Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Khúc Dạo Đầu
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoài việc là thủ khoa khoa Tranh sơn dầu của Học viện Mỹ thuật, Diệp Căng còn chơi đàn piano rất giỏi.
Tiếng đàn vang lên mang chút lười nhác xen lẫn buồn bã.
Mỗi vị khách trong nhà hàng này thỉnh thoảng lại liếc nhìn bóng người cao lớn bên cây đàn piano đó. Chàng trai với khí chất nổi bật, vẻ ngoài thanh tú nhưng lạnh lùng.
Những đầu ngón tay duyên dáng lướt trên phím đàn tạo nên một bữa tiệc thị giác mãn nhãn, làm hài lòng biết bao thực khách nơi đây.
Thế nhưng, luôn có những kẻ thích phá vỡ bầu không khí yên bình.
"Mày chơi cái con mẹ gì đó?"
Một ly rượu vang đỏ chợt tạt vào người Diệp Căng, chiếc áo sơ mi trắng nhuốm màu đỏ nhạt của rượu vang.
Nốt nhạc cuối cùng bị đứt quãng, tạo nên một âm thanh chói tai.
Người phía sau anh vẫn mắng: "Khó nghe chết đi được! Ông đây sắp nôn tới nơi rồi! Mày đang khóc tang cho ai hả?"
Diệp Căng vẫn bình tĩnh, đầu tiên anh phủi rượu trên áo, sau đó dùng khăn giấy lau sạch rượu dính trên phím đàn.
Cuối cùng anh mới quay người, nhìn thẳng kẻ đang gây rối: "Tôi muốn đàn thế nào là tự do của tôi, xin đừng vô cớ gây sự."
"Tao vô cớ gây sự ư?" Lộ Nam cười khẩy, "Tao mặc kệ, hôm nay mày đàn dở quá, làm ông đây tâm trạng không tốt. Tao nói, nếu mày không xin lỗi tao cho ra hồn thì đừng hòng tao bỏ qua!"
Diệp Căng biết gã ta, tên Lộ Nam. Anh và gã lớn lên cùng một khu tập thể.
Lộ Nam sống ở căn hộ cuối dãy, từ nhỏ đã thích bám theo Hạ Gia Giai. Suốt hơn hai mươi năm qua, số lần gây sự với Diệp Căng không hề ít.
Bây giờ, cha mẹ Diệp Căng đã qua đời, gia cảnh sa sút, đương nhiên Lộ Nam sẽ không bỏ qua cơ hội giẫm đạp anh.
Lộ Nam ở đây, có lẽ Hạ Gia Giai cũng ở đây.
Hạ Gia Giai khác với Lộ Nam, hắn ta lại thích Diệp Căng.
Từ sau lần thổ lộ và bị từ chối một tháng trước, hắn ta vẫn chưa xuất hiện lần nào.
Diệp Căng thản nhiên liếc nhìn, chốc lát đã thấy hắn ta trong một phòng riêng không đóng cửa cách đó không xa.
Anh ngăn người quản lý đang định tiến lên giải quyết, bình tĩnh nói: "Tôi sẽ tự xử lý, không có gì đâu."
Tạm thời anh đảm nhiệm vị trí người chơi đàn piano trong nhà hàng Tây này, ông chủ đối xử với anh rất tốt, anh không muốn ảnh hưởng đến việc kinh doanh của nhà hàng.
Lộ Nam cười khẩy một tiếng, ánh mắt chế giễu nhìn Diệp Căng.
Rượu thấm qua áo, dính vào da không hề dễ chịu, nhưng Diệp Căng không bận tâm: "Xin lỗi thế nào mới gọi là 'đàng hoàng'?"
Lộ Nam kiêu căng hất cằm: "Đến phòng riêng của bọn tao, uống hết một chai rượu thì xem như xong chuyện."
Diệp Căng nhìn thẳng vào Lộ Nam, gần như nhìn rõ từng sợi lông trên mặt gã, anh mới thản nhiên đáp: "Được, đi thôi."
Trong phòng riêng có khá nhiều người, ngoài Hạ Gia Giai ra thì đều là những kẻ Diệp Căng từng gặp nhưng không quen biết, cơ bản là một đám công tử nhà giàu.
Rõ ràng bọn họ đều cố tình đến gây chuyện. Hôm nay là đêm giao thừa, một đám nam sinh không đi quán bar, không đi KTV, lại đến phòng riêng của một nhà hàng chẳng mấy tiếng tăm để ăn bò bít tết, uống rượu vang đỏ? Quỷ cũng không tin chuyện này là trùng hợp.
Chẳng qua, hổ lạc đồng bằng, ai cũng muốn giẫm đạp lên Diệp Căng.
Lộ Nam ngồi xuống ghế, giọng điệu ngạo mạn nói: "Uống đi!"
Diệp Căng cụp mắt nhìn. Lộ Nam đã khui một chai rượu giá không thấp, thuộc loại tầm trung, có lẽ đã sớm tính toán bày trận chờ anh.
Bên đó, bao gồm cả Lộ Nam và Hạ Gia Giai, tổng cộng là sáu người... Có thể đánh một trận.
Nhưng anh phải tính toán xem ngày mai mình phải trả bao nhiêu tiền thuốc men, hiện tại anh thật sự rất thiếu tiền.
Diệp Căng thản nhiên cầm một ly rượu lên. Tên bên cạnh Hạ Gia Giai đề nghị: "Chờ đã, đổi thành thổi bình* đi? Tao chưa từng thấy ai uống rượu vang đỏ kiểu đó! Thấy sao? Tụi mày có muốn thấy không?"
(*Dốc ngược chai lên uống hết)
"Cậu chủ Diệp thổi bình không phải rất đáng xem sao?"
Tiếng cười vang dội khắp phòng, thúc giục Diệp Căng nhanh chóng hành động.
Loại rượu này không ngọt, hơi chát và có chút đắng. Vị cũng nặng hơn bia, muốn một hơi uống cạn khá khó.
Diệp Căng phải mất năm, sáu phút mới uống cạn đáy chai.
Nhưng đám người này vẫn chưa vừa lòng, chỉ vì Diệp Căng không tỏ vẻ tức giận, trên mặt cũng không hiện lên nét tủi nhục mà bọn họ mong muốn.
Lộ Nam giễu cợt: "Một chai sao đủ? Thêm một chai nữa?"
Còn người từng kiên nhẫn theo đuổi Diệp Căng một thời là Hạ Gia Giai, dường như cảm thấy việc này chẳng liên quan gì đến mình, không nói giúp lấy một lời.
Nhưng Diệp Căng không hề ngạc nhiên, Hạ Gia Giai chính là loại người như vậy.
Hắn ta chỉ muốn Diệp Căng, người luôn xem thường và phớt lờ hắn ta, bây giờ phải nhỏ giọng khép nép cầu xin.
Dù hiện tại không còn gia thế bối cảnh nhưng vẫn phớt lờ hắn ta như trước.
"Loảng xoảng!"
Hạ Gia Giai giật mạnh chai rượu đỏ Diệp Căng vừa uống cạn, ném nó xuống nền gạch.
Trong chốc lát, căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng kim rơi.
Lộ Nam và đám bạn nhìn nhau bối rối: "Hình như lỡ chơi hơi lớn rồi? Hạ Gia Giai có lẽ đang đau lòng?"
Nhưng thực tế, Hạ Gia Giai chỉ đang bất mãn và không cam lòng. Dựa vào cái gì? Trước kia Diệp Căng không chấp nhận, hắn ta có thể hiểu. Quả thực, gia thế kém xa, tài năng không bằng, hắn ta không với tới được.
Nhưng bây giờ Diệp Căng đã trắng tay, vì sao vẫn không để hắn ta vào mắt?
Hạ Gia Giai đứng lên: "Van xin tôi, tôi sẽ đưa cậu đi."
Diệp Căng hiện tại còn dựa vào gì để từ chối hắn ta?
Diệp Căng cười khẽ: "Xin cậu? Không bằng xin một con chó..."
Anh duỗi bàn tay ra. Say rượu mà đánh nhau thì còn gì thích hợp hơn.
Anh bước đến cửa ra vào, chuẩn bị khóa cửa rồi dạy dỗ lũ chó, nhưng anh vừa chạm tay vào nắm cửa thì có người từ bên ngoài đẩy vào.
Một người đàn ông mặc áo khoác gió đột nhiên xuất hiện. Hắn nhìn quanh phòng riêng, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Diệp Căng.
Hắn nắm chặt cổ tay Diệp Căng: "Theo tôi."
Diệp Căng biết hắn. Suốt một tuần qua, mỗi khi anh đến đây đánh đàn bán thời gian, chắc chắn đều sẽ thấy người đàn ông này.
Người này không làm gì cả, không giống những kẻ có ý định khác sẽ tìm cách bắt chuyện với anh sau khi tan làm, chỉ lặng lẽ ngồi đó, xem anh đàn từng khúc nhạc.
Ý nghĩ đánh nhau của Diệp Căng tan biến một nửa: "Được."
Anh thuận theo bước đi phía sau người đàn ông đó. Hạ Gia Giai nhìn bóng lưng của hai người mà tức giận đến toàn thân run lên.
Những người còn lại không đoán được tâm tư của Hạ Gia Giai, cả đám đều không dám làm gì.
. . .
Thậm chí Diệp Căng không hỏi người đàn ông kia muốn dẫn anh đi đâu, người kia cũng không nói cho anh biết.
Nhưng lực nắm cổ tay anh càng lúc càng chặt, cho đến khi ra khỏi con hẻm đó, đến đường lớn sáng rực ánh đèn, người kia như chợt bừng tỉnh đột nhiên buông tay.
Diệp Căng nói: "Cảm ơn anh đã giúp tôi... Tôi nên gọi anh thế nào đây?"
"Hướng Tần... Chữ Tần có ba chấm thủy* phía trước."
(*Chữ Tần: 秦 (qín), ba chấm thủy: 氵 (sān diǎn shuǐ), Tần có ba chấm thủy phía trước: 溱 (qín))
"Được, tôi biết rồi... Tôi đi nôn trước đã."
Dạ dày Diệp Căng vốn đã khó chịu, hôm nay anh không ăn tối còn uống cả một chai rượu vang đỏ, lúc này khó chịu gấp đôi.
Dù nôn ra, nhưng anh vẫn còn tỉnh táo.
Hướng Tần đưa anh một chiếc khăn tay, giọng nói có chút buồn bực: "Bọn chúng cố ý gây chuyện, cậu vốn không nên đi cùng chúng."
Hôm nay Hướng Tần cũng đến, chỉ là hắn vừa đi vệ sinh một chút, khi trở lại thì đã xảy ra chuyện.
Nếu không phải vì tiếng ồn ào bàn tán của những người xung quanh, hắn còn nghĩ Diệp Căng đã tan làm.
Tất nhiên Diệp Căng biết bọn họ cố ý gây chuyện. Nhưng tâm trạng Diệp Căng hôm nay vốn không tốt, vừa khéo anh buồn ngủ có người đưa gối đầu. Đám người này gây sự trước, chẳng lẽ anh đánh bọn họ lại không đúng?
Nhưng lời vừa đến môi, đành sửa lại: "Trùng hợp tôi đang khát, muốn uống rượu."
Người kia đột nhiên rời đi.
Diệp Căng không quay đầu lại, anh ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt khép hờ. Có lẽ hắn cho rằng anh điên rồi.
Nhưng chưa đến một phút sau, Hướng Tần đã trở lại. Hắn cũng ngồi xổm xuống cạnh Diệp Căng, đưa anh một chai nước: "Khát thì uống nước."
Diệp Căng tựa đầu lên đầu gối.
Hướng Tần không biết anh có chuyện gì: "Cậu khó chịu sao? Tôi đưa cậu đến bệnh viện..."
"Không cần đâu." Diệp Căng nghiêng đầu nhìn hắn, mỉm cười: "Đôi mắt anh thật đẹp."
Anh hiếm khi trông thấy một đôi mắt như thế này, sâu thẳm nhưng tinh khiết, không một chút dục vọng, chẳng lẫn chút tạp chất, nhìn vào rất dễ chịu... Cũng rất muốn vẽ lại nó.
Anh xoa cổ tay, cảm thấy hơi ngứa.
Hướng Tần hiểu lầm ý của anh: "Xin lỗi, có phải tôi vừa làm đau cậu không?"
Diệp Căng nhìn theo tầm mắt của hắn, phát hiện cổ tay mình đỏ bừng, chính là nơi Hướng Tần nắm chặt trước đó.
Thực ra nó chẳng đau gì, nhưng làn da anh vừa trắng vừa mẫn cảm, cho dù chạm nhẹ vài lần cũng có thể làm nó đỏ lên.
Nghĩ trong đầu là vậy nhưng lời nói ra lại khác.
"Đúng đó, anh làm tôi đau quá..." Diệp Căng nghiêm túc hỏi: "Thế anh định làm sao?"
Hướng Tần: "Tôi giúp cậu... Xoa xoa nhé?"
Những lời này có chút mập mờ, nhưng giọng điệu của hắn rất chân thành.
Có lẽ vì cồn làm hỏng đầu óc, Diệp Căng thật sự đưa cổ tay ra phía trước.
Hướng Tần chợt sững sờ.
Hắn cẩn thận cầm lấy, sau đó xoa nhẹ với lực vừa phải: "Như vậy được không?"
Diệp Căng bình luận: "Kỹ thuật không tệ."
Ánh mắt anh chưa từng rời khỏi Hướng Tần... Người đàn ông này thật kỳ lạ.
Tuy chỉ vừa gặp mặt nhưng thái độ của hắn có đôi chút quen thuộc, đôi mắt ánh lên nét buồn bã mà anh không hiểu nổi.
Cả hai đều không nói gì, ngồi xổm cạnh thùng rác bốc mùi suốt gần năm phút.
Người đi đường đều chú ý đến họ, sau đó thán phục trước nhan sắc của hai người. Ồ, ra là hai tên thần kinh đẹp trai.
Diệp Căng không thèm quan tâm đến ánh mắt của người ngoài, chỉ một mực nhìn chằm chằm vào làn da dần dần chuyển sang màu đỏ của Hướng Tần. Hướng Tần nói: "Tôi... tôi đưa cậu về nhà."
"..." Diệp Căng rút tay về, bình tĩnh nói: "Tôi không còn nhà nữa."
Hướng Tần đột nhiên im lặng.
Ảnh hưởng của rượu vang dâng lên, nhưng từ "nhà" này lại khiến anh tỉnh táo đôi chút. Diệp Căng đứng thẳng dậy, suýt chút nữa là ngã nhào vào thùng rác.
Không ăn tối khiến anh bị tụt đường huyết, lại thêm việc ngồi xổm lâu rồi đột nhiên đứng dậy làm anh choáng váng.
"Anh đi đi, tôi hơi say thôi, đừng để ý."
Anh loạng choạng bước trên đường, nghe thấy dì bán hoa hỏi: "Chàng trai có muốn mua bó hoa tặng bạn gái không?"
Bên kia vạch kẻ đường là một đôi tình nhân hôn nhau ngọt ngào.
Trong tầm nhìn ngoại vi của anh, một cặp vợ chồng trung niên dẫn theo con gái vui vẻ ngồi ăn lẩu bên trái...
Tối hôm nay, cả con đường dài náo nhiệt, không có một chút gì thuộc về anh.
Hướng Tần không hề rời đi mà luôn theo sát phía sau Diệp Căng.
Rạp phim đối diện có vẻ vừa kết thúc một bộ phim, dòng người cuồn cuộn tuôn ra. Diệp Căng đột nhiên thấy hai bóng người quen thuộc, anh liền tăng tốc, muốn gọi hai người họ lại...
"Két!"
Âm thanh phanh xe gấp.
Anh chợt bị kéo mạnh về phía sau, bóng người quen thuộc trong đám đông đã biến mất.
Người tài xế suýt tông trúng người, hét lên: "Mẹ kiếp, muốn chết thì chết xa xa ra, đừng có hại người khác!"
Hướng Tần vừa xin lỗi tài xế vừa kéo Diệp Căng đang im lặng quay lại: "Cậu không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Một lúc sau, Diệp Căng mới nói khẽ: "Không sao. Tôi chỉ bỗng nhớ ra, họ đã chết rồi."
Trái tim Hướng Tần chợt đau nhói. Hắn nhắm chặt đôi mắt, nhỏ giọng nói: "Họ sẽ ở trên trời lặng lẽ dõi theo cậu, hy vọng cậu sẽ luôn sống tốt, luôn vui vẻ."
Diệp Căng bật cười một tiếng, giọng nói vương mùi rượu: "Những lời này tôi đã nghe nhiều lắm rồi."
Hướng Tần mím môi, nói: "Tôi đưa cậu về nhà."
Trong đêm giao thừa, thật khó để tìm một chiếc taxi.
Họ đợi hơn nửa giờ mới thấy một chiếc taxi trống.
Hướng Tần hơi phiền muộn, nếu biết vậy hắn đã tự lái xe đến.
Mà ba mươi phút, đủ để chai rượu vang đó ngấm vào cơ thể.
Diệp Căng say rượu rất khác với thường ngày, anh thẳng thắn đến mức Hướng Tần không đỡ nổi.
Vất vả mới dìu anh lên được taxi, Diệp Căng giơ tay lên thỉnh cầu: "Tôi có thể chạm vào mắt anh không?"
Hướng Tần đỏ mặt từ chối. Anh bèn tiếp tục nhích đến gần: "Người anh ấm thật đấy... Tôi hơi lạnh, có thể cho tôi ôm một cái không?"
Hướng Tần: "..."
Hắn im lặng nhờ tài xế đóng cửa kính xe lại.
Kỳ thực, khi ra ngoài Hướng Tần đã khoác áo khoác cho Diệp Căng. Nhà hàng Tây đó mở điều hòa nên Diệp Căng chỉ mặc áo sơ mi cũng không thấy lạnh.
Nhưng gió lạnh của tháng cuối năm bên ngoài, dù khoác áo dày thế nào cũng khó mà chịu nổi.
Hướng Tần: "Bác tài, phiền đến chung cư Nam Sơn."
Hắn không biết Diệp Căng bây giờ đang ở đâu, hỏi thế nào Diệp Căng cũng không nói, trường học cũng đã đóng cửa, chỉ có thể đưa anh về trước.
Nhưng trước khi đi, hắn vẫn chưa chắc chắn hỏi: "Cậu có muốn về nhà tôi không? Hay là ở khách sạn?"
Diệp Căng chụm đầu ngón trỏ và ngón giữa của mình, hôn lên đó, lại đưa hai đầu ngón tay ấy ấn lên môi Hướng Tần: "Suỵt. Cho tôi vẽ đôi mắt của anh được không? Đồng ý thì tôi theo anh về."
Hướng Tần choáng váng, cơ thể tựa hồ có dòng điện chạy qua như muốn thiêu đốt hắn.
Phía xa bờ sông, từng đóa pháo hoa nở rộ hoành tráng trên bầu trời đêm. Mọi người đều nhìn về phía chân trời, bắt đầu đếm ngược mỗi năm.
Mười, chín, tám, bảy... Hai, một.
Một năm mới bắt đầu.
Diệp Căng nhìn pháo hoa rực rỡ vô ngần trong đôi mắt của Hướng Tần, tựa như chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Anh say khướt đưa ra lời mời: "Anh có muốn đưa tôi về nhà không? Hướng tiên sinh."
Đây xem như lần đầu gặp mặt của Diệp Căng.
__________
Lời tác giả:
Khi tỉnh táo thận trọng: Làm sao tôi có thể đi theo một người xa lạ chứ?
Khi say xỉn dè dặt: Nhưng anh ta có đôi mắt đẹp lắm, còn đỏ mặt với tôi.