Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 11: Cõng
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sao hắn có thể nói ra được chứ?
Hướng Tần ngồi trong xe, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Hai tiếng "Căng Căng" này... Nghe có vẻ quá đỗi thân mật.
Hắn do dự một lúc lâu, cố tự nhủ rằng, đó chỉ là một cách gọi mà thôi.
Diệp Căng đang có tâm trạng không tốt, nếu cậu ấy muốn nghe hắn gọi tên, vậy thì hắn sẽ gọi.
Hướng Tần nhấn vào biểu tượng micro, chậm rãi thốt ra hai tiếng "Căng Căng"...
Nhưng sau đó hắn nhìn thấy tin nhắn Diệp Căng vừa gửi đến.
[Diệp Căng: Đùa thôi, đừng để ý.]
Tay hắn run lên. Tin nhắn thoại đã được gửi đi mất rồi.
Hắn biết, có lẽ Diệp Căng không muốn làm hắn khó xử, nên mới nói chỉ là đùa thôi.
[Vậy bây giờ, tôi có thể đón cậu được không?]
. . .
Diệp Căng vừa rời khỏi ký túc xá, nhìn thấy tin nhắn này mà nhất thời không nói nên lời.
Hướng Tần cũng thật là...
Anh chỉ biết đáp lại như vậy.
Sau đó anh mở tin nhắn thoại đó, âm thanh truyền đến hai bên tai anh.
...Hướng Tần gọi "Căng Căng", nghe êm tai đến không ngờ.
Diệp Căng đến cổng trường, nhìn thấy chiếc xe của Hướng Tần ở phía xa, rồi tiến lại gần.
Anh gõ cửa sổ xe, Hướng Tần mở khóa, anh mở cửa xe rồi ngồi vào, "Chào buổi tối, Hướng tiên sinh."
Khóe môi Hướng Tần khẽ nhếch lên, "Chào buổi tối."
Diệp Căng thấy hắn cười, tâm trạng anh cũng tốt hơn đôi chút, "Anh đột ngột rời đi như vậy, có khó xử với bạn bè của anh không?"
Hướng Tần sững sờ lắc đầu, "Không đâu, anh ta bảo đã có người đi cùng rồi."
Đúng là Chung Bất Vân nói với hắn có dẫn người theo, nhưng chưa nói rõ là ai.
Nhưng chắc là tình nhân mới của anh ta.
Diệp Căng chỉ nhất thời nổi hứng, giờ đây anh hơi muốn rút lại.
Có lẽ sự xuất hiện của anh sẽ làm phiền Hướng Tần và những người bạn của hắn.
Nhưng không ngờ, thường ngày Hướng Tần có vẻ không quá tinh tế, nhưng thật ra lại rất chu đáo.
Hắn vừa lái xe vừa nói: "Anh ta tên là Chung Bất Vân, là bạn thân nhất của tôi, tính tình cũng tốt lắm, khá hòa đồng... Tương đối cởi mở."
Hướng Tần cẩn trọng lựa lời, "Nếu anh ta có nói gì khó trả lời thì cứ xem như không nghe thấy là được."
Thật sự thì Diệp Căng không thể tưởng tượng được bạn của Hướng Tần có thể cởi mở đến mức độ nào.
Hướng Tần tiếp tục nói: "Tôi đã giới thiệu về cậu, anh ta cũng muốn gặp cậu từ lâu lắm rồi..."
Diệp Căng cong ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn cửa xe, "Muốn gặp tôi từ lâu? Anh Tần à, hình như chúng ta mới quen nhau được một tuần thôi mà."
Hướng Tần chợt cứng người lại.
Chết tiệt, hình như hắn lỡ lời rồi.
Bộ não hắn nhanh chóng hoạt động để tìm lý do bào chữa, "Từ lần đầu tiên gặp cậu ở trường đại học đó, tôi đã kể về cậu rồi."
"Ồ..." Diệp Căng nghiêng mắt sang, "Anh Tần nói về tôi như thế nào?"
Hướng Tần chậm rãi chớp mắt một cái, trả lời không quá rõ ràng, "Trước đây tôi không nói chi tiết lắm, từ một tuần trước tôi mới nói với anh ta rằng... Chúng ta đã là bạn bè."
Hắn không biết mình và Diệp Căng có được tính là bạn bè hay không, nhưng với mối quan hệ trong xã hội ngày nay, giới thiệu là bạn bè có lẽ là cách nói lịch sự nhất.
Suy cho cùng, đối với nhiều người, chỉ cần quen biết nhau và không quá ác cảm với nhau thì đều có thể xem là bạn bè bình thường.
Nhưng hắn không ngờ đến Diệp Căng sẽ hỏi lại: "Chỉ là bạn bè à?"
Hướng Tần mở miệng chợt hít một hơi thật sâu, "Hả...?"
Diệp Căng nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn mà phì cười, nỗi buồn phiền và áp lực về thông tin tai nạn của cha mẹ bỗng vơi đi đôi chút.
Diệp Căng không trêu hắn nữa, "Cũng có thể là bạn tốt mà."
"..." Hướng Tần quay đầu đi, trong tầm mắt hắn, đôi tai đỏ bừng của mình phản chiếu trong gương chiếu hậu.
Quán thịt nướng đó không xa, Hướng Tần đậu xe ở bãi đỗ ven đường, lúc này mới nhớ mình quên hỏi Chung Bất Vân ngồi bàn nào.
Đúng lúc chuẩn bị gửi tin nhắn hỏi, hắn đã thấy hai người trên tầng hai.
Hừm...
Một cậu thiếu niên ngồi cạnh Chung Bất Vân, dựa trên sự hiểu biết của Hướng Tần về những tình nhân cũ của anh ta, hình như đối tượng lần này còn khá nhỏ tuổi?
Thậm chí còn nhỏ hơn cả Diệp Căng.
Mặc dù Chung Bất Vân trông có vẻ trẻ trung, nho nhã nhưng thật ra đã ba mươi tuổi rồi.
"Họ ngồi ở tầng hai."
Hướng Tần dẫn Diệp Căng vào quán nướng, hắn nhìn quanh nhưng vẫn không thấy cầu thang lên tầng hai đâu.
Sau khi quan sát hồi lâu, hắn mới nhận ra mình đã đi nhầm hướng, bèn kéo nhẹ tay áo Diệp Căng nói: "Tôi đi nhầm, cầu thang ở bên này."
Diệp Căng tiện miệng hỏi: "Hình như anh không hay đến đây thì phải?"
Hướng Tần lo lắng trả lời: "Đúng là tôi rất ít khi đến đây."
Điều này cũng đâu có gì lạ. Nếu chỉ đến một lần mà không nhớ đường thì cũng bình thường thôi, phải không?
Hướng Tần lén nhìn vẻ mặt của Diệp Căng, hình như anh ấy cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Vừa đến tầng hai, từ xa Chung Bất Vân đã vẫy tay về phía họ, "Ở đây này!"
Diệp Căng đi cạnh Hướng Tần, trước khi ngồi xuống đã bắt tay với Chung Bất Vân.
Hướng Tần lặng lẽ mím môi.
Hắn còn chưa từng nắm tay Diệp Căng.
Ngoại trừ đêm giao thừa đó, Diệp Căng uống say rồi xoa tay hắn thì từ trước đến giờ, hắn chưa từng chạm vào tay Diệp Căng lần nào nữa.
"Giới thiệu chút, tôi là Chung Bất Vân, anh em tốt của Hướng Tần."
Chung Bất Vân trông có vẻ khá đa tình.
Có lẽ Diệp Căng đã hiểu tại sao Hướng Tần lại nói anh ta cởi mở.
Người này cũng không thẳng đâu.
Có lẽ còn rất biết cách "chơi".
Cậu thiếu niên bên cạnh Chung Bất Vân thoạt nhìn có vẻ không vui lắm, ồn ào nói mấy câu: "Tôi đâu, tôi đâu? Không giới thiệu tôi sao?"
Hướng Tần không quen cậu trai này nên cùng Diệp Căng nhìn sang phía Chung Bất Vân.
"Người này là tôi..." Chung Bất Vân chợt dừng lại một chút, "Là đứa trẻ tôi nhặt được cạnh thùng rác, tên là Phương Nan Thủy."
Phương Nan Thủy lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, "Anh mới là đứa nhặt từ thùng rác!"
Chung Bất Vân làm như không nghe thấy gì.
Anh ta cầm thực đơn đưa cho hai người đối diện, "Đây, hai cậu muốn ăn gì nào?"
Thật ra Diệp Căng không đói, nhưng nếu đã đến mà không ăn thì cũng không hay lắm.
Vì thế anh gọi mấy xiên ớt cay, đậu phụ trắng, và cà tím nướng.
Chung Bất Vân đề nghị: "Uống rượu không nhỉ?"
Bốn người đàn ông ăn thịt nướng mà không uống rượu thì thật vô lý.
Hướng Tần muốn từ chối.
Nguyên nhân chính là vì hắn không chịu nổi Diệp Căng lúc say rượu... Tuy rằng Diệp Căng chưa từng nói hay làm gì với hắn, nhưng chỉ cần nhìn anh như vậy cũng đủ khiến hắn khó mà kiềm chế.
Nhưng Diệp Căng đã đồng ý.
"Được thôi, rượu trắng à?"
"Giang Tiểu Hắc?" Chung Bất Vân đề nghị, "Hôm nay mà uống bia thì phí quá."
Diệp Căng vui vẻ gật đầu đồng ý.
Phục vụ mang đến hai chai Giang Tiểu Hắc, là một loại rượu trắng, điểm đặc biệt là trên bao bì mỗi chai rượu đều in những câu truyền cảm hứng sáo rỗng hoặc mấy trích dẫn "lừa tình".
Diệp Căng và Hướng Tần một chai, Chung Bất Vân cùng Phương Nan Thủy một chai. Nếu uống hết sẽ gọi thêm.
"Cá nướng đến rồi ạ! Chờ một lát..." Nhân viên bưng một nồi cá nướng đến đặt giữa bàn cho bốn người.
Diệp Căng hơi ngạc nhiên, chẳng phải Hướng Tần đã ăn cùng Chung Bất Vân một lúc rồi sao...
Hướng Tần nhìn Chung Bất Vân ra hiệu.
Chung Bất Vân nhướng mày, đành phải giải thích: "Chúng tôi vừa ăn xong không lâu thì Hướng Tần đã đi đón cậu. Phương Phương cũng chưa ăn gì, nên chúng tôi gọi cá nướng. Cậu ăn cay được chứ?"
Diệp Căng cười đáp: "Tôi có thể ăn một chút."
"Vậy được rồi, món này hơi cay đấy." Chung Bất Vân nói thẳng: "Đây là lần đầu Hướng Tần dẫn người ra mắt bạn bè đấy."
Hướng Tần: "...Khụ khụ!"
Chung Bất Vân giả vờ như không nghe thấy gì, chu đáo rót một ly rượu trắng cho Diệp Căng. "Thằng này rất ngốc, độc thân từ trong bụng mẹ, hơn hai mươi năm rồi..."
Hướng Tần ho khan đến đỏ bừng cả mặt, Chung Bất Vân vẫn còn ba hoa chích chòe.
Hắn đá vào chân Chung Bất Vân dưới gầm bàn. Cuối cùng người này cũng chịu im mồm, anh ta chuyển đề tài, nói những lời "biết điều" hơn: "Người đơn giản lại thích hợp làm bạn bè nhất, có phải không?"
"..." Diệp Căng nhếch khóe môi, "Đúng vậy."
Chung Bất Vân nâng ly rượu lên, "Uống một ly trước nhé?"
Cả bốn người đều nâng ly lên, cụng ly rồi uống cạn.
Vị của Giang Tiểu Hắc khá hợp với người trẻ, không cay gắt như các loại rượu trắng khác. Khi uống, hương vị càng dịu nhẹ hơn, nồng độ cồn cũng không quá cao.
Bàn này, trừ Chung Bất Vân ra, tửu lượng của ba người còn lại không tốt lắm. Uống một lát đã ngà ngà say.
Bốn người ăn bữa khuya nhưng phần lớn thời gian chỉ có hai người nói chuyện.
Chung Bất Vân nói nhiều nhất, kể chuyện từ trời nam đến đất bắc, còn nổi hứng kể những chuyện trước đây của Hướng Tần cho Diệp Căng nghe.
Hướng Tần và Phương Nan Thủy không nói lời nào. Một người ngồi yên lặng bên cạnh, còn một người giận dữ nhìn chằm chằm vào Chung Bất Vân, trông không giống tình nhân nhỏ chút nào.
Nếu nói Hướng Tần là thiên thần Samoyed, thì Phương Nan Thủy như một con cún hoang, cố gắng dùng ánh mắt hòng "giết chết" Chung Bất Vân đang trò chuyện vui vẻ với Diệp Căng.
"Anh Tần có rất nhiều người theo đuổi phải không?"
"Khá nhiều, đều là các cô gái."
Chung Bất Vân lờ đi ánh mắt cảnh cáo của Hướng Tần, mỉm cười khiến đôi mắt đào hoa cong lên. "Nhưng lúc nào cậu ta cũng từ chối, tôn trọng nhưng luôn giữ khoảng cách với những người bày tỏ đó. Thường ngày thì dùng cái bản mặt lạnh lùng đó nhìn người khác. Cậu nói xem cậu ta có xứng đáng độc thân không?"
Diệp Căng nhìn về phía "đương sự".
Hướng Tần được con gái thích là chuyện bình thường, vì hắn mang lại cho người khác cảm giác yên ổn và an toàn vô cùng.
Nhưng từ trước đến nay, Diệp Căng chưa từng nghĩ hai từ "lạnh lùng" này có thể liên quan gì đến Hướng Tần.
Chung Bất Vân nhấp một ngụm rượu, gác tay lên tay vịn, "Cũng có cậu trai thổ lộ với cậu ta."
Diệp Căng thấy hứng thú, bèn hỏi: "Anh Tần có phản ứng gì?"
Chung Bất Vân nhịn cười, "Cậu ta làm như sốc lắm, đẩy người nọ ra, nhưng rõ ràng bản thân cậu ta cũng đâu có thẳng."
Những lời này trực tiếp tiết lộ xu hướng tính dục của Hướng Tần, bày ra trước mặt Diệp Căng.
Tuy rằng trước đây Hướng Tần đã từng nói với Diệp Căng về mối tình đầu, cũng nói hai người rất giống nhau, nhưng thật ra hắn luôn tránh đề cập đến vấn đề giới tính.
Bây giờ Hướng Tần rất hối hận.
Tại sao lại tìm Chung Bất Vân đến chứ? Mời Dương Chi chẳng phải tốt hơn sao?
. . .
Cảm giác có ai đó ở cạnh thật không tệ.
Ít nhất là đêm nay, vì có Hướng Tần ở đây, vì có người luôn gợi đề tài thú vị cho Diệp Căng, khiến anh không còn nghĩ về tai nạn của cha mẹ nữa.
Không biết Chung Bất Vân cố ý hay vô tình, nhưng cứ mười câu thì đã có đến chín câu có liên quan đến Hướng Tần.
Đôi khi chủ đề đi quá xa, hai tai của Hướng Tần càng lúc càng đỏ bừng lên.
Nhưng ít nhiều gì hắn còn nói được mấy câu ngắt lời, đáng thương nhất là nhóc con ngồi đối diện Diệp Căng, vừa hung dữ vừa tủi thân, yên lặng uống rượu mà không nói một lời nào.
Trò chuyện mãi nên rượu cũng vơi rất nhanh. Chẳng mấy chốc, Chung Bất Vân đã uống hết một chai Giang Tiểu Hắc, đứng dậy nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Anh ta vừa đi chưa đến một phút thì Phương Nan Thủy đã đứng lên theo, "Tôi cũng đi vệ sinh."
Đi được vài bước đã nghiêng ngả sang hai bên, có lẽ đã say rồi.
Diệp Căng chống cằm, nghiêng đầu nhìn Hướng Tần.
"Anh Tần say à?"
Hướng Tần lắc đầu rồi lại gật đầu: "Vẫn còn tỉnh táo."
Hắn không uống nhiều lắm, chỉ mới uống được một phần tư chai.
"Hình như tôi say rồi."
Hướng Tần chớp mắt, "Cậu có muốn về không?"
Diệp Căng tựa đầu lên đầu gối, tựa như lần đầu tiên gặp nhau, nghiêng đầu về phía Hướng Tần nói: "Tôi nhớ ra rồi."
Hướng Tần: "...Chuyện gì?"
Diệp Căng nhếch khóe môi, "Đêm đó, có phải chúng ta đã "hôn gián tiếp" không?"
"..."
Đầu óc Hướng Tần trống rỗng.
Tiếp đó, ký ức đêm ấy lũ lượt ùa về... Trên xe taxi, Diệp Căng hôn lên ngón tay của hắn, sau đó lại dùng chính ngón tay ấy chạm vào môi hắn.
Khó khăn lắm hắn mới quên được chuyện đó.
Khó khăn lắm hắn mới kiềm chế được sự thôi thúc muốn đến gần.
Nghe Diệp Căng nói như vậy, tất cả các tế bào và máu toàn thân như ngứa ngáy vô cùng, khát khao.
"Đêm đó, anh Tần đã đưa tôi về như thế nào?"
"Anh đã cõng cậu về..."
Diệp Căng ngồi xổm trên mặt đất, dang hai tay về phía hắn, đôi mắt cong cong, nói: "Vậy làm lại lần nữa được không? Tôi không nhớ rõ."
Diệp Căng hỏi nhân viên lối đi đến phòng vệ sinh, vừa đến gần cửa phòng vệ sinh đã nghe thấy giọng nói của ai đó vang lên.
"Chung Bất Vân! Đã ngủ với tôi thì là người của tôi..." Là giọng của Phương Nan Thủy.
Tiếp theo là màn kịch "độc diễn" của một người...
"Không được! Anh phải hôn tôi trước."
"Vì sao anh lại không hôn tôi! Có phải anh để ý tên Diệp Căng đó không!?"
Bước chân Diệp Căng chợt dừng lại.
Tiếng thở dài của Chung Bất Vân vọng ra bên ngoài, "Không phải đâu, ông cố ơi, em đừng quậy nữa."
Phương Nan Thủy: "Anh đúng là tên ăn chơi trác táng! Không phải người mà!"
"Sao tôi lại không phải người chứ?"
"Hướng Tần không phải là anh em của anh?"
"Đúng."
"Người anh em anh thích mà anh cũng dám để ý! Anh không phải người mà!"
"Đã nói không phải..." Chung Bất Vân thở dài lần hai, "Em đứng lên được chưa? Nặng như vậy còn ngồi lên đùi tôi."
"Anh mới là người nặng!"
"Được rồi, là tôi nặng."
"Anh Hướng Tần thích Diệp Căng đúng không?"
Diệp Căng biết nghe trộm là không đúng, nhưng vì nhân vật chính là anh nên nhất thời anh không thể di chuyển được.
Nghe câu hỏi đó của Phương Nan Thủy, anh chợt thấy trống rỗng một cách kỳ lạ.
Hướng Tần đâu có thích anh, chẳng phải hắn vẫn luôn thương nhớ không quên mối tình đầu sao.
Nhưng Chung Bất Vân lại "ừ".
Phương Nan Thủy vẫn chưa chịu bỏ qua, tiếp tục hỏi: "Vậy còn anh, anh có thích tôi không? Anh phải trả lời!"
...Diệp Căng đã không còn quan tâm những chuyện khác, trong đầu óc anh chỉ toàn là tiếng "ừ" của Chung Bất Vân.
Anh tựa người vào cửa, xoa xoa cái đầu đang hỗn loạn của mình.
Là bạn thân nhất, hẳn là Chung Bất Vân đã biết Hướng Tần có mối tình đầu chứ?
Vậy tại sao khi Phương Nan Thủy hỏi, Chung Bất Vân lại trả lời như vậy?
Hay chỉ đáp cho có lệ với một đứa trẻ đang hiếu kỳ?
. . .
Hai người bên trong chưa ra, Diệp Căng cũng không tiện đi vào.
Đi vào chẳng khác nào nói cho họ biết bản thân đã nghe được chuyện đó, vì thế anh chỉ có thể quay trở lại.
Hướng Tần không ngờ anh lại về nhanh thế, sắc đỏ trên mặt hắn vừa dịu xuống lại bừng lên.
Diệp Căng nhìn hắn mà không nhịn được cười, "Anh Tần này... Kiếp trước anh là cây mắc cỡ thật sao?"
"..." Trong đầu Hướng Tần phát ra tín hiệu SOS, hy vọng có người đến cứu hắn.
Quá sức chịu đựng.
May là Chung Bất Vân và Phương Nan Thủy đã trở lại, nhìn thấy Diệp Căng đang đứng thì ngạc nhiên hỏi: "Chuẩn bị về sao?"
Diệp Căng cười đáp: "Không phải, tôi chuẩn bị đi vệ sinh."
Hướng Tần sửng sốt, hắn không biết tại sao Diệp Căng đã đi vệ sinh rồi mà lại nói là không đi.
Chẳng qua, hắn nhanh chóng nghĩ đến, chắc chắn Chung Bất Vân và Phương Nan Thủy đã làm gì đó trong phòng vệ sinh, nên Diệp Căng mới ngại ngùng quay về.
Chờ Diệp Căng đi rồi, Hướng Tần im lặng nhắn cho Chung Bất Vân một tin nhắn.
[Người đó bao nhiêu tuổi rồi, anh làm vậy có được không?]
Chung Bất Vân nhìn Phương Nan Thủy ngoan ngoãn ăn cá nướng bên cạnh, trả lời:
[Đã trên mười tám tuổi, không phạm pháp... So với kẹo mạch nha còn dính người hơn.]
[Hướng Tần: Cũng nên về thôi chứ? Sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá rồi.]
[Chung Bất Vân: Chở cậu ta về nhà chẳng phải được rồi sao.]
[Hướng Tần: Chỉ có một cái giường]
[Chung Bất Vân: Thì ngủ chung, là người cậu thích mà, đâu phải người lạ đâu.
Hướng Tần quyết định không nói chuyện với cái tên không đứng đắn này nữa.
Không thể nói được.
Trong hoàn cảnh đối phương không biết bản thân có những suy nghĩ "quá phận" mà ngủ cùng nhau, thật sự quá xúc phạm.
Chung Bất Vân tặc lưỡi mấy cái, "Cậu như vậy mới không có vợ đấy."
Phương Nan Thủy nghe câu nói đột ngột đó của Chung Bất Vân mà không hiểu ra sao, bối rối "A" một tiếng.
Cậu ta đã say lắm rồi. Chung Bất Vân chờ Diệp Căng quay lại, bất đắc dĩ thở dài: "Chúng ta về thôi? Thằng nhóc này tửu lượng quá kém, ngồi thêm một lát nữa có lẽ chẳng biết trời trăng gì nữa mất."
Diệp Căng không có ý kiến gì.
Mục đích uống rượu tiêu sầu đã đạt được, anh không thể quá buông thả bản thân.
Phương Nan Thủy như bạch tuộc quấn lấy Chung Bất Vân, Diệp Căng cũng đi cùng Hướng Tần ra về.
Chỉ nhìn lời nói và hành động của họ, không giống người say chút nào.
Diệp Căng: "Ngày mai chúng ta cùng ăn tối nhé?"
Hướng Tần: "Được thôi."
Anh nghĩ một lúc, rồi nói thêm: "Buổi tối đi, chiều tôi bận dạy kèm."
"Được rồi..." Hướng Tần do dự một chút, "Để tôi gọi xe."
Hai người đều uống rượu, tất nhiên không thể lái xe.
Nhưng Diệp Căng ngăn hắn lại, "Chỗ này cách chung cư đó không xa đúng không? Tôi lại ở nhờ một đêm nữa nhé? Chúng ta đi bộ về."
"... Được."
Hướng Tần rất khổ não.
Đương nhiên hắn rất vui khi Diệp Căng dành nhiều thời gian cho mình, nhưng Diệp Căng lúc say rượu vẫn là một điều gì đó khiến người ta không chịu nổi.
Ví như lúc này, họ đang trên đường về chung cư, mới đi chưa được ba phút...
Diệp Căng đột nhiên nói rằng muốn kiểm tra xem đợt dị ứng lần trước đã hết hay chưa: "Không thể nhìn cổ của anh, nhưng tay thì chắc vẫn được chứ?"
Hướng Tần đành vén tay áo lên, để Diệp Căng nhìn kỹ hơn.
"Lần sau anh không được ăn hải sản nữa đâu đấy."
"Đã biết rồi."
Diệp Căng: "Hướng tiên sinh thật là ngoan..."
Mặt Hướng Tần đỏ ửng.
Diệp Căng giẫm lên bóng của hắn bước đi một lát rồi chợt ngồi xổm xuống, "Mệt quá."
Phản ứng đầu tiên của Hướng Tần là: "Vậy để tôi gọi xe."
Diệp Căng tựa đầu lên đầu gối, tựa như lần đầu tiên gặp nhau, nghiêng đầu về phía Hướng Tần nói: "Tôi nhớ ra rồi."
Hướng Tần: "...Chuyện gì?"
Diệp Căng nhếch khóe môi, "Đêm đó, có phải chúng ta đã "hôn gián tiếp" không?"
"..."
Đầu óc Hướng Tần trống rỗng.
Tiếp đó, ký ức đêm ấy lũ lượt ùa về... Trên xe taxi, Diệp Căng hôn lên ngón tay của hắn, sau đó lại dùng chính ngón tay ấy chạm vào môi hắn.
Khó khăn lắm hắn mới quên được chuyện đó.
Khó khăn lắm hắn mới kiềm chế được sự thôi thúc muốn đến gần.
Nghe Diệp Căng nói như vậy, tất cả các tế bào và máu toàn thân như ngứa ngáy vô cùng, khát khao.
"Đêm đó, anh Tần đã đưa tôi về như thế nào?"
"Anh đã cõng cậu về..."
Diệp Căng ngồi xổm trên mặt đất, dang hai tay về phía hắn, đôi mắt cong cong, nói: "Vậy làm lại lần nữa được không? Tôi không nhớ rõ."