Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 13: Dạy Kèm
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về phía Hướng Tần.
Từ trên lầu, giọng Phương Nan Thủy nũng nịu vọng xuống: "Tôi đói rồi."
Chung Bất Vân nói: "Đừng có kêu nữa, anh đặt đồ ăn cho em đây."
Dương Chi ngồi bên cạnh, rảnh rỗi không có việc gì làm. Hướng Tần thì đeo một chiếc găng tay hai ngón, đang vẽ gì đó trên bảng vẽ điện tử.
Dương Chi ghé tai nghe lỏm nửa ngày, vừa gặm táo vừa nghiêng đầu hỏi Hướng Tần: "Lần này Chung ca tìm người có vẻ hơi nhỏ tuổi thì phải?"
Hướng Tần không ngẩng đầu, chỉ ừ một tiếng: "Vừa mới đủ mười tám tuổi."
Dương Chi hít một hơi lạnh: "Kém đến tận mười hai tuổi á? Chung ca bị điên rồi sao? Vẫn còn là trẻ vị thành niên đấy!"
Chung Bất Vân vừa sắp xếp xong cho Phương Nan Thủy, cầm túi từ trên lầu hai đi xuống, hỏi: "Nói ai bị điên hả?"
Dương Chi liếc nhìn Phương Nan Thủy qua cửa sổ tầng trên, hạ giọng nói: "Anh hơn người ta vài tuổi nữa là có thể làm cha người ta rồi, nhóc con nhỏ như vậy mà anh cũng động tay được sao?"
Chung Bất Vân tức đến bật cười: "Tôi muốn động tay sao? Là do cậu ta cứ bám lấy tôi không buông, tôi chưa từng chạm vào cậu ta."
Hướng Tần nghiêng đầu, ngập ngừng hỏi: "Hai người vẫn chưa..."
Chung Bất Vân xoa trán: "Chưa từng lên giường."
Dương Chi thở phào nhẹ nhõm: "Tôi còn tưởng anh phát rồ đến mức này rồi chứ."
"Cút đi." Chung Bất Vân đau cả đầu: "Cái nhóc quỷ này nhiều tâm tư lắm, không phải tối qua tôi uống say sao? Sáng nay cậu ta dậy với cả người đầy dấu hôn, muốn tôi chịu trách nhiệm."
Hướng Tần: "Anh say rượu làm càn... À?"
Chung Bất Vân kéo ghế dựa ngồi xuống: "Tối qua cậu cũng ở đó mà? Uống ba chai rượu trắng còn có thể cứng được sao?"
Hướng Tần: "..."
Cho dù nghe bao nhiêu lần đi nữa, hắn vẫn không thể quen được với cách nói chuyện quá thẳng thắn của Chung Bất Vân.
Dương Chi tò mò: "Vậy tại sao lại như thế? Chắc anh không thể tự tạo ra mấy dấu vết đó được chứ?"
Chung Bất Vân cười ha hả: "Cậu ta dùng ống hút tự tạo mấy dấu hôn đó, nếu không phải xem camera trong phòng khách, suýt chút nữa là tôi đã tin rồi."
Hướng Tần: "..."
Dương Chi giơ ngón cái: "Ngầu thật."
"Cái nhóc đó sống ở nhà anh à?"
"Thằng nhóc này bỏ nhà đi, hôm đó trời mưa lớn, ngồi cạnh thùng rác trông đáng thương vô cùng." Chung Bất Vân khẽ thở dài: "Tôi mềm lòng nên đưa về."
Hướng Tần vẽ xong nét cuối cùng, tháo găng tay, tắt bảng vẽ điện tử, hỏi: "Sao không báo cảnh sát?"
"Cậu ta không muốn, tôi tìm thấy địa chỉ nhà của cậu ta trong điện thoại..."
Chung Bất Vân nói đến đây, liếc mắt nhìn lên lầu, giọng nói nhỏ dần: "Tôi đi một mình, về nhà khuyên cha mẹ cậu ta thử xem."
Nghe câu này, Dương Chi và Hướng Tần đều biết kết quả chẳng mấy khả quan, bởi Chung Bất Vân đã cau mày quá chặt.
"Mẹ kế của cậu ta mở cửa cho tôi, nói sống chết của cậu ta chẳng liên quan đến mình. Cha cậu ta cũng tỏ thái độ yêu thương dạt dào, nhưng có lẽ cảm thấy cậu ta quá ngang ngược, không nghe lời nên không muốn quan tâm nữa."
Hướng Tần im lặng mấy giây, rồi hỏi: "Mẹ ruột của cậu ta đâu?"
Chung Bất Vân: "Tái hôn rồi, ở nơi khác. Trong điện thoại của cậu ta có số điện thoại, nhưng khi tôi gọi thì không ai bắt máy."
Dương Chi buông quả táo, ậm ừ một tiếng: "Chuyện này, so với tôi còn thảm hơn..."
Hướng Tần: "Mới mười tám tuổi, bây giờ vẫn còn phải đi học, cậu ta không đi học nữa sao?"
Chung Bất Vân thở dài: "Thằng nhóc này thích nam, bị mẹ kế phát hiện, trong trường làm ầm ĩ một trận. Lòng tự trọng quá lớn nên không chịu quay về."
Dương Chi: "Không đi học sao được? Cha mẹ đều mặc kệ, bản thân thằng nhóc đó không nỗ lực thì sau này sẽ thế nào?"
Chính cô cũng chưa từng học đại học, nên đối với chuyện này rất mẫn cảm. Tuy rằng đại học không phải con đường duy nhất, nhưng ít nhất trong tương lai cũng không gò bó lựa chọn của bản thân.
Hướng Tần ngước mắt lên tầng hai, ánh mắt hơi tối đi.
Chung Bất Vân dựa lưng vào ghế: "Cho nên tôi nghĩ, trước tiên tìm gia sư cho cậu ta, chờ đến nửa cuối năm lại học tiếp năm cuối cấp."
Dương Chi khẽ thở dài, nói: "Cái nhà từ thiện Chung này, anh thật là..."
Chung Bất Vân dang tay nói: "Cứ ghi giấy nợ đi, chờ sau này tốt nghiệp đi làm phải trả lại tôi gấp đôi đấy."
Hướng Tần: "Chờ đến khi tốt nghiệp phải mấy năm nữa, anh tính nuôi cậu ta đến lúc đó sao?"
Chung Bất Vân bất đắc dĩ nói: "Ai bảo cái nhóc con này cứ ăn vạ tôi làm gì."
Hướng Tần và Dương Chi đều chịu ơn của Chung Bất Vân, nếu không thì họ cũng không thể có cuộc sống như hiện tại.
Phương Nan Thủy rất may mắn, gặp được Chung Bất Vân, người thích lo chuyện bao đồng nhất.
---
Diệp Căng không biết chuyện bên kia, vẫn đang kiên nhẫn giảng lại đề một lần nữa.
Con trai của chủ nhà anh là một cậu bé tên Vương Quyết, đã một tuần chưa đến trường. Anh đang cố gắng hết sức để giúp cậu bé này theo kịp tiến độ trên lớp.
May mắn là sắp đến ngày nghỉ, tiến độ của họ gần như đã bắt kịp bài giảng trên lớp, gần đây trường học chỉ tập trung ôn tập.
"Đã hiểu chỗ này chưa?"
Vương Quyết trả lời qua loa: "Đã hiểu rồi ạ."
Diệp Căng đứng thẳng người, rũ mắt lãnh đạm nhìn thằng nhóc quỷ, nói: "Vậy làm thử bài này lần nữa tôi xem nào."
Vương Quyết trừng mắt nhìn anh.
Diệp Căng chỉ vào cây bút trên bàn, lời ít ý nhiều nói: "Làm đi, ngay bây giờ, lập tức."
"Trông còn đẹp hơn cả phụ nữ, đồ ẻo lả..." Vương Quyết lẩm bẩm trong miệng, nhưng lại bị Diệp Căng dọa sợ, đành miễn cưỡng cầm bút lên, viết mấy nét nguệch ngoạc lên giấy nháp.
Diệp Căng cũng không tức giận, gõ ngón tay lên bàn, nói: "Mẹ cậu đã nói với tôi, năm đầu cấp hai thành tích của cậu chỉ ở top một trăm toàn khối, bây giờ đã là hạng nhất đếm ngược rồi. Nếu còn không chịu học nữa, thì làm sao lên cấp ba được?"
Vương Quyết không phục, phản bác: "Lên cấp ba đâu chỉ cần có tài là được?"
"Được rồi." Diệp Căng hỏi: "Bài thi tháng vừa rồi, cậu được hạng mấy?"
"... 572."
"Khối của cậu có bao nhiêu người?"
"... 688."
Vương Quyết ngồi trên ghế, cúi đầu nghịch mấy ngón tay.
"Bây giờ, tỷ lệ trúng tuyển sinh lên trung học chỉ khoảng năm mươi phần trăm. Nói cách khác, khoảng ba trăm năm mươi học sinh trong khối của cậu có thể không lên được trung học, phải học ở trường nghề hoặc trường kỹ thuật. Cậu cũng muốn như vậy sao?"
"Ai nói?" Vương Quyết cười nhạo: "Tôi có thể đi du học, anh là đồ nghèo kiết xác!"
Trong mắt nó, những người phải đi làm gia sư khi còn đi học đều là mấy tên nghèo kiết xác.
Diệp Căng dạy nó hai tháng, gia sư trước đó không chịu nổi thái độ của Vương Quyết nên đã bỏ của chạy lấy người rồi.
Khi anh mới đến, Vương Quyết bị anh hù sợ thật, nhưng qua mấy buổi học, bản chất thật của nó lại hiện nguyên hình. Anh giảng bài của anh, nó chơi của nó.
Không thể giảng đạo lý với nó được. Đối với người có tiền, không lên được cấp ba hay đại học thì đã sao, cứ đi du học lấy bằng là được.
Khi về nước, còn có thể khoe khoang trước mặt bạn bè. Việc tìm việc làm càng không nằm trong khả năng suy xét của Vương Quyết, vì nhà nó có tiền, cha mẹ nó sẽ không để nó đói. Đến thời điểm thích hợp thì về kế thừa tài sản.
Diệp Căng nhìn đồng hồ, khó khăn lắm mới đến ba giờ rưỡi.
Anh cảm thấy mình thật lãng phí thời gian. Thay vì tốn thời gian ở đây, thà rằng tìm một học sinh biết nghiêm túc lắng nghe hơn, hoặc về căn hộ đó chọc Hướng Tần đỏ mặt, còn hơn là ở đây đàn gảy tai trâu.
Anh thu dọn đồ đạc đứng lên, nói: "Tôi sẽ nói với mẹ cậu rằng tôi không đủ khả năng dạy cậu."
Vương Quyết sửng sốt, bĩu môi: "Mắng anh mấy câu nghèo kiết xác thì tức rồi hả? Có giỏi thì đừng lấy tiền nhà tôi, đồ rác rưởi..."
Diệp Căng vốn muốn nói thêm một câu, nhưng bây giờ lại lười mở miệng.
"Cậu tự do rồi, bạn học Vương Quyết." Diệp Căng sải đôi chân dài bước đi, nói: "Cứ chơi game đi nhé."
Trong cái liếc mắt cuối cùng đó, Vương Quyết nhìn thấy một chút thương hại từ anh.
Nó khó chịu ném một cái gối về phía Diệp Căng vừa đi, không hiểu anh ta có tư cách gì mà thương hại mình.
Diệp Căng thuận tay đóng cửa phòng, nhắn tin cho bà chủ, nói rằng bà không cần thanh toán phí buổi học này.
Mẹ của Vương Quyết có vẻ không bất ngờ gì, chỉ nói vài câu muốn giữ anh lại, hỏi anh có thể kiên trì tiếp hay không.
Tất nhiên Diệp Căng không đồng ý. Ngoài trời gió lạnh thổi đến, ánh nắng mặt trời cũng không mang lại chút ấm áp nào.
Ngày đầu tiên anh đến ngôi nhà này, vô tình thấy que thử thai của chủ nhà để trên bàn. Bà chủ cũng nói thẳng, bản thân vừa mới có thai, dự định sinh thêm một đứa nữa, cũng xin anh đừng nói với Vương Quyết, sợ con trai họ gây rối.
Thực ra, ông chủ đã thắt ống dẫn tinh, nhưng bây giờ đã tháo ra. Hai vợ chồng đều đã hơn bốn mươi tuổi.
Diệp Căng bước nhanh đến tàu điện ngầm, không suy nghĩ về chuyện đó nữa.
Ai cũng đều phải chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, cho dù chỉ là ở tuổi thiếu niên đi chăng nữa.
Anh nhìn đồng hồ, đã sắp đến bốn giờ. Bây giờ về chung cư có lẽ còn gặp được Hướng Tần vừa về đến.
Tàu điện ngầm không đông người lắm, anh tìm một vị trí ngồi xuống. Đối diện là hai cô gái mặc Hán phục, đang nhìn lén anh.
Một lát sau, có một cô gái đi đến, hỏi anh có thể xin thông tin liên lạc được không. Diệp Căng đã gặp phải chuyện này vô số lần, cũng từ chối khéo léo: "Xin lỗi, không tiện lắm, tôi đã có người yêu rồi."
Trước kia nói vậy chỉ là tìm lý do từ chối, nhưng bây giờ Diệp Căng lại chợt ngây người: người yêu của anh... là Hướng Tần sao?
Anh không nhịn được bật cười.
Trong mắt cô gái đối diện, đó là do anh bỗng nghĩ về người yêu rồi cười đầy yêu chiều, awsl (ngọt chết mất)!!!
Cô gái đỏ mặt hỏi: "Có thể mạo muội hỏi, người yêu anh... là một anh trai hay chị gái không?"
Diệp Căng lần đầu gặp phải vấn đề này, đáp: "Anh trai nhỏ."
Sau khi cô gái nghe câu trả lời thì cúi gập người xuống: "Cảm ơn! Làm phiền anh rồi!"
Sau đó, cô gái nhanh như bắn lao về chỗ ngồi cạnh bạn thân, khóe môi điên cuồng cong lên... Đến rồi, ship ship thôi!
Trạm tiếp theo sắp đến, Diệp Căng đứng dậy, đi đến phía trước vẫy tay tạm biệt với hai cô gái đó.
Tàu điện ngầm còn cách chung cư Nam Sơn mấy trăm mét, anh đi bộ thêm một đoạn nữa.
Quán trà sữa ven đường đông đúc, chen kín chỗ. Diệp Căng không biết nhãn hiệu trà sữa đó, anh suy nghĩ rồi tìm một quán có lượng khách đông nhất, xếp hàng vào.
Ít người chưa chắc đã ngon, nhưng nhiều người thì nhất định không dẫm phải mìn.
Hai mươi phút sau, anh cầm theo hai ly trà sữa, nhấn mật khẩu mở cửa căn hộ.
Hướng Tần đang đứng cạnh chiếc tủ màu nâu ngoài ban công. Nghe âm thanh mở cửa, hắn hơi giật mình, giống như đứa trẻ bất ngờ bị bố mẹ phát hiện lén chơi điện thoại, chột dạ giấu giếm.
Diệp Căng nhướng mày: "Anh Tần làm chuyện gì xấu à?"
Tai Hướng Tần hơi nóng lên, đáp: "Không có."
Diệp Căng: "Thật sao? Vậy cho tôi xem anh đang cầm cái gì đi."
Hướng Tần siêu nghe lời, do dự một lát rồi vẫn xòe tay ra, lộ ra hai mảnh giấy nhớ.
Nét chữ bên trên rất quen thuộc với Diệp Căng, là tin nhắn Hướng Tần viết cho anh lúc trưa. Bên dưới còn có câu trả lời của anh.
'...' Diệp Căng để tập tài liệu lên bàn, thắc mắc: "Chỉ là giấy nhớ thôi cần gì giấu kỹ như vậy?"
"Cầm nó làm gì?"
"Giữ lại..."
Diệp Căng ồ lên: "Thứ này ném vào thùng rác là được, có gì để giữ lại?"
"Tôi muốn." Hướng Tần do dự, sợ Diệp Căng nghĩ nhiều, bổ sung thêm: "Chữ của cậu đẹp."
Diệp Căng bật cười: "Thế thì viết thêm cho anh vài tờ nữa."
Hướng Tần lắc đầu: "Không cần đâu, hai tờ này là được rồi."
Diệp Căng yên lặng nhìn hắn hồi lâu. Có đôi khi anh thật sự không biết Hướng Tần có ý gì.
Anh thật bất đắc dĩ, xoay người lại nhịn cười nói: "Vậy anh giấu nhanh đi, tôi không nhìn lén đâu."
Hai bên tai Hướng Tần nóng lên, nhanh chóng cất hai tờ giấy nhớ có chữ viết của Diệp Căng vào một cái hộp nhỏ, hỏi: "Sao cậu về sớm thế?"
Trên giấy nhớ nói năm giờ mới về.
Diệp Căng nói thật: "Tôi đã kết thúc hợp đồng với bên đó rồi, chuẩn bị đổi sang học sinh dạy kèm mới."
Hướng Tần sửng sốt, muốn nói rằng không cần vất vả như vậy, nhưng lại sợ Diệp Căng khó chịu, rối rắm trong lòng hồi lâu vẫn không nói gì.
"Dạy kèm khó khăn lắm sao?"
"Bị người nhà nuông chiều, quá ương bướng."
"À..."
Hướng Tần vốn nghĩ Diệp Căng cũng là một đứa trẻ được gia đình chiều chuộng từ nhỏ, nhưng không hề ương bướng chút nào mà còn rất tài giỏi.
Diệp Căng cắm ống hút vào ly trà sữa vừa mua, đưa cho hắn: "Đây, Hướng tiên sinh uống ly trà sữa đầu tiên của mùa đông này đi."
"Cảm ơn..." Hướng Tần hút một ngụm: "Ngon lắm."
Diệp Căng nhìn yết hầu hắn di chuyển, khẽ nhếch môi: "Ấy, xin lỗi anh, tôi lỡ đưa nhầm ly tôi vừa uống cho anh rồi."
Hướng Tần: "..."
Một ly trà sữa mà làm mặt hắn đỏ bừng.
Hắn lắp bắp nói: "Thế thì, đổi lại đi..."
Diệp Căng nhịn cười: "Làm sao đây, ly này tôi cũng vừa uống mất rồi. Anh Tần muốn ly nào?"
---
Lời tác giả:
Hướng Tần: Cứu mạng!
Chú thích của biên tập viên:
Con nít mới chọn, người lớn thì muốn tất cả =)))