Hãy tưởng tượng một đấu trường ngầm đầy cam go ngay giữa phủ gia đình quyền quý, nơi những nhi nữ xinh đẹp, tài năng, và nhất là những kẻ khéo léo trong nịnh bợ đều đổ xô tranh giành vị trí thông phòng cho tiểu gia. Họ khoanh tay cúi đầu, mỉm cười, dâng lên những lời nịnh nọt ngọt ngào như mật ong, hy vọng sẽ chinh phục được trái tim của gia chủ.
Nhưng giữa họ, có một người hoàn toàn khác biệt.
Cô ta lặng lẽ, không to tiếng, không tâng bốc, cũng chẳng bao giờ tìm cách gây sự chú ý. Cô chỉ âm thầm làm việc, chăm chỉ và tận tụy, như một đóa hoa dại giữa vườn hoa ngát hương. Khi tất cả những cô gái khác đã lần lượt bị phu nhân đuổi ra khỏi cuộc đua, cô mới xuất hiện, mang theo một chậu hoa hải đường rực rỡ. Dưới ánh trăng, cô bước nhẹ nhàng qua rừng trúc, nhưng bỗng chốc, chân cô vấp phải tảng đá. Cô té ngã, và trong làn nước mắt mơ hồ, cô nhìn thấy trước mắt mình là tiểu gia, chàng trai trẻ tuổi nhưng đầy uy quyền, đang đứng đó, nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên.
Thế là, đêm đó, cô trở thành nô lệ cho dục vọng của tiểu gia. Những đêm dài, cô phải hầu hạ chàng, ướt đẫm cả chăn nệm bởi những giọt mồ hôi và nước mắt của mình. Cô không than phiền, không oán trách, vì cô biết phận sự của một nhi nữ trong phủ là như thế. Dậy sớm hơn gà gáy, ngủ muộn hơn chó sủa, làm việc đến kiệt sức, và phải cúi đầu trước mọi sắc mặt của người khác.
Nhưng cô không chịu khuất phục. Cô muốn vươn lên, từng bước một, từ vị trí thấp hèn nhất. Cô muốn trở thành người có quyền lực, người có thể ra lệnh, người mà không ai dám cản bước. Và nếu có kẻ nào dám đứng chắn đường cô, cô sẽ nghiền nát họ không thương tiếc.
Truyện Đề Cử






