Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 70: Mua nhà
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hướng Tần nhớ Diệp Căng vô cùng.
Vì thế, dù cảm thấy không hợp lẽ và rất ngượng ngùng, hắn vẫn khẽ gật đầu.
Diệp Căng cảm giác bản thân sắp bị sự nuông chiều của Hướng Tần làm hư mất rồi.
Bạn trai hiền lành thế này thì phải làm sao đây... Tất nhiên là phải giấu thật kỹ, rồi khi ở riêng thì thỏa sức muốn làm gì thì làm.
Ăn cơm xong, Diệp Căng về ký túc xá lấy ít đồ rồi rời đi.
Quay lại căn hộ đã lâu không ở, hay nói đúng hơn là ngôi nhà đã lâu không về, tâm trạng anh cực kỳ thoải mái.
Vừa vào cửa, Diệp Căng đã vòng tay ôm cổ Hướng Tần hôn hắn.
Mười ngày không kề cận ngày đêm, Hướng Tần như bỗng trở nên xa cách, ngay cả động tác ôm eo cũng vô cùng thận trọng.
"Vào phòng đi."
Hướng Tần mặt đỏ bừng, phá tan không khí mà nói: "Bát còn chưa rửa..."
"...." Diệp Căng thở dài, "Vậy anh đi với bát của anh đi."
Hướng Tần quả thật đi rửa, vì nghĩ bát không rửa ngay sẽ phát sinh vi khuẩn.
Thế sao nấu ăn xong không rửa ngay? Vì sợ để lâu cơm canh nguội đi, mang đến trường sẽ không ngon.
Cách bố trí trong nhà không thay đổi mấy, chỉ là trên bàn trà nhiều thêm một bình hoa, bên trong cắm một bó hồng trắng.
"Sao anh lại nghĩ đến việc mua hoa?"
"Muốn tặng cho em..." Hướng Tần hơi căng thẳng, "Nhưng mang đến trường thì quá phô trương."
Hồng trắng vốn được mua từ thứ sáu tuần trước.
Hắn tưởng cuối tuần Diệp Căng sẽ về ở, không ngờ anh vẫn ở lại trường.
Thế là hoa mua uổng, hắn lại không đoán được khi nào Diệp Căng sẽ hết giỗi, chỉ đành hai ba ngày thay một bó hồng, hy vọng một ngày nào đó Diệp Căng về nhìn thấy, sẽ vui vẻ hơn.
Thực ra, có lẽ chỉ mình hắn nghĩ Diệp Căng đang giận.
Diệp Căng cùng Hướng Tần rửa bát xong, vẫn luôn mỉm cười đầy ý nhị nhìn cậu, "Đồ để ở đâu?"
Hướng Tần vành tai nóng bừng, "Trong tủ phòng ngủ."
Diệp Căng vòng tay qua eo hắn, ngẩng đầu hôn một cái: "Rửa tay xong lại đây."
Hướng Tần căng thẳng đến mức sắp nổ tung.
Vào phòng cũng rụt rè, còn hé đầu nhìn xem Diệp Căng đang làm gì.
Trùng hợp thay, Diệp Căng đã ngồi ở cuối giường, đôi chân dài duỗi thẳng chống đất, trên tay vuốt ve chiếc vòng da lớn, ánh mắt nhìn hắn thoáng cười.
"Tôi... Tôi đi tắm trước."
Hướng Tần vụt một cái chui vào phòng tắm, ngay cả đồ ngủ cũng không mang.
Hắn vốn tưởng quay video đã đủ khó xử, ai ngờ trước mặt Diệp Căng mà đeo thứ đó, càng xấu hổ hơn.
Nước trong phòng tắm rào rào chảy, Diệp Căng kiên nhẫn chờ đợi, chờ cây xấu hổ chịu mở lòng, mặc cho anh trêu chọc.
Hướng Tần tắm xong nhanh hơn anh nghĩ, hỏi: "Em có thể lấy giúp tôi đồ ngủ không?"
Diệp Căng nhìn khe cửa nhỏ, ngạc nhiên nhướn mày: "Anh Tần không phải nghĩ là phải mặc quần áo rồi mới đeo chứ?"
Hướng Tần: "..."
Diệp Căng vốn chỉ thuận miệng trêu chọc, không ngờ Hướng Tần thật sự bước ra.
Anh lập tức vừa xót xa, lại vừa thấy buồn cười.
Vì giữ anh ở lại mà ngay cả thể diện cũng đánh đổi, cây xấu hổ họ Hướng này đúng là chịu chi lớn rồi.
Nghĩ tới Hướng Tần dễ xấu hổ, Diệp Căng điều chỉnh đèn xuống mức tối nhất, chỉ còn ánh sáng vàng mờ chiếu lên chăn ga màu xanh nhạt.
"Lại đây, tự anh đeo."
. . .
Trong nhà không có đạo cụ, nên cũng chẳng quá kịch liệt, mới mười giờ đã kết thúc, chỉ là thử một chút mà thôi.
Cả hai đều ra chút mồ hôi, Diệp Căng cọ cằm Hướng Tần, "Ghét không?"
Hướng Tần còn tưởng Diệp Căng nói vòng da, hắn rõ ràng do dự một giây, "Em thích là được..."
Diệp Căng khựng lại, chống tay nghiêm túc nói: "Anh không cần ép buộc, nếu vẫn còn khó chịu khi tiếp xúc thân mật cũng không sao, em hiểu, em cũng có thể chờ."
Hướng Tần sững sờ, không ngờ Diệp Căng vẫn nhớ chuyện hắn từng "điều trị": "Em nói cái đó..."
"Chứ không thì sao?" Diệp Căng nhướng mày, ngón tay luồn qua vòng da trên cổ hắn khẽ móc, "Anh tưởng là cái này?"
"...." Hướng Tần vành tai đỏ bừng, vội đánh trống lảng: "Tôi không có khó chịu khi tiếp xúc..."
Hắn ngừng một chút, rồi lại nói thêm một lần: "Tôi rất thích."
Hắn từng nghĩ rằng bản thân có thể sẽ có chút không quen, nhưng mấy tháng qua sống chung với Diệp Căng, tốc độ hắn thích nghi với việc tiếp xúc thân mật nhanh đến mức khó tin.
Có lẽ là vì, đối phương thực sự là người mình rất thích đi.
Trong lòng không thể từ chối, trong tiềm thức lại khao khát, thế nên cơ thể bắt đầu tự mình phá vỡ rào cản.
"Ồ......" Diệp Căng chống một tay lên cằm, nằm sấp trên người hắn, "Nếu thích thì sau này làm nhiều hơn đi."
Hướng Tần ngẩn người: "Nhưng vậy cũng không tốt......"
Diệp Căng cười không ngớt, Hướng Tần thật sự quá đáng yêu như một cây xấu hổ vậy.
Nói ra thì, series truyện tranh "Cây Xấu Hổ" mà anh đăng dưới bút danh "Mỗ" đã đến tập tám, tất cả đều được dựa trên cuộc sống thường ngày của anh và Hướng Tần.
Thậm chí lượng người hâm mộ đã vượt quá mốc một trăm ngàn, số người hối thúc chương mới mỗi ngày càng nhiều.
Chỉ là trước đó anh bận làm thêm để dành tiền mua quà sinh nhật cho Hướng Tần, không có nhiều thời gian vẽ, nên chỉ có thể đăng tùy hứng.
Vài hôm nữa, ngược lại có thể vẽ thêm một tập về "tiếp xúc thân mật".
Tất nhiên, từ xương quai xanh trở xuống thì không vẽ, người hâm mộ phải tự tưởng tượng.
Diệp Căng nắm lấy bàn tay đang đặt trên eo mình của Hướng Tần, khẽ kéo lên áp vào bên tai mình, rồi cúi đầu hôn một cái.
"Đi tắm đi, tắm xong rồi ngủ."
"Ừm..."
Cuối cùng Diệp Căng cũng thực hiện được ý tưởng tắm chung, mặc dù hơi chật, nhưng mỗi người ngồi một bên, cũng không tệ.
Chỉ là đôi chân, đặt thì không tiện.
Diệp Căng khi thì gác lên chỗ này, khi thì vướng vào chỗ kia, mỗi lần Hướng Tần đỏ mặt nài nỉ thì anh lại ngây thơ nói: "Giữ chân mãi thế này rất mệt đó."
. . .
Những ngày trôi qua rất hạnh phúc.
Nếu không phải vì ngày giỗ ba mẹ đang đến gần.
Tâm trạng của Diệp Căng giảm sút rõ rệt, đặc biệt là khi đối diện với những người ngoài Hướng Tần.
Nhưng cũng chỉ là có chút buồn, dù vẫn còn đau lòng, nhưng không còn cảm thấy cuộc sống tăm tối như trước nữa.
Ít nhất anh vẫn còn có Hướng Tần.
Hai tháng nay, Diệp Căng và Hướng Tần vẫn đang tìm nhà.
Việc mua nhà mới là do Hướng Tần đề nghị, sau khi trở về từ quê chẳng bao lâu, hắn đã có dự định mua nhà, muốn bán căn hộ hiện tại, đổi sang một chỗ rộng hơn.
Một phần vì căn hộ có quá ít chỗ để đồ, một phần vì Diệp Căng vẽ tranh, cần một phòng vẽ riêng.
Hướng Tần còn muốn tìm chỗ để đặt chiếc đàn piano của Diệp Căng, căn hộ hiện tại hoàn toàn không có không gian.
Ngoài ra, Hướng Tần vẫn lo sợ rằng người thân ở quê có thể đến làm phiền, gây tổn thương cho Diệp Căng.
Vậy thì thà đổi nhà hẳn, giải quyết dứt điểm một lần.
Dù nghĩ vậy, nhưng Hướng Tần vẫn rất nghiêm túc xin ý kiến Diệp Căng.
Diệp Căng đương nhiên đồng ý, điều duy nhất băn khoăn có lẽ là bản thân không có nhiều tiền, không giúp được gì nhiều cho Hướng Tần.
Nhưng sau này có thể cùng nhau trả khoản vay.
Tìm nhà quả thật rất phiền phức.
Nhà tốt thì không thể mua, nhà kém thì muôn vàn vấn đề, nên họ chỉ còn cách ưu tiên tìm nhà cũ.
Sau hai tháng, cuối cùng hai người cũng tìm được một căn cực kỳ ưng ý, khu dân cư đẹp, vị trí đắc địa, chỉ là giá hơi đắt.
Nhưng thiết kế thực sự rất hợp lý. Bốn phòng ngủ, hai phòng khách, hai phòng vệ sinh, ba mặt thoáng đãng đón ánh sáng, cảnh quan bên ngoài cũng rất đẹp.
Chỉ có điều tiền đặt cọc hơi vượt quá dự kiến của họ, nhưng nếu chỉ vì tiền mà mua một căn không ưng bụng thì cũng không cần thiết, vì hai người đâu phải không có khả năng chi trả.
Diệp Căng tính toán: "Cộng với tiền lương trong thẻ của anh, anh có gần sáu mươi vạn chỗ em rồi."
(600.000 cny ~ 2.222.862.000 vnd)
Hướng Tần ngạc nhiên, "Thẻ đó chắc chỉ có bốn mươi vạn thôi......"
Diệp Căng thở dài, "Có một kẻ ngốc vừa gặp mặt đã đưa cho em hai mươi vạn, lúc đó em thật sự tưởng anh muốn chu cấp cho em... Kết quả anh nói là đầu tư, em chợt nghĩ thầm, ôi chao, đúng là một tên ngốc đáng yêu mà."
Hướng Tần đỏ mặt: "Tôi tưởng em thiếu tiền......"
Hắn biết ngành học của Diệp Căng rất tốn kém, nhà lại không còn ai, một mình vừa học vừa sống thì lấy đâu thời gian kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Diệp Căng: "Tính cả số đó, chắc cũng đủ rồi."
Hướng Tần do dự một lát, rồi vẫn lắc đầu, "Không thể dùng tiền của em được."
Diệp Căng: "Anh còn nói đó là tiền của em, vậy thì em muốn dùng thế nào mặc em chứ?"
Hướng Tần nghẹn họng, thực ra bán căn hộ đi thì tiền đặt cọc cũng đủ, nhưng họ còn phải tính thêm chi phí sửa chữa, nên mới chần chừ.
Nhưng việc mua được một căn nhà thật sự ưng ý rất khó, lại có trần nhà cao, đối diện công viên và hồ nước, Hướng Tần không chần chừ nữa, trực tiếp quyết định mua, nhưng lại nói sẽ đứng tên Diệp Căng.
Diệp Căng thật sự bó tay, "Không được."
"Được mà." Hướng Tần nghiêm túc tính toán cho anh nghe: "Theo hợp đồng, căn hộ là của em, hai mươi vạn kia cũng là của em, tiền đặt cọc phần lớn là em bỏ ra, nên phải ghi tên em."
"............"
Diệp Căng bị hắn làm cho cứng họng.
Hợp đồng đã hết hiệu lực một tuần trước, việc Hướng Tần không đả động đến chuyện sang tên căn hộ cũng khiến anh nhẹ nhõm, dù sao cũng sắp mua nhà rồi, Diệp Căng tưởng rằng hắn đã không còn vướng bận những chuyện đó, cứ thế nghiêm túc yêu đương thì tốt biết mấy......
Kết quả cuối cùng vẫn thành ra thế này.
Vì chuyện này, hai người bất đồng quan điểm, nhân viên môi giới nhà đất từ đầu tiên là bất ngờ và vui mừng khi tưởng được ký hợp đồng, rồi dần chuyển sang lo lắng và bất an, sau đó là thất vọng và buồn bã......
Cuối cùng chỉ có thể tiễn cặp đôi còn chưa quyết định xong xuôi này về: "Hai người mau chóng quyết định đi, thật ra đứng tên ai cũng không sao, sau này đều là một nhà cả mà."
Anh ta đi rồi, Hướng Tần nghiêm túc nói: "Anh ta nói đúng."
Diệp Căng mệt mỏi: "......"
Đúng là quỷ sứ.
Hai người cho đến nay vẫn chưa xảy ra quan hệ thân mật thực sự, cứ như một cặp mới yêu chưa bao lâu.
Đặt vào trường hợp nam nữ thì còn bình thường, nhưng với một cặp đồng tính đã sống chung hơn năm tháng thì quả thật chẳng bình thường chút nào.
Đôi khi Diệp Căng còn nghi ngờ, lẽ nào Hướng Tần vẫn ôm suy nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ chia tay.
Kỳ nghỉ hè đến, tần suất Diệp Căng đến dạy kèm cho Phương Nan Thủy càng ngày càng nhiều.
Hôm nay cũng vậy, sau khi xem nhà xong hai người liền đến nhà Chung Bất Vân, tiện thể cùng nhau ăn cơm.
Diệp Căng muốn kiểm tra bài tập lần trước giao, với tư cách người giám sát thì Chung Bất Vân đương nhiên cũng đi vào phòng để xem tình hình học tập của Phương Nan Thủy, chỉ còn Hướng Tần ngồi một mình ở ngoài, thẫn thờ không biết đang nghĩ gì.
Chung Bất Vân nhìn vẻ mặt của họ là hiểu ngay, "Chuyện nhà cửa vẫn chưa quyết định xong à?"
Diệp Căng day day thái dương, "Anh ấy muốn đứng tên tôi."
"......" Vẻ mặt của Chung Bất Vân lập tức trở nên khó tả, như nghẹn lời, hiển nhiên cũng sững sờ trước sự ngốc nghếch của Hướng Tần.
Làm gì có ai yêu đương mà không suy nghĩ gì, cứ thế dốc hết tất cả? Lỡ chia tay thì lỗ nặng.
Tất nhiên, suy nghĩ của Hướng Tần thì hoàn toàn ngược lại, hắn có lẽ sợ chia tay thì Diệp Căng sẽ chịu thiệt thòi, cho nên những thứ khác đều coi như bù đắp.
Mặc dù rất cạn lời, nhưng Chung Bất Vân vẫn hết sức khuyên nhủ: "Cậu có từng nghĩ tới... Chuyện mua nhà đối với cậu ta, ý nghĩa sẽ không giống như đối với người bình thường hay không?"
Diệp Căng hơi sững người.
Phương Nan Thủy ở bên cạnh vỗ tay một cái: "Em hiểu rồi, vì cặp đôi đồng tính không thể kết hôn, nên biết đâu anh Tiểu Hướng cảm thấy rằng, mua nhà giống như là kết hôn, quan hệ cũng tiến thêm một bước."
Diệp Căng thật sự chưa từng nghĩ đến.
Anh ngẫm nghĩ một lát... Cũng có khả năng thật như vậy.
Trước đây khi Hướng Tần hỏi ý kiến anh về việc mua nhà, vẻ mặt thấp thỏm, bất an ấy, còn căng thẳng hơn cả lần đầu tiên hai người thân mật trên giường.
... Kiểu suy nghĩ này đúng là không phải ai cũng theo kịp.
"Tuy tôi thấy hành động này hơi ngốc, nhưng đúng là việc cậu ta có thể làm ra." Chung Bất Vân không định đi khuyên Hướng Tần, chỉ nhún vai rồi ngược lại hỏi: "Chẳng lẽ cậu định chia tay với cậu ta sao? Nếu không thì đứng tên ai mà chẳng như nhau?"
Diệp Căng khựng lại.
"Cho dù chia tay rồi, cậu sẽ để cậu ta chịu thiệt thòi sao?" Chung Bất Vân vẫn tin tưởng nhân phẩm của Diệp Căng, "Chỉ là cậu ta không có cảm giác an toàn thôi."
Diệp Căng đi đến bên cửa, nhìn thấy Hướng Tần yên lặng ngồi trên ghế sofa, trông có vẻ hơi căng thẳng, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó, tay đút trong túi quần, như đang nắm chặt một vật gì đó.