Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 54: Ở nhà
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vốn dĩ Diệp Căng chẳng có mấy tinh thần, nhưng vừa thấy có cơ hội trêu chọc Hướng Tần, anh lập tức phấn chấn hẳn lên.
Anh nhếch mép cười: "Nếu không ngoan thì sao?"
Hướng Tần: "Thì... Cũng chẳng sao cả..."
"Thế thì làm sao được? Anh Tần mà như vậy thì sao có thể tán tỉnh bạn trai chứ." Diệp Căng dạy bảo: "Anh phải nói, 'Nếu không ngoan, tôi sẽ hôn đến khi em ngoan mới thôi'."
"..." Hướng Tần cũng sắp sốt theo rồi.
Mấy lời này dù thế nào cũng không hợp với phong cách của hắn, hắn không thể nào nói ra được.
Hắn khẽ khàng nói theo nửa câu: "Hôn đến khi... em ngoan thì thôi."
Diệp Căng bật cười thành tiếng, ngừng lại một lát, rồi vẫy tay ra hiệu Hướng Tần cúi đầu xuống. Anh ngẩng đầu hôn lên.
Dù chỉ là sốt thôi, nhưng Diệp Căng vẫn sợ lây bệnh, nên không hôn sâu, chỉ chạm nhẹ rồi dứt ra.
Hướng Tần có lẽ là tia sáng duy nhất trong thế giới của anh, sau khi cha mẹ qua đời.
Cho dù tâm trạng có tệ đến mấy, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt của Hướng Tần, cũng đều có thể khiến anh vui vẻ lên rất nhiều.
Cháo đã nấu xong, Hướng Tần múc hai bát đặt lên bàn đợi nguội.
Sau đó hắn lại vào nhà vệ sinh, xả nước lạnh trong vòi cho đến khi nước ấm chảy ra, bóp sẵn kem đánh răng và đặt khăn mặt sạch bên cạnh.
Hoàn tất mọi việc, hắn mới gọi Diệp Căng vào rửa mặt.
Nói thật thì Diệp Căng vẫn chưa quen với sự chăm sóc tỉ mỉ đến vậy.
Từ nhỏ trong nhà đã dạy anh phải tự lập, cộng thêm cha mẹ vốn bận rộn, anh không tự lập cũng chẳng được, không thể chuyện gì cũng dựa dẫm vào bảo mẫu.
Chưa từng có ai chăm sóc anh như một đứa trẻ thế này, không cho vào bếp, không cho rửa bát, về đến nhà thì dép cũng có người đặt sẵn...
Ốm thì thường chẳng có khẩu vị, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi nho nhỏ của Hướng Tần, Diệp Căng vẫn chậm rãi cố gắng ăn hết bát cháo.
"Anh Tần nấu ăn ngon lắm."
Bạn trai thì nhất định phải được khen ngợi.
Diệp Căng như ý muốn nhìn thấy Hướng Tần đỏ mặt, sau đó hắn ngoan ngoãn bưng bát vào bếp rửa.
Hướng Tần vốn định lắp máy rửa bát, bởi theo hợp đồng ban đầu, nếu hắn chuyển quyền sở hữu căn hộ này cho Diệp Căng, thì đến lúc chia tay Diệp Căng vẫn phải tự rửa bát.
Nhưng bây giờ hai người đang yêu nhau... Hướng Tần có chút không chắc chắn nghĩ, chắc sẽ không chia tay nhanh đến vậy chứ?
Máy rửa bát thì... Để sau rồi tính?
Nếu Diệp Căng biết Hướng Tần lúc này đang nghĩ gì, chắc sẽ muốn bẻ đầu hắn ra xem rốt cuộc bên trong có gì.
Diệp Căng lấy một viên kẹo từ tủ trưng bày, vẫn là loại kẹo Hướng Tần mua lần trước.
Anh ngậm vào miệng, ngồi xuống chiếc ghế dựa ở ban công, lặng lẽ nhìn mưa ngoài trời.
Chiếc ghế dựa cũng là anh mua.
Vì khi vẽ tranh, ngắm cảnh qua khung cửa sổ sát đất thế này sẽ có nhiều cảm hứng hơn, mệt thì nằm xuống nghỉ ngơi một chút, vừa ngắm cảnh vừa giúp mắt đỡ mỏi.
Hiện giờ thì chẳng còn sức để vẽ, Diệp Căng chỉ muốn nghỉ ngơi, nghĩ về tương lai.
Vụ án của cha mẹ anh chờ phán quyết là có thể kết thúc hẳn... Không biết Hạ Gia Giai hay Hạ Minh Sinh ai sẽ đi gặp Diêm Vương trước.
Đến tiết Thanh Minh thắp hương cho cha mẹ, cuối cùng anh cũng có thể cho họ một lời giải thích, để hai người ở thế giới bên kia được yên lòng.
Ngoài ra, còn nghĩ đến tương lai của chính mình, của Hướng Tần, và của cả hai người.
Sự thật mà Hướng Tần cố sức giấu giếm đã lộ rõ, Diệp Căng vẫn chưa nghĩ ra cách làm rõ chuyện này, nên anh muốn ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với hắn.
Cứ giấu mãi chắc chắn không phải là cách hay, nhưng nếu đột ngột vạch trần, Diệp Căng lại sợ Hướng Tần ngượng ngùng. Vốn dĩ hắn đã da mặt mỏng, nếu xử lý không khéo, thì 'cây xấu hổ' họ Hướng này có thể thẹn thùng đến mức trùm kín mặt không dám gặp ai nữa.
Nói đi nói lại... anh vẫn chưa biết công việc chính của Hướng Tần là gì.
Vẽ tranh cát hẳn không phải nghề chính. Xét đến điều kiện kinh tế của Hướng Tần, với tình hình ngành tranh cát hiện nay, chắc chắn không đủ để trong vài năm ngắn ngủi mà mua nổi một căn nhà.
Ừm...
Diệp Căng bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm túc... Hướng Tần rốt cuộc bao nhiêu tuổi?
Nếu hồi cấp ba hai người cùng khối nhưng khác lớp, thì hoặc là bằng tuổi, hoặc nhiều nhất cũng chỉ lớn hơn anh một tuổi.
Vấn đề này còn khiến Diệp Căng hứng thú hơn cả việc tìm hiểu 'thân phận khác' của Hướng Tần. Anh nhất định phải tìm cách xem chứng minh nhân dân của Hướng Tần.
Diệp Căng vừa xoay người, định nói chuyện với Hướng Tần, thì phát hiện trong phòng khách đã chẳng còn bóng dáng hắn.
Anh nghiêng người nhìn thử vào phòng làm việc, nhưng không thấy ai.
Diệp Căng xỏ dép lê đi vào phòng ngủ, nghe thấy trong phòng tắm đóng kín cửa truyền ra những âm thanh lách tách.
Anh nhướn mày, bước chân nhẹ nhàng đến gần, rồi chậm rãi đẩy cửa phòng tắm: "Anh Tần—"
Hướng Tần đang ngồi xổm dưới đất, trước mặt đặt một cái chậu, trong đó có mấy món quần áo.
"Bịch"
Bị bắt gặp bất ngờ, Hướng Tần lỡ tay làm đổ nước, ngã phịch xuống nền gạch.
Hướng Tần ngẩn người, Diệp Căng cũng khựng lại.
Đồ Hướng Tần đang giặt là chiếc quần lót mà tối qua Diệp Căng thay ra sau khi tắm.
Tai Diệp Căng hơi đỏ lên, anh dời ánh mắt, đưa tay che miệng khẽ ho một tiếng...
Bình thường tắm xong anh đều tiện tay giặt luôn, nhưng tối qua thật sự quên mất, không ngờ Hướng Tần lại lén lút trốn vào phòng tắm giặt giúp anh.
Đúng là...
"Ngã có đau không?"
Diệp Căng đỡ Hướng Tần dậy, ban đầu anh còn thấy hơi ngượng ngùng, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hướng Tần, chút xấu hổ yếu ớt kia lập tức tan biến.
"Úi chà, anh Tần sao thế này?" Diệp Căng cố nhịn cười: "Người lén lút giặt quần lót là anh, cuối cùng đỏ mặt ngại ngùng cũng là anh."
Hướng Tần ấp úng: "Tôi... Tôi thấy nó để ở đây nên, nên tiện tay giặt luôn..."
Lúc này mà đo nhiệt độ, chắc nhiệt độ trên mặt Hướng Tần còn cao hơn cả trán Diệp Căng.
"Ồ..." Diệp Căng suýt bật cười thành tiếng, anh kéo Hướng Tần vào phòng ngủ: "Giúp người ta giặt quần lót, cái này cũng hợp lẽ ha?"
Hướng Tần cụp tay xuống, như một đứa trẻ làm sai chuyện: "Không được giặt sao..."
Diệp Căng tìm quần sạch trong tủ áo: "Thế em có thể giặt cho anh không?"
Hướng Tần: "Cái đó, không tiện lắm..."
Diệp Căng bật cười: "Hướng Tần đúng là tiêu chuẩn kép."
Anh lấy một chiếc quần sạch, chính là chiếc quần xám từng mặc lúc làm mẫu vẽ lần trước, rồi ném lên giường, nhàn nhã hất cằm với Hướng Tần: "Mau thay đi, kẻo cảm lạnh."
"..." Hướng Tần ngập ngừng.
Diệp Căng làm sao mà không đoán ra hắn đang nghĩ gì: "Trước đây chẳng phải đều thấy hết rồi, còn giúp anh..."
Hướng Tần sợ con người này lại nói ra điều gì vượt quá giới hạn chịu đựng của mình, vội vàng ngắt lời: "Căng Căng!"
Diệp Căng cười đến mệt, anh tựa vào mép giường, nhìn chằm chằm Hướng Tần: "Em nhìn bạn trai mình, cũng đâu có phạm pháp."
Một câu "bạn trai" làm Hướng Tần choáng váng, cũng chẳng còn lo mặt đỏ tim đập nữa. Bàn tay hắn rất thành thật đặt lên cạp quần, chỉ là nhiệt độ cơ thể nóng hơn bình thường.
Hắn vốn nghĩ chỉ ướt quần ngoài, cởi ra mới phát hiện bên trong cũng bị nước làm ướt, đành phải cởi luôn.
Mà ngay bên mép giường, Diệp Căng vẫn cười tủm tỉm nhìn, thỉnh thoảng còn bình luận vài câu.
"Chân anh Tần dài ghê."
"Cơ bắp đẹp lắm."
"Ừm... Cũng to nữa."
Mặt Hướng Tần đỏ bừng, sắc đỏ đã lan dần xuống cổ.
"Hình như còn to hơn chút?" Diệp Căng ẩn ý nói: "Nhưng mà hôm nay em là bệnh nhân đấy, anh Tần chắc không nỡ để em làm đâu ha? Tự anh làm đi, được không?"
Hướng Tần sắp nổ tung rồi: "Căng Căng à, đừng như vậy..."
"Anh Tần phải làm tròn nghĩa vụ bạn trai chứ." Diệp Căng đứng dậy, từ từ bước lại gần, ghé sát tai Hướng Tần thì thầm: "Nếu thấy ban ngày không tiện, em giúp anh kéo rèm lại......"
Mặt Hướng Tần đỏ bừng, giọng khàn đi: "Tôi... Tôi vào phòng tắm—"
"Không được, ngay tại đây."
Ánh mắt Hướng Tần thẳng tắp nhìn vào anh, nhưng Diệp Căng không hề nao núng. Hướng Tần cũng không làm ra được chuyện gì vượt quá giới hạn.
Nhưng anh không ngờ, giây tiếp theo, Hướng Tần lại đè anh ngã xuống giường, vùi mặt vào cổ anh mà không nói gì.
Mái tóc hơi cứng chọc chọc khiến Diệp Căng thấy nhột, tiếng cười vang lên làm cả lồng ngực anh cũng rung theo.
Anh khẽ ôm lấy lưng Hướng Tần, giả vờ kinh ngạc thốt lên: "Anh Tần định làm gì đây?"
"Căng Căng..." Hướng Tần thở gấp, im lặng thật lâu mới mở miệng: "Cái này hơi quá rồi... Cho tôi chút thời gian được không?"
Diệp Căng khựng lại, chợt thấy mềm lòng.
Ai mà không thích chứ.
Ai mà không yêu cho được.
"Được..."
Hướng Tần không đứng dậy, ngoan ngoãn đè Diệp Căng trong lòng, ôm chặt mà im lặng chờ cảm xúc lắng xuống.
Thật sự quá giống một chú chó lớn.
Khoảng lặng này kéo dài hơi lâu, nếu không phải vì tiếng thở nặng nề của Hướng Tần, Diệp Căng đã sắp ngủ mất.
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng Hướng Tần, an ủi hắn.
Kết quả vỗ được một lúc, Hướng Tần không nhịn được chống người lên, nắm cổ tay anh rồi ghé sát tai.
Diệp Căng nhìn hắn đầy nghi hoặc.
Hướng Tần dường như nín thở nói: "Vỗ thế càng khó chịu hơn......"
Diệp Căng cười đến run cả người: "Hay là, đừng nhịn nữa."