Chương 1: Từ Bỏ Nhiệm Vụ

Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh chiều tà buông xuống, trời bắt đầu tối, ánh hoàng hôn đã sớm lụi tàn, bóng tối đặc quánh như dòng mực đen đang nuốt chửng từng chút ánh sáng cuối cùng của thành phố.
Chỉ duy nhất ở khu trung tâm, một nhà hát hai tầng cũ kỹ vẫn còn le lói ánh sáng mờ nhạt.
Bên trong nhà hát, vở kịch mang tên《 Bài Ca Bi Thương Của Biển 》đang bắt đầu.
Vân An cúi đầu, hơn nửa thân mình nấp trong bóng tối ở góc sân khấu. Thân hình mảnh khảnh của cậu khẽ run lên, đôi mắt đẹp đẽ giờ đây trống rỗng, không còn chút thần thái nào.
Không biết từ lúc nào, một 'kẻ' xuất hiện trên sân khấu.
Ánh đèn sáng rực chiếu xuống, các diễn viên trong trang phục lộng lẫy đang diễn xuất với âm thanh và cảm xúc phong phú, tái hiện lại kịch bản đã được luyện tập đến làu làu.
Rõ ràng khi bắt đầu chỉ có sáu diễn viên trên sân khấu, nhưng giờ đây lại thành bảy.
Vân An không biết 'nó' đã lẻn vào nhóm từ lúc nào, cũng không biết các diễn viên khác có phát hiện ra 'nó' hay chưa.
Cậu căng thẳng mím chặt đôi môi khô khốc, cổ họng nghẹn ứ lại vì khô khan.
Cúi đầu, cậu cố gắng mở to mắt, từ góc khuất lén lút quan sát từng người trên sân khấu qua khóe mắt.
Nam chính, nữ chính, chị gái đến khuyên nhủ nữ chính và cả vị hôn thê của nam chính... Khoan đã.
Cậu dường như nhận ra tất cả bọn họ, ai cũng có vẻ đúng là phải có mặt trên sân khấu.
Họ diễn xuất sinh động, đến mức từng lời thoại đều khớp từng chữ, không có bất kỳ điểm đáng ngờ nào.
Tim đập thình thịch, cả cơ thể Vân An cứng đờ, mồ hôi ướt đẫm sau lưng. Cậu cắn chặt răng, nắm chặt vạt váy, ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Quan trọng hơn, cậu cảm nhận được ánh mắt đầy ác ý kia. 'Nó' biết cậu đã phát hiện ra 'nó', khiến Vân An sợ đến mức suýt khóc.
"Vân An, cậu sao thế? Có phải cậu cảm thấy không khỏe ở chỗ nào không?" Nữ diễn viên đóng vai chị gái của nữ chính, đứng trước mặt cậu, cũng ẩn mình trong bóng tối trên sân khấu, lo lắng hỏi.
Cô quay đầu, nhíu mày, khuôn mặt tinh tế được trang điểm kỹ lưỡng hiện lên vẻ quan tâm. Môi cô mấp máy, tốc độ nói nhanh hơn hẳn.
Cơ thể Vân An cứng đờ, như thể vừa bị giáng một đòn nặng. Cậu che miệng, đôi mắt trong sáng nhanh chóng ngấn nước, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng trong cơn sợ hãi tột độ, cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Khuôn mặt xinh đẹp của nữ diễn viên phản chiếu trong đôi mắt đen láy của cậu, đầu cô bỗng xoay ngược 180 độ, đối diện thẳng với cậu, khuôn mặt không chút biểu cảm. Tốc độ nói của cô càng lúc càng nhanh, giọng nói cũng cao dần lên.
Dường như không hài lòng vì Vân An không trả lời, cô bước thêm hai bước, ngửa người ra sau, trên mặt nở một nụ cười quái dị, tiến sát lại gần Vân An.
"Vân An, cậu sao thế? Có phải cậu cảm thấy không khỏe ở chỗ nào không?" Cô lại hỏi lần nữa, đôi mắt không có lòng trắng ấy đầy ác ý.
Vân An thậm chí có thể nhìn thấy rõ những vết lốm đốm chưa được lớp kem nền che hết trên cổ cô và mùi nước hoa không thể che giấu được mùi hôi thối của tử thi.
Cậu mở to mắt, khóe mắt trắng nõn đỏ ửng, run rẩy như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão tố.
'Nó' đến rồi.
Khi thấy đối phương ngày càng tiến lại gần, từ nỗi sợ hãi, Vân An sinh ra một luồng sức mạnh, tùy tiện chộp lấy chiếc micro gần đó và ném về phía nữ diễn viên.
Vì quá sợ hãi, Vân An hoàn toàn kiệt sức, cơ thể nhũn ra. Nhưng nữ diễn viên lại nhẹ bẫng như một mảnh giấy, như thể máu thịt bên trong đã bị rút sạch, chỉ còn lại một lớp da mỏng manh.
Cô bị chiếc micro đập trúng và bay lên không trung rồi đổ sập xuống giữa sân khấu.
Sân khấu lập tức trở nên im lặng. Các diễn viên trên sân khấu vội vàng đỡ nữ diễn viên dậy. Cô ta dường như lại trở về thành người bình thường, chỉ quay đầu và nhìn Vân An ở góc sân khấu với vẻ tức giận và khó hiểu.
Bỗng nhiên, tất cả những người trên sân khấu đồng loạt quay đầu nhìn Vân An, khuôn mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng như những con rối vô hồn.
Vân An cảm thấy tóc gáy dựng đứng, da thịt lạnh toát, kinh hãi tự hỏi: 'Tất cả mọi người trên sân khấu đều là ma quỷ sao?!'
Nhưng chỉ trong chớp mắt, tất cả lại trở lại bình thường, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của Vân An.
Vở diễn vẫn tiếp tục. Nữ chính nâng nữ diễn viên đóng vai chị gái của mình dậy, nhíu mày và tiến về phía Vân An.
Nữ chính là một cô gái trẻ đẹp, mái tóc đen dài, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng.
Nhưng khi cô ta từ từ bước đến, tư thế đi trở nên rất kỳ quái, từ dáng đi bình thường dần biến thành dáng đi như thể toàn bộ xương cốt bị rút rỗng, cơ thể di chuyển rệu rã.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta bắt đầu thối rữa nhanh chóng, mái tóc đen rụng đầy đất như những con sâu đang bò lổm ngổm trên sân khấu. Cả hộp sọ cũng dần lộ ra, thịt và máu hòa lẫn vào nhau, nhỏ xuống như cơn mưa từ phía đầu cô ta.
Đôi mắt từng long lanh như bầu trời sao dần rơi ra khỏi hốc mắt, chỉ còn dính lại bởi vài mạch máu, lòng thòng trên má mà chưa rơi hẳn xuống.
Lồng ngực Vân An phập phồng kịch liệt, như một con mồi nhỏ đang bị kẻ săn mồi theo dõi. Mỗi tế bào trong cơ thể Vân An đều đang hét lên: Chạy đi! Chạy mau!
Nhưng đôi chân của cậu như bị trói chặt, như thể có những bàn tay lạnh lẽo từ dưới sân khấu vươn lên, bám chặt lấy mắt cá chân, giữ cậu đứng yên tại chỗ.
Giờ đây, điều duy nhất cậu có thể làm là nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cái chết.
Bất ngờ, một bàn tay ấm áp nắm lấy cánh tay gầy gò của Vân An, như thể một chiếc bàn ủi nóng chạy khắp cơ thể cậu, xua đi mọi cái lạnh giá bên trong.
Vân An run rẩy mở mắt ra và trước mặt cậu là một gương mặt anh tuấn đến tuyệt mỹ.
Khuôn mặt ấy sắc nét như được tạc, đôi lông mày đậm, hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng sắc bén như lưỡi dao, với một đường cong đầy nguy hiểm.
Tuy nhiên, thanh niên này lại có một khí chất ôn hòa, dịu dàng, làm tan đi sự sắc lạnh trên gương mặt ấy. Đôi mắt đào hoa chứa đựng chút lo lắng và dường như có một sự dịu dàng đủ sức khiến người ta chìm đắm.
Vân An nhận ra hắn. Đây là nam chính của vở kịch nhưng Vân An không nhớ tên hắn.
Cậu ngây người nhìn thanh niên, như một con thú nhỏ bị kinh hãi, không thể ngăn nổi tiếng nức nở bật ra.
"Cô ổn chứ?" Thanh niên nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay lau đi những giọt nước mắt trên má Vân An. Ngón tay hắn thật ấm áp, và Vân An theo bản năng dụi dụi mặt vào lòng bàn tay đó, như một con thú non làm nũng. Cánh tay của thanh niên hơi cứng lại, nhưng nhanh chóng trở về bình thường.
Cơ thể hắn ấm áp, chứng tỏ hắn là người, không phải ma quỷ. Điều này khiến Vân An không khỏi vui mừng khôn xiết.
Ít nhất, trong sân khấu đầy ma quỷ này, Vân An đã tìm được một đồng loại.
Vân An đánh bạo nhìn nghiêng về phía nữ chính đang đứng. Cô ta vẫn xinh đẹp như trước, mái tóc đen buông xõa trên vai, đôi mắt vẫn chứa đầy lo lắng.
Những mảng máu thịt rơi đầy đất cũng đã biến mất, như thể tất cả những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi chỉ là ảo giác của Vân An.
Những người trước mắt này là thật sao? Hay cậu đã bị kéo vào một thế giới khác...
Bất ngờ, cánh tay của cậu bị nắm lấy và kéo mạnh khiến Vân An mất thăng bằng, ngã vào lòng thanh niên. Cậu nghe thấy một mùi hương nhè nhẹ như mùi cỏ xanh ngày xuân pha lẫn với mùi tuyết trên những ngọn núi quanh năm không tan.
Một sự kết hợp đầy mâu thuẫn nhưng kỳ lạ thay lại hài hòa đến bất ngờ.
Nhưng Vân An chưa kịp suy nghĩ gì thêm, phía sau cậu vang lên một tiếng động lớn, như thể có thứ gì đó vừa nổ tung ngay bên tai.
Vân An đột ngột quay đầu lại, thấy chiếc đèn trần màu đen trên sân khấu đã rơi xuống, vỡ nát thành nhiều mảnh trên sàn gỗ, tạo ra những vết nứt chằng chịt như những đường gân trên não người.
Trong lòng Vân An dâng lên một nỗi sợ hãi kinh hoàng. Nếu thanh niên không kéo cậu một cái thì giờ đây thứ rơi xuống không phải là đèn, mà có lẽ là đầu của cậu...
"Cảm..." Vân An chưa kịp quay đầu lại để nói lời cảm ơn thì lại có một tiếng nổ lớn vang lên.
Một chiếc đèn màu đen khác trên trần rơi xuống, đập trúng vào đầu của nữ chính, người vừa mới cười với Vân An. Máu bắn tung tóe như một mũi tên nhọn, bắn thẳng lên mặt Vân An.
Hàng mi dài của cậu run rẩy, treo lơ lửng những giọt máu đỏ tươi như đôi cánh bướm. Mắt cậu bị che mờ bởi sắc đỏ của máu, mùi tanh nồng của sắt hòa quyện với hương vị máu tươi tràn ngập khoang mũi cậu.
Qua lớp máu đỏ, Vân An nhìn thấy nữ chính ngã xuống, cơ thể biến thành một đống thịt nát. Đầu cô ta giống như một quả dưa hấu bị vỡ đôi, để lộ ra óc trắng và dòng máu không ngừng tuôn chảy.
Tiếng hét chói tai vang lên khắp sân khấu và cả khán đài. Mọi người hốt hoảng chạy tán loạn. Trong khi đó, Vân An đứng như một bức tượng, không cử động, dường như bị sốc đến mức không biết phải làm gì.
Khi nữ chính bị đập chết, trong đầu Vân An bỗng nhiên vang lên một giọng nói điện tử vô cảm:
【 Chào người chơi thân mến, chúc mừng bạn đã tiến vào phó bản: Bài ca nhà hát 】
【 Loại hình: Phó bản nhiệm vụ cá nhân 】
【 Cấp độ: C 】
【 Đạo diễn tức giận:《 Bài Ca Bi Thương Của Biển 》là vở kịch cuối cùng được diễn tại nhà hát này trước khi nó bị phá hủy! Nhưng mỗi lần diễn, nữ chính đều gặp sự cố ngoài ý muốn! Ta muốn giết kẻ đã phá hoại vở kịch này! Phải đảm bảo rằng buổi công diễn thứ ba sẽ thành công suôn sẻ! 】
【 Nhiệm vụ: Hãy tìm ra kẻ phá hoại vở kịch trước khi buổi công diễn thứ ba diễn ra. 】
【 Hệ thống: Người chơi hãy nỗ lực vượt qua thử thách! Chúc may mắn nhé ~】
Cơn đau đầu khiến mắt Vân An đỏ hoe.
【 Hệ thống, tôi có thể từ chối nhiệm vụ này không? 】
Nước mắt lăn dài trên đôi mắt đỏ hoe của Vân An, giọng cậu run rẩy hỏi thầm trong lòng.
Hệ thống đáp lại bằng giọng nói máy móc, không chút cảm xúc:
【 Không thể, từ chối nhiệm vụ đồng nghĩa với cái chết. 】
Đôi mắt Vân An càng ngấn nước hơn, cậu ngừng lại một lúc như thể vừa đưa ra một quyết định quan trọng.
【 Tôi thà chết còn hơn. 】
Kể từ khi bị kéo vào thế giới trò chơi sinh tồn này, Vân An đã không nghĩ đến việc có thể sống sót.
Bởi vì ở đây, khắp nơi đều có ma quỷ.
Cậu rất tự biết mình. Cậu sợ ma, lá gan rất nhỏ, buổi tối không dám ngủ trong bóng tối mà nhất định phải để đèn sáng. Nếu rửa mặt quá muộn, chỉ cần nhắm mắt lại là cậu sẽ không thể không nghĩ đến những con ma đáng sợ với đầu tóc rối tung. Chỉ cần có âm thanh lạ phát ra từ căn phòng, Vân An sẽ run lên vì sợ hãi.
Ở nơi đầy rẫy ma quỷ như thế này, Vân An biết chắc chắn mình sẽ là người chết nhanh nhất, một pháo hôi.
Nghĩ đến những cảnh tượng kinh hoàng vừa chứng kiến, Vân An nhắm mắt lại. Thà chết luôn, còn hơn là bị tra tấn và dọa chết bởi ma quỷ.
Hệ thống im lặng hồi lâu, dường như không ngờ đến câu trả lời của Vân An. Một lúc sau, nó mới nói:
【 Từ bỏ nhiệm vụ đồng nghĩa với việc từ bỏ sự bảo hộ của hệ thống. Ma quỷ sẽ tấn công và ăn tươi nuốt sống bạn, thậm chí có khả năng bạn sẽ trở thành một NPC ma quỷ trong phó bản này. 】
Vân An sững sờ, nghĩa là ngay cả khi từ bỏ nhiệm vụ, cậu cũng sẽ bị ma quỷ tra tấn đến chết, và sau khi chết còn bị biến thành công cụ để dọa những người chơi tiếp theo.
Một chiếc khăn tay thoảng mùi xà phòng nhẹ nhàng lướt qua mặt Vân An. Thanh niên nhanh chóng lau đi vết máu trên mặt cậu, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Vân An. Với biểu cảm kiên định không chút do dự, hắn kéo Vân An theo dòng người đang chạy tán loạn xuống khán đài.
Vân An như một con rối bị kéo đi, nghiêng đầu nhìn về phía khuôn mặt cương nghị của thanh niên. Cậu thầm nghĩ, ít ra trong phó bản này không phải tất cả đều là ma quỷ, vẫn còn có người tốt sẵn sàng giúp cậu.
Vân An nghĩ, dù chết, cậu cũng nên biết tên của người này trước khi chết.
【 Hệ thống, anh ấy tên là gì vậy? 】 Vân An hỏi.
【 Hoa Cương, nam chính của vở kịch《 Bài Ca Bi Thương Của Biển 》, cấp độ: Quan trọng. 】
Hệ thống cung cấp thông tin về Hoa Cương.
Dường như hệ thống đã nhận ra Vân An thực sự định từ bỏ nhiệm vụ, giọng điệu máy móc vô cảm bỗng có một sự thay đổi vi diệu.
【 Thật ra phó bản này cũng không đáng sợ đến vậy. Hoa Cương là một NPC rất quan trọng, chỉ cần bạn ở bên cạnh hắn, trong thời gian ngắn bạn sẽ không gặp nguy hiểm! 】
Vân An ngừng lại vài giây, mắt dõi theo bóng lưng của Hoa Cương. Bờ vai của hắn rộng lớn, cơ bắp mạnh mẽ, trông thực sự có thể mang lại cảm giác an toàn.
Liệu có nên đi theo hắn không?