hơn một chút.
“Đã gần 11 giờ rồi, mẹ vẫn chưa ngủ ạ?” Anh hỏi.
Mẹ anh tên là Khương Lan, cười tủm tỉm: “Tự nhiên nhớ đến con thôi. Tết này con có về không? Tốt nhất là mang cả bạn gái về cùng nhé, là cô Tả đúng không?”
Cố Đình: “…”
“Bảo San đã nói với mẹ ạ?” Anh suy nghĩ một chút liền hiểu ra nguyên nhân.
Khương Lan cười nói: “Chuyện đó không quan trọng. Giờ mẹ chỉ mong con sớm kết hôn thôi. Không phải mẹ giục đâu, mà là cậu mợ con đều sốt ruột thay con rồi. Đừng có chia tay nữa nhé, con cũng 30 rồi, đừng học theo mấy diễn viên khác cứ mãi không chịu kết hôn.”
“Con biết rồi.” Cố Đình trả lời lấp lửng, “Đợi thời cơ chín muồi, con đương nhiên sẽ cưới.”
Khương Lan ngập ngừng một chút: “Mẹ nghe nói con còn chuyển nhà? Lại còn nuôi cả chó nữa?”
Cố Đình ho nhẹ một tiếng: “Vâng.”
“Cũng tốt, con nên đối xử tốt với con gái nhà người ta một chút, không thể cứ như trước kia, ai mà chịu được chứ? Mẹ xem phim cô Tả đóng rồi, người xinh đẹp, lại có tu dưỡng.”
“Ồ? Mẹ còn nhìn ra được cả tu dưỡng cơ à?”
“Con bé có tham gia show thực tế mà, mắt nhìn người của mẹ vẫn tinh tường lắm.” Khương Lan cũng không ép anh quá, “Nếu được thì đưa cô Tả về ra mắt đi, Tết nhất hay lúc nào rảnh rỗi cũng được… Thế nhé, con đi ngủ sớm đi.”
Cố Đình chúc mẹ ngủ ngon.
Cúp điện thoại, anh có chút phiền muộn. Quả nhiên mẹ giới thiệu Trịnh Bảo San đến không phải chuyện tốt đẹp gì, hóa ra là làm gián điệp. Nhưng chuyện này anh biết nói với Tả Vi ra sao đây?
Quan hệ hai người còn chưa công khai, giờ lại bảo đi gặp phụ huynh thì có vẻ không ổn chút nào. Hơn nữa, anh cũng không chắc Tả Vi có muốn kết hôn hay không, vì cô ấy còn quá trẻ.
Tả Vi thấy anh đứng im một lúc lâu, tưởng trong nhà có chuyện gì xảy ra. Dù sao mẹ anh đang ở tận Tô Châu, cách Bắc Kinh rất xa.
Cô quan tâm hỏi: “Sao thế anh? Mẹ anh có chuyện gì à?”
Anh không trả lời, nhưng vì cuộc điện thoại của bà Khương Lan mà bỗng nhiên anh không còn mặt mũi nào tiếp tục giở thói “vô lại” ngủ lại nhà cô nữa. Anh đi tới cúi xuống hôn lên má cô một cái, nói: “Không có gì đâu, anh về trước đây, mai gặp lại nhé.”
Anh đóng cửa rời đi, như mang theo cả hơi ấm nồng nhiệt trong căn phòng.
Tả Vi nhìn căn phòng trống trải, có cảm giác khó tả thành lời. Xem ra hai người không thể quá thân mật được, nhìn xem, mới ở bên nhau mấy tiếng đồng hồ mà anh đi rồi cô đã thấy không quen.
Cô đứng dậy đi đánh răng rửa mặt rồi lên giường ngủ.
Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa lên cao, Tả Vi chải đầu xong, đứng chọn đi chọn lại giữa mười mấy đôi bông tai. Cuối cùng cô chọn một đôi bông tai sapphire, Cố Đình giữ lời hứa, mỗi tháng tặng cô một bộ, giờ đã tặng được ba bộ rồi, đôi này cũng là anh tặng.
Giá trị xa xỉ biết bao.
Tả Vi thầm nghĩ, Valentine tháng sau cô phải tặng lại món quà quý giá thế nào mới xứng tầm đây! Khổ nỗi tiền mua nhà đã ngốn gần hết gia sản của cô, cô lên mạng kiểm tra tài khoản ngân hàng của mình.
May quá, vẫn còn hơn mười vạn tệ.
Cô ra tiệm bánh trong khu chung cư mua bánh mì và cà phê rồi đến gõ cửa nhà Cố Đình.
Khoảng năm phút sau anh mới ra mở cửa. Rõ ràng là đã cố ý chải tóc gọn gàng, đánh răng sạch sẽ, nhưng vẫn mặc đồ ngủ, râu ria lởm chởm mọc ra một chút, nhìn nam tính hơn ngày thường.
“Sao em đến sớm thế?” Anh nhướng mày nhìn Tả Vi.
Tả Vi nhét đồ ăn vào tay anh, vội hỏi: “Chó đâu? Nó ở đâu rồi?”
Cố Đình: “…”
Hóa ra không phải đến thăm anh!
Suýt nữa thì anh đuổi cô về, kết quả con chó Golden nhỏ bé không có tiền đồ nghe thấy giọng lạ liền lon ton chạy ra. Nó đi quanh chân Tả Vi một vòng rồi ngồi phịch xuống đất, nghiêng cái đầu nhỏ nhìn cô.
Đáng yêu muốn xỉu!
Tả Vi ngồi xổm xuống bế nó lên, áp mặt vào đầu chú chó, vuốt ve bộ lông mềm mại màu vàng nhạt, kêu lên: “Ôi chao, sao lại cưng thế này.”
Cố Đình cạn lời nhìn cô.
Trong ấn tượng của anh, Tả Vi chưa bao giờ kích động như thế này khi nhìn thấy anh.
Quả nhiên, chó còn đáng yêu hơn cả con người sao?
Nhưng anh lại chẳng có cảm giác gì với con chó Golden này cả, anh chỉ muốn bắt cô lại mà “giày vò” một trận thôi!
Thấy cô hoàn toàn phớt lờ mình, Cố Đình nhàn nhạt nói: “Mao Mao, mày xuống ngay cho tao.”
Con Golden nghe thấy tiếng anh, quay đầu lại nhìn anh một cái.
Tả Vi bật cười: “Cái gì cơ? Tên là Mao Mao (Lông Lông) á? Anh đặt tên chẳng có chút thành ý nào cả! Đúng không hả?” Cô ấn nhẹ vào đầu con chó Golden, “Có lông thì gọi là Mao Mao, vừa nghe đã biết là đặt bừa.”
Cố Đình cười lạnh: “Vậy em đặt đi.”
Tả Vi nghĩ ngợi một lát: “Gọi là Đậu Sa (Bánh nhân đậu) đi.”
Cố Đình bật cười, hoàn toàn không thấy cái tên cô đặt sang chảnh hơn chút nào: “Anh thấy Mao Mao vẫn hay hơn.”
Tả Vi mặc kệ anh, miệng cứ “Đậu Sa, Đậu Sa”, rồi hỏi anh chỗ để thức ăn cho chó, tìm được liền cho Đậu Sa ăn. Cô nhìn nó với ánh mắt tràn ngập tình thương của người mẹ: “Đáng thương chưa, bé thế này đáng lẽ vẫn phải được uống sữa mẹ, mấy người bán chó này thật thất đức. Anh có thấy nó hơi bé quá không?”
“Chó con thì đương nhiên phải bé rồi. Mà anh cũng không rõ lắm, anh bảo trợ lý đi mua mà.” Anh đâu có nhiều thời gian rảnh rỗi tự mình đi chọn chó, hơn nữa anh đối với loài vật này vốn dĩ cũng không hẳn là thích, chỉ có thể nói là không ghét thôi.
Tả Vi lườm anh một cái: “Chọn chó thì phải chọn cho kỹ chứ. May mà nó tuy bé nhưng nhìn cũng khỏe mạnh.” Cô đưa tay xoa đầu Đậu Sa.
Đậu Sa liếm liếm mu bàn tay cô, ăn mấy viên thức ăn rồi thôi.
“Có phải hơi cứng không nhỉ?” Cô cầm túi thức ăn lên xem, “À, hóa ra thức ăn cho chó con phải ngâm nước cho mềm.” Cô nhìn Cố Đình, “Lúc trước anh có ngâm không?”
Cố Đình: “Anh không để ý.”
Thực ra anh không phải người đặc biệt kiên nhẫn. Anh nghĩ ngợi rồi nói: “Sau này ngày nào em cũng sang đây cho nó ăn đi.”
Tả Vi: “… Em có phải bảo mẫu của chó đâu.”
“Thế thì được rồi, cứ để nó ăn đồ cứng tiếp vậy.” Cố Đình đi vào rửa mặt, lúc ra cầm lấy bánh mì Tả Vi mua ăn, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đậu Sa, trông vô cùng thờ ơ.
Tả Vi nhíu mày: “Nếu muốn em cho ăn thì thà để em mang nó về bên đó nuôi còn hơn.”
“Không được, phải nuôi ở chỗ anh.” Cố Đình sa sầm mặt.
Tả Vi nhìn anh, bỗng nhiên bật cười, đưa tay kéo tay anh: “Anh cố ý đúng không? Hừ, muốn em ngày nào cũng sang đây chứ gì, lại còn lấy chó ra uy hiếp em! Người lớn tướng rồi mà lại đi bắt nạt một con chó con! Đậu Sa, mau khinh bỉ anh ta đi.”
Đậu Sa ngồi dưới đất vẫy đuôi, đôi mắt đen láy ngây thơ vô số tội, trông ngốc nghếch không chịu nổi.
Cố Đình liếc nó một cái, bất đắc dĩ nói: “Ngốc y hệt như em.”
“Em mới không ngốc!” Tả Vi bĩu môi.
So với trước kia, biểu cảm của cô phong phú hơn trước nhiều. Ánh mắt Cố Đình dừng lại trên tai cô, thấy cô đeo đôi bông tai sapphire anh tặng, tâm trạng rất tốt nên bật cười, bẻ một miếng bánh mì nhét vào miệng cô: “Lát nữa anh phải đi chụp một bộ ảnh, hôm nay em có việc gì không?”
“Không ạ.”
“Thế em ở lại chơi với Mao Mao đi, trưa anh sẽ về.” Anh uống nốt chỗ cà phê, để lại chìa khóa nhà, thay quần áo rồi ra ngoài. Trước khi đi còn hôn lên môi cô một cái.
Tả Vi tò mò hỏi: “Quảng cáo gì thế anh?”
“Đại diện thương hiệu.” Anh nói tên một nhãn hiệu xa xỉ nước ngoài.
Tả Vi trầm trồ, vì rất nhiều nhãn hiệu xa xỉ thường mời sao nữ làm đại diện, sao nam thì đếm trên đầu ngón tay. Nhưng anh lại dựa vào ngoại hình xuất chúng và sức hút đa dạng mà trở thành con cưng của giới thời trang, thật khiến người ta phải ghen tị!
“Không cần phải hâm mộ, một ngày nào đó em cũng sẽ làm được thôi.” Anh xoa đầu cô rồi xoay người rời đi.
Tả Vi cúi đầu, Đậu Sa đang ngồi xổm dưới đất gặm giày da của cô.
Đúng là đồ ngốc nhỏ!
Cô bế Đậu Sa lên, hỏi: “Mày bảo tao nên đi mua đồ ăn gì ngon nhỉ?”
Tài xế đã lái xe ra đợi ở ngoài khu chung cư. Cố Đình ngồi lên xe, nhìn đồng hồ, 9 giờ sáng. Nghĩ đến dáng vẻ vội vàng chạy sang xem chó của Tả Vi, khóe miệng anh cong lên một nụ cười.
Dù thế nào thì nuôi chó cũng là một quyết định đúng đắn.
Anh đang đắm chìm trong niềm vui thú vị đó thì cửa kính xe đột nhiên bị ai đó gõ mạnh. Anh quay đầu nhìn sang, thấy một khuôn mặt đầu bù tóc rối.
Tuy hơi mờ, nhưng trong ký ức, đôi mắt kia chưa bao giờ thay đổi, sâu hun hút như một ngọn lửa ma trơi. Sắc mặt Cố Đình đột nhiên thay đổi.
Người nọ ở bên ngoài hét lên: “Là tôi đây, Đình Đình, cậu mau dừng xe lại.”
Tài xế do dự nói: “Cố tiên sinh.”
“Không cần để ý.” Trong nháy mắt, giọng Cố Đình lạnh như băng, tay anh vô thức nắm chặt thành nắm đấm đặt bên hông.
Tài xế vội vàng nhấn ga phóng xe đi thẳng.