Chương 34: Kẻ bắt nạt ở Trường Trung học số 1 (12)

Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 34: Kẻ bắt nạt ở Trường Trung học số 1 (12)

Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

◎ Kẻ bắt nạt trong trường học ◎
Trong nháy mắt, phòng học chìm vào sự im lặng chết chóc, mọi ánh mắt không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Trần Trí.
Nghe lời Hoa Cương nói, Vân An cũng theo bản năng nhìn về phía Trần Trí. Sắc mặt Trần Trí trắng bệch, đôi mắt đầy phẫn hận trừng Hoa Cương rồi lại liếc nhìn Vân An. Mắt gã vẩn đục, tròng mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự căm thù, như muốn lột da xẻ thịt Vân An.
Ngón tay thon dài của Hoa Cương khẽ chạm vào mặt Vân An, sau đó hơi dùng sức buộc cậu quay đầu nhìn mình. Hoa Cương nhướng mày, cười bảo: "Loại người sắp chết như vậy, An An không cần bận tâm làm gì."
@ThThanhHinVng
Hoa Cương trở về lớp của mình nhưng Vân An thì không thể yên lòng. Những lời nói của Hoa Cương khiến cậu luôn cảm thấy bất an, vì cậu biết Trần Trí sẽ chết, nhưng không biết gã sẽ chết lúc nào. Cả buổi sáng, Trần Trí ngồi im lặng tại chỗ, không còn dám quấy rối Vân An nữa, giống như thật sự đã bị Hoa Cương dọa sợ từ buổi tự học.
Sau khi ăn trưa, các học sinh theo thói quen nghỉ trưa nửa tiếng trong phòng học. Đối với học sinh lớp 12, từng phút giây giấc ngủ đều vô cùng quý giá. Vừa tựa lưng vào bàn chưa được bao lâu đã có thể nghe thấy tiếng ngáy khò khè của vài nam sinh.
Phòng học kéo rèm cửa kín mít, ánh nắng chói chang bên ngoài bị chặn lại. Bên trong phòng học mát mẻ, yên tĩnh. Vân An vốn không buồn ngủ, nhưng vừa gục xuống bàn thì cơn buồn ngủ ập đến, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cứ như chỉ vừa chợp mắt một lát, nhưng khi tỉnh dậy, Vân An cảm thấy lạnh lẽo. Một luồng khí lạnh bất ngờ bao trùm lấy cậu, giữa cái nắng đầu hè mà cậu lại lạnh đến nỗi răng va lập cập, cảm giác lạnh thấu xương.
Lúc vừa tỉnh dậy, Vân An vẫn còn hơi mơ màng, nhưng khi cảm nhận được luồng khí lạnh này, cậu lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Vân An gục đầu xuống bàn, mặt vùi vào tay, không dám cử động. Luồng khí lạnh này, cậu rất quen thuộc.
Cánh cửa phòng học 'kẹt' một tiếng, có người đẩy ra. Ánh nắng chói chang bên ngoài tràn vào phòng, thậm chí còn chiếu lên lưng Vân An, nhưng cậu lại không cảm nhận được chút hơi ấm nào, chỉ có luồng khí lạnh vô tận.
Như thể đang ở trong băng giá, cả phòng học yên lặng đến nỗi Vân An không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ bạn học. Cậu chỉ có thể nghe thấy tiếng thở chậm rãi và căng thẳng của chính mình.
Sau đó, tiếng giày cao gót quen thuộc vang lên, 'lộc cộc, lộc cộc' như một loại ma chú đòi mạng. Nam Tịch đến rồi.
Vân An chỉ dám cúi đầu nhìn xuống nền gạch dưới chân, không dám thở mạnh. Tiếng bước chân 'lộc cộc' ấy chậm rãi vang lên trong phòng học, như thể đang dạo bước qua từng dãy bàn ghế.
@ThThanhHinVng
Tim Vân An đập mạnh vì lo lắng, cậu chăm chú lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Nam Tịch đến rồi. Cô chậm rãi đi về cuối phòng học, đi qua toàn bộ lớp học, dừng lại ở dãy bàn gần cửa sổ.
Trần Trí ngồi ở phía cuối lớp và Vân An trong đầu hình dung ra đường đi của Nam Tịch. Đột nhiên, không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường.
Tiếng bước chân 'lộc cộc' bỗng dưng biến mất, như thể chưa từng xuất hiện. Vân An khựng lại một chút, cậu biết Nam Tịch vẫn chưa rời đi vì luồng khí lạnh vẫn còn bao trùm căn phòng.
Cậu vẫn giữ nguyên tư thế, không dám nhúc nhích, thậm chí tay đã bắt đầu tê cứng. Khi Vân An đang định nhẹ nhàng thay đổi tư thế, cậu nhìn thấy bằng khóe mắt một đôi giày đỏ không nên xuất hiện ngay bên cạnh mình.
Đôi giày da màu đỏ này không còn sạch sẽ như lần trước cậu thấy trong nhà vệ sinh, chúng dính đầy bụi bẩn và những vết ố không rõ ràng, và hiện đang đứng ngay bên cạnh cậu, mũi giày hướng thẳng về phía Vân An.
Vân An hoàn toàn ngây người, mãi đến giây phút này cậu mới nhận ra rằng khi con người ở trong trạng thái khủng hoảng tột độ thì không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bộ não tự kích hoạt cơ chế bảo vệ khiến cậu không thể suy nghĩ hay hành động. Cậu như một bức tượng, toàn thân cứng đờ.
Trong khoảnh khắc đó, cảm giác khó chịu trên cơ thể bị bản năng bỏ qua. Vân An gắt gao nhìn chằm chằm đôi giày da nhỏ màu đỏ trước mặt, không thể rời mắt.
Cậu cũng không dám cử động bất kỳ thứ gì, sợ rằng nếu ngẩng đầu lên, cậu sẽ thấy điều gì đó khủng khiếp...
Không biết bao lâu đã trôi qua, trong sự im lặng căng thẳng, đôi giày da nhỏ màu đỏ cuối cùng cũng thay đổi hướng. Vân An thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, cơn buồn ngủ không thể chống lại ập đến, cậu dùng hết sức véo vào lòng bàn tay mình.
Cơn đau trên cơ thể không thể làm dịu đi cơn buồn ngủ từ sâu trong não. Cậu thả lỏng một chút rồi ngất đi. Khi tỉnh lại, tiếng chuông chói tai báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa đã vang lên.
Giờ nghỉ trưa kết thúc, năm phút nghỉ ngơi tại chỗ đã qua, giờ tự học buổi trưa sắp bắt đầu.
Vân An từ từ ngồi dậy, xoa xoa mắt. Những bạn học đã ngủ đủ giấc đang vui đùa ồn ào trong lớp học, tiếng ồn ào kéo Vân An trở về với hiện tại. Cậu ngồi yên một lát, như thể cảnh tượng kinh hoàng vừa thấy chỉ là một giấc mơ.
Có lẽ nó thực sự chỉ là một giấc mơ, suy nghĩ ban ngày rồi đêm đến nằm mơ thấy thôi.
Mọi thứ trong lớp học vẫn bình thường. Vân An nhìn về phía Trần Trí, gã vẫn nằm úp mặt xuống bàn, có vẻ như vẫn chưa muốn tỉnh dậy.
Vân An xoa xoa thái dương, cảm giác đau từ lòng bàn tay khiến cậu hơi giật mình. Cậu từ từ mở bàn tay ra, thấy trong lòng bàn tay hằn hai vết ấn trắng như vầng trăng non. Biểu cảm của Vân An dần trở nên mơ hồ và hoang mang.
@ThThanhHinVng
Đây... không phải chỉ là một giấc mơ trong giờ nghỉ trưa sao?
Nam Tịch thực sự đã đến? Thậm chí còn đến gần cậu?
Vân An gần như theo bản năng nhìn về phía Trần Trí. Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ nghỉ đã vang lên từ lâu, các bạn học chưa tỉnh giấc cũng lần lượt ngồi dậy, một số thì đang cố gắng tỉnh táo lại, số khác đứng lên đi dạo. Chỉ có Trần Trí vẫn nằm úp mặt trên bàn, dường như tiếng ồn xung quanh không hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của gã.
Gã thực sự đang ngủ sao? Gã có thể ngủ ngon lành trong hoàn cảnh ồn ào như vậy ư? Hay là gã đã không còn nghe thấy tiếng ồn nữa?
Suy nghĩ đó khiến Vân An hoảng sợ, cậu vô thức nắm chặt lấy góc bàn, cơn đau từ góc bàn đâm vào lòng bàn tay nhắc nhở cậu về thực tại.
Đôi môi Vân An run run, cậu gom đủ can đảm để đứng lên. Lời nói lạnh lùng của Hoa Cương vẫn vang vọng bên tai cậu, nhưng Vân An còn chưa kịp bước một bước thì tiếng chuông vào học vang lên.
Bất ngờ, tiếng chuông làm Vân An giật mình, giống như một chú thỏ bị chấn động. Thầy giám thị giờ tự học buổi trưa cũng vừa bước vào lớp học đúng giờ. Mỗi học sinh đều quay trở lại chỗ ngồi của mình, chuẩn bị ôn tập bài học buổi chiều.
Giữa lớp học, hình ảnh Trần Trí vẫn nằm úp mặt trên bàn càng trở nên nổi bật.
"Trần Trí! Trần Trí!" Trên bục giảng, giáo viên gọi vài lần tên Trần Trí nhưng gã không có phản ứng. Người bạn ngồi sau cũng cúi người, nhẹ đẩy lưng Trần Trí nhưng vẫn không có phản ứng gì.
Lúc này, cả giáo viên lẫn học sinh đều nhận ra có điều gì đó không ổn.
Cả lớp im phăng phắc như chết, mọi ánh mắt đều dán chặt vào Trần Trí.
Giáo viên từ từ bước đến bên cạnh Trần Trí, giọng nói run rẩy, gõ gõ lên bàn của Trần Trí, nghiêm giọng nói: "Trần Trí! Giờ tự học buổi trưa đã bắt đầu, không được ngủ nữa!"
Trần Trí vẫn không đáp lại, thậm chí còn không nhúc nhích.
@ThThanhHinVng
"Trần Trí, cậu đừng đùa nữa! Cẩn thận tôi sẽ báo cho cô Khương chủ nhiệm lớp, để cô ấy đến xử lý cậu!" Giáo viên cảnh cáo lần thứ hai nhưng Trần Trí vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Giáo viên dùng sức đẩy người Trần Trí, ngay lập tức gã ngã xuống sàn như một con búp bê không có xương.
Gã ngã ngửa mặt lên trời, đôi mắt trợn trừng to, miệng há ra đến cực hạn như đang phát ra một tiếng thét vô thanh. Cả lớp lập tức bị bao phủ bởi một mùi máu tanh nồng nặc.
Sau khi thấy rõ bộ dạng của Trần Trí, giáo viên giám thị và những bạn học ở gần đó sợ hãi bỏ chạy tán loạn như đàn chim thú hoảng loạn. Tiếng thét chói tai và tiếng khóc vang vọng khắp nơi. Vân An nín thở, thân hình nặng trĩu tiến lên một bước. Khi cậu thấy rõ tình trạng của Trần Trí thì không thể kìm nổi, giống như các bạn học khác, cậu vội vàng chạy ra khỏi lớp và ôm thùng rác, nôn thốc nôn tháo không còn gì.
Trần Trí đã chết, chết do bị mổ bụng.
Áo khoác đồng phục của gã vốn bị kéo hờ, nhưng khi giáo viên đẩy khóa kéo bung ra, lộ ra lớp da trắng bệch không còn chút máu.
Bụng của gã như bị cắt một đường dài, nội tạng bên trong giống như bị một tên đồ tể mổ heo lôi ra ngoài, khi gã ngã xuống, tất cả đều tràn ra khắp mặt đất.
Máu đỏ tươi chảy như một dòng suối nhỏ, uốn lượn xung quanh thi thể, lan rộng ra khắp bốn phía.
Vân An dựa vào tường hành lang ho khan, cúi đầu nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay đang run lên nhè nhẹ. Hốc mắt cậu ướt đẫm, đuôi mắt đỏ hoe.
Nam Tịch đã đến và cô đã giết Trần Trí.
"Trời ơi, làm tôi sợ chết khiếp." Vu Du và Nhậm Lê cũng bước tới bên cạnh Vân An. Nước mắt Vu Du chảy dài trên gương mặt, cô khóc không phải vì thương tiếc Trần Trí, mà bởi cách Trần Trí chết thực sự quá kinh khủng, vượt quá sức chịu đựng của một người bình thường.
Ngay cả sắc mặt Nhậm Lê lúc này cũng trắng bệch.
"Cậu ta... cậu ta sao có thể như vậy, sao lại đột nhiên như thế?" Vu Du lắp bắp nói.
Vân An không nói một lời. Cậu cũng bị dọa đến phát sợ, nhưng điều quan trọng hơn là cậu từng chỉ cách Nam Tịch có một tấc.
Nếu khi đó Nam Tịch muốn giết cậu, cô có thể dễ dàng lấy mạng cậu ngay lập tức.
"Trần Trí... định sẵn... phải chết." Vân An chậm rãi nói.
@ThThanhHinVng
Người chơi vừa nhìn thấy cách Trần Trí chết thì biết là do Nam Tịch ra tay, nhưng Vu Du lại không hiểu Trần Trí chết vì lý do gì.
Trước đó, người chơi đầu tiên chết vì không mặc đồng phục, Khúc Lị thì chết vì có ý định yêu đương sớm. Vậy còn Trần Trí?
"Do bắt nạt." Vân An gằn từng chữ: "Cậu ta là kẻ bắt nạt trong trường và tôi là nạn nhân."
Một ngôi trường trung học với nề nếp tốt đẹp như vậy không thể chấp nhận hành vi bắt nạt. Trần Trí bắt nạt Vân An, tự đưa bản thân vào con đường tự hủy.
Vân An đã đoán rằng Trần Trí sẽ chết, nhưng chính lời nói của Hoa Cương sáng nay mới khiến cậu hoàn toàn chắc chắn rằng ngày chết của Trần Trí đã đến.
"Nếu Nam Tịch không cho phép hành vi bắt nạt, vậy tại sao Trương Nguyệt Hoan lại không sao? Cô ta lẽ ra phải là người đầu tiên mà Nam Tịch tìm đến để trả thù chứ?" Vu Du thắc mắc.
Vân An sững sờ, cậu không nghĩ đến điều đó.
Đúng lúc đó, tiếng của Nhậm Lê vang lên cùng lúc với Vu Du. Cậu ta hơi nheo mắt nhìn Vân An và khẳng định: "Vân An, cậu không hề bất ngờ trước cái chết của Trần Trí."
*Tác giả có lời muốn nói:
Hoa Cương: Thẻ vàng, đừng dọa vợ ta nữa, cẩn thận ta trở mặt đấy!
Hôm nay An An bị dọa đến nôn mửa, thật đáng thương ~.