Trong vô vàn câu chuyện tình yêu, có một kiểu nhân vật công khiến người ta vừa thương vừa giận: lạnh lùng, vô tâm, không giỏi biểu đạt tình cảm, bị định sẵn là "sẽ không biết yêu". Trần Thanh Đường đã từng là nạn nhân của kiểu người đó. Suốt những năm tháng hôn nhân, anh sống trong sự hờ hững, xa cách từ Thẩm Hạc, và rồi ra đi với niềm tin rằng mình chưa bao giờ được yêu thương. Nhưng khi định mệnh trao cho anh cơ hội sống lại, trở về thời điểm đại học, lần đầu gặp gỡ Thẩm Hạc, một sự thật bàng hoàng đã được phơi bày: Thẩm Hạc thực ra yêu anh đến điên cuồng. Đến nỗi, sau cái chết của anh ở kiếp trước vì tai nạn, hắn đã trầm cảm đến mức tự sát để được đi theo anh. Vấn đề duy nhất? Thẩm Hạc vẫn là cái tên cứng nhắc, kiêu ngạo, vụng về trong cách thể hiện tình cảm, đúng chuẩn hình mẫu "công" cần được "huấn luyện" của thể loại này. Trần Thanh Đường nhếch môi: "Gã đàn ông này, nhặt về dạy dỗ lại vẫn còn dùng tốt chán!" Kiêu ngạo, cứng nhắc, không biết yêu? Vậy thì bắt về thôi, phải khiến hắn sa lưới đến chết mới được! Một khi đã quyết định "câu" cá, Trần Thanh Đường có nguyên tắc riêng: – Không chủ động, cũng không chịu trách nhiệm. – Châm lửa lên, nhưng tuyệt đối không cho dập tắt. – Tận hưởng sự mập mờ, nhưng tuyệt đối không xác nhận danh phận. Anh phải khiến đóa hoa lạnh lùng, kiêu sa kia tự nguyện bước xuống khỏi thần đàn, chỉ vì anh mà đến. Ngay từ lần đầu gặp Trần Thanh Đường, Thẩm Hạc đã cảm nhận được một luồng nguy hiểm khó tả. Đôi mắt đen thăm thẳm của người kia như muốn kéo hắn vào một vực sâu không đáy. Bản năng mách bảo phải tránh xa, nhưng trái tim lại bị cuốn hút một cách kỳ lạ. Dần dần, hắn bắt đầu để ý, ghi nhớ từng sở thích, thói quen, từng chi tiết nhỏ nhặt về người đó. Trong một buổi tụ tập, bạn bè trêu đùa về sự thân mật của họ: "Ê, hai cậu có chuyện gì mờ ám thế?" Thẩm Hạc hơi khựng lại, nhíu mày: "Bọn tôi chỉ là bạn thôi." Kết quả là hôm sau, Trần Thanh Đường bỗng đối xử với hắn khách sáo đến lạ. Không còn cùng hắn ăn cơm, đi học, cũng không còn dùng ánh mắt chuyên chú kia để nhìn hắn nữa. Trần Thanh Đường đã rút lại sự đặc biệt dành cho hắn. Nhìn thấy người đó vui vẻ trò chuyện, xuất hiện cùng người khác, một nỗi bứt rứt khó hiểu dâng lên trong lòng Thẩm Hạc. Cuối cùng, hắn giống như một chú chó nhỏ thất bại, chủ động chặn Trần Thanh Đường lại: "Đừng đối xử với tớ như thế." Sau này, trong một đêm, Thẩm Hạc vô tình nghe thấy Trần Thanh Đường nói mớ khi ngủ, còn gọi tên hắn bằng giọng điệu đầy thâm tình... Lúc đó, Thẩm Hạc mới bừng tỉnh – hóa ra Trần Thanh Đường thích mình. Nhưng hắn là trai thẳng, giữa họ không thể nào có chuyện đó. Thế là khi cả hai quá mức thân mật, Thẩm Hạc không chấp nhận nổi, theo phản xạ đẩy người đó ra. Kết quả, ngay ngày hôm sau, Trần Thanh Đường liền bắt đầu xa cách hắn, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn một lần. Sự rút lui nhanh chóng và thái độ hờ hững đó khiến Thẩm Hạc tức giận, khó chịu tột cùng, như bị cào xé trong lòng mà không có cách nào ngăn lại được. Đến lúc này, Thẩm Hạc mới sực nhận ra – hắn đã sa vào lưới tình mất rồi, hắn không thể chịu được việc không có Trần Thanh Đường ở bên cạnh. Cuối cùng, hắn mất kiểm soát, chặn Trần Thanh Đường trong ký túc xá, ánh mắt đầy sự chiếm hữu, khẩn cầu trong đau khổ: "Ở lại bên tớ... Tớ sắp phát điên rồi, rốt cuộc tớ bị làm sao thế này..." Trần Thanh Đường khẽ cong môi, nụ cười mãn nguyện như kẻ săn mồi vừa tóm được con mồi béo bở. Vòng tay mềm mại ôm lấy cổ hắn, giọng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa đầy vẻ ác ý: "Đương nhiên là... cậu đã rơi vào lưới tình rồi!" **CP:** Thụ: Bên ngoài ngoan hiền, bên trong ranh mãnh, giỏi khơi gợi X Công: Bề ngoài lạnh lùng, bên trong si tình, chung thủy đến điên cuồng. **Lưu ý trước khi đọc:** Đây là một câu chuyện ngọt ngào, không ngược, nơi cả hai đều là lần đầu của nhau. Thẩm Hạc ban đầu có thể ngây thơ, chậm hiểu trong tình yêu, nhưng sẽ dần trở nên cuồng nhiệt và cố chấp. Truyện có yếu tố "huấn luyện công" – một trò chơi tình ái đầy thách thức. Nếu bạn cảm thấy "thả thính" là thao túng tâm lý hay "huấn luyện" là ngược đãi tinh thần, hãy cân nhắc trước khi đọc. Hôn nhân kiếp trước là sắp đặt, không xuất phát từ tình yêu, nên không có chuyện công bạc tình bạc nghĩa. Mọi khúc mắc sẽ được hé lộ trong truyện, đừng tự mình suy diễn hay cắt câu lấy nghĩa từ phần giới thiệu. **Tóm tắt:** Kiêu ngạo, rụt rè, không biết yêu? Cứ thả thính đến khi nào hắn sa lưới mới thôi! **Thông điệp:** Hướng về ánh sáng mà sống, trân trọng hiện tại, luôn nhìn về phía trước.