Lăng Ba

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Sao lại gọi là uy hiếp?
Giọng nói mang ý cười của Hàn Nguyệt Khởi vang lên từ phía sau Diệp Lăng Ba.
– Ta hiểu ý Lăng Ba muốn nói, muội ấy là tiểu thư khuê các nên khó nói, để ta nói thay muội ấy. Xảo Trân bây giờ đang trong tuần tân hôn lại phải tới Hoa Tín yến, hẳn là nhớ phu quân, khóc đến mờ cả mắt, nên mới nhìn nhầm chim cưu thành uyên ương, mọi người thấy có đúng không?
Hàn Nguyệt Khởi hiện là người đứng đầu trong giới Thiếu phu nhân ở kinh thành. Thẩm đại nhân là Lễ bộ Thượng thư đứng đầu Lục bộ, quyền cao chức trọng. Thẩm thiếu gia thi đậu thám hoa, là môn sinh thiên tử, tiền đồ vô lượng.
Nhà mẹ đẻ Hàn Nguyệt Khởi cũng danh giá, phu gia quyền trọng, con cái đủ nếp đủ tẻ, vừa xuất hiện ở Hoa Tín yến, Lư Văn Nhân lập tức phải nhường vị trí chủ tọa cho nàng ấy.
Cũng vì vậy, Hàn Nguyệt Khởi vừa cất tiếng, dù chuyện không buồn cười, mọi người cũng đều phải bật cười hưởng ứng. Các thiếu phu nhân trẻ tuổi người thì nhường chỗ, người thì cúi chào, Hà phu nhân cũng phải đích thân đến đón tiếp:
– Thẩm thiếu phu nhân đại giá quang lâm, thực sự là rồng đến nhà tôm.
– Đâu dám, – Hàn Nguyệt Khởi cười tủm tỉm kéo tay bà ấy, đáp, – Hà phu nhân quá khách sáo, Nguyệt Khởi mới phải tạ lỗi với lão thái quân. Lẽ ra ta đã đến từ sớm, nhưng trong nhà nhiều việc nên không thể đi được. Bận rộn mãi đến trưa, nghe nói Hoa Tín yến năm nay đặc sắc, lại có Thanh Lan tham dự, ta không kìm được lòng, đành bỏ hết việc nhà để đến tìm Thanh Lan.
Nàng ấy vừa nói xong liền nắm tay Lăng Ba, mỉm cười nhìn Diệp Thanh Lan, Thanh Lan chỉ cười bất lực:
– Trong nhà bận rộn như thế, còn chạy đến đây làm gì?
– Ta nghe nha hoàn của Bích Vi truyền lời, nói Hoa Tín yến năm nay rất náo nhiệt nên mới đến, – Nàng ấy cười duyên, ngoảnh lại nhìn Lư Văn Nhân, – Chỉ có Trần thiếu phu nhân thật rảnh rỗi, đến từ sáng sớm, nghe nói thân thiết với Thanh Lan nhà ta lắm à?
– Thì ra là ghen, – Có vị phu nhân bật cười, – Ai mà không biết Thẩm thiếu phu nhân thân với Diệp Đại tiểu thư nhất, Trần thiếu phu nhân cũng chỉ đứng thứ hai thôi.
– Phải đấy, – Hàn Nguyệt Khởi cười ẩn ý với Lư Văn Nhân, – Mọi người thân với ai cũng được, nhưng thân với Thanh Lan, Lăng Ba nhà ta, dù bận đến đâu ta cũng phải đến, khiến tỷ muội chúng ta nảy sinh mâu thuẫn, ta sẽ không nhượng bộ đâu.
Nàng ấy nói đùa, tất nhiên mọi người đều cười, vô cùng vui vẻ. Lư Văn Nhân cũng chỉ đành ngừng tranh cãi, kéo Dương Xảo Trân cười theo, không nói gì nữa.
.
.
.
Vì có Hàn Nguyệt Khởi đến, Hà lão thái quân phải đích thân đón khách. Nàng ấy là người có lễ tiết, liên tục nói không dám.
Nhưng nàng ấy vừa nói “Không dám”, “Lão thái quân làm cháu ngại quá”, vừa mỉm cười kể lại chuyện Dương Xảo Trân và Lư Văn Nhân đã nhìn nhầm tranh chim cưu của Diệp Thanh Lan thành uyên ương, rồi còn chế nhạo Diệp Thanh Lan, kể một cách không ngừng nghỉ. Khiến Hà lão thái quân không thể không dạy dỗ Lư Văn Nhân một câu “Đã làm thiếu phu nhân rồi, sao lại chế nhạo tiểu thư khuê các nhà người ta, đối đãi khách mời như vậy, về sau ai dám đến nhà chúng ta nữa?”
Tiết phu nhân, mẹ chồng của Dương Xảo Trân, cũng phải tự mình đến nhận lỗi với Diệp Thanh Lan.
Tất nhiên thân phận cao cũng có nỗi khổ riêng, từ lúc Hàn Nguyệt Khởi xuất hiện trong Hoa Tín yến, các phu nhân cứ vây quanh không ngớt. Người quen đương nhiên phải đến chào hỏi, không quen phải đến làm quen. Các tiểu thư cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ, “Hàn tỷ tỷ là hình mẫu cho các khuê các như bọn muội”, bị vây kín suốt ba canh giờ mới tìm được chút thời gian rảnh rỗi để trò chuyện cùng tỷ muội Diệp gia.
Đã quá trưa, trời đã xám xịt, tuyết ngừng rơi, dưới đất phủ một lớp tuyết mỏng. Quản sự phu nhân của Hàn Nguyệt Khởi che dù, nha hoàn chen chúc đứng che cho cả Thanh Lan và Lăng Ba đứng trong khoảng sân vắng vẻ ngắm hoa mai.
Bây giờ mới có thể tâm sự đây.
– Lăng Ba lại đây.
Hàn Nguyệt Khởi bằng tuổi Thanh Lan, nhưng với sự tò mò của tuổi trẻ, thích nghe những tin đồn thú vị, không kìm được sự tò mò, nàng hỏi.
– Dương gia đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao Dương Xảo Trân lại sợ muội nói ra thế?
– Cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm, Tiết thiếu gia chồng cô ta cờ bạc bên ngoài, thiếu nợ, Tiết phu nhân giấu Tiết đại nhân, mẹ chồng nàng dâu cùng nhau lén lấy tiền đi trả nợ thôi. Mẹ chồng cô ta, bởi vì chính anh họ của cô ta dẫn chồng cô ta đi đánh bạc, nghi ngờ bị người khác gài bẫy. Mẹ chồng nàng dâu cũng vì chuyện này lúc ra ngoài còn không ngồi chung kiệu. – Diệp Lăng Ba hờ hững đáp.
Hàn Nguyệt Khởi nghe xong mà không nhịn được cười.
– Nha đầu này, tin tức nhanh nhạy thật đấy, – Hàn Nguyệt Khởi định khen Lăng Ba vài câu, nhưng thấy Thanh Lan cau mày, đành đổi giọng răn dạy, – Muội đó, lời này lén nói thì thôi, sao lại nói thẳng trên Hoa Tín yến được, giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm. Muội là tiểu thư khuê các, làm sao có thể nói chuyện riêng tư của người khác được? Chẳng phải muội là người thâm trầm lắm sao?
– Dương Xảo Trân quen thói bắt nạt người nhà muội rồi, không cho ả một đòn nặng, ả sẽ không biết sợ đâu.
– Ả là tiểu nhân, muội là thiên kim tiểu thư, cần gì phải bận tâm đến ả, – Thanh Lan chỉ bảo, – Dù là vì tỷ thì cũng không đáng. Hoa Tín yến năm nay là vì muội và A Thố mà tổ chức, muội phải biết giữ gìn bản thân chứ, không cần lo cho tỷ.
Lăng Ba khi ở ngoài thường nghe lời tỷ tỷ, cũng không phản bác. Hàn Nguyệt Khởi hiểu rõ tâm tư của nàng nhưng cũng không nói ra, chỉ khẽ cười, âm thầm thở dài.
Chờ đến lúc phải đi vào, Thanh Lan đi trước, Hàn Nguyệt Khởi đi sau, lúc bước lên bậc thềm, Lăng Ba đỡ lấy nàng ấy, nàng thiếu phu nhân khẽ mỉm cười.
– Muốn nối tơ hồng thật à? – Hàn Nguyệt Khởi hỏi.
Nối tơ hồng là một vở kịch, kể chuyện Hồng Tuyến, nha hoàn của tiểu thư Vương gia thông minh nhạy bén, dùng diệu kế để hóa giải hiểu lầm giữa tiểu thư nhà mình và Dương công tử, nối lại nhân duyên đứt đoạn, giúp tiểu thư trở thành phu nhân của Trạng Nguyên.
Lăng Ba cũng cười:
– Giai ngẫu hiếm thấy, đương nhiên phải đoàn viên.
Trai tài gái sắc, một cặp bích nhân, ai mà không thấy tiếc, chính Hàn Nguyệt Khởi cũng thấy tiếc nên không khuyên can thêm, chỉ thở dài.
– Đáng tiếc năm nay Mạnh phu nhân đã mất, các muội lại là tiểu thư, rất nhiều điều không thể nói, nhiều việc không thể làm, gặp nhiều cản trở, dù có dùng thủ đoạn uy hiếp thì cũng mang tiếng chèn ép người khác. Ta biết muội mạnh mẽ, nhưng bây giờ chỉ có một phu nhân đứng ra nói chuyện, muội dù có thủ đoạn cao siêu đến đâu cũng nên nhượng bộ thì hơn…
Lăng Ba không đáp, Hàn Nguyệt Khởi biết bên ngoài nàng nghe theo, nhưng trong lòng vẫn muốn làm theo ý mình nên đành dừng lại, không thuyết phục nữa.
Tuy Thanh Lan mới là tỷ tỷ của Lăng Ba, nhưng Hàn Nguyệt Khởi đã lớn lên cùng Thanh Lan, cũng coi Lăng Ba và Yến Yến như muội muội ruột của mình, nếu không đã chẳng lo lắng cho nàng đến thế.
– Ta biết muội vì tốt cho Thanh Lan, nhưng thế sự đổi thay như nước chảy, lòng người dễ đổi, Thôi Cảnh Dục cũng chưa chắc còn là Thôi Cảnh Dục năm đó, muội cần gì phải chấp nhất như vậy?
Diệp Lăng Ba không lên tiếng, trên bậc thang các nàng đứng có cây bạch mai đang nở hoa, không biết trên cành là tuyết hay là hoa, chỉ nghe thấy mùi hương thoang thoảng. Ánh tuyết chiếu lên mặt nàng, dù có trang điểm thì cũng chỉ dừng lại ở mức thanh tú, trong Hoa Tín yến rực rỡ này, quả thực nàng trông quá đỗi bình thường.
Cũng may nàng không quá để ý Hoa Tín yến.
– Đương nhiên muội biết bây giờ vật đổi sao dời, bây giờ chàng là Hầu gia, vở kịch này e rằng không phải nối tơ hồng mà là hắt nước trước xe ngựa, nhưng cũng phải thử xem sao, – Nàng đứng dưới tán cây, chậm rãi nói, – Lúc mẫu thân còn sống từng nói, “Phượng hoàng đậu gốc ngô đồng, xưa nay vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Nếu đến cả Thanh Lan và Thôi Cảnh Dục còn không thành đôi, trên đời này muội còn có thể tin vào điều gì nữa?
Một câu nói khiến Hàn Nguyệt Khởi thở dài, không khuyên được nữa.
Lăng Ba vén váy bước lên, đang đi dọc theo bậc thềm thì nghe Hàn Nguyệt Khởi hỏi vọng từ sau lưng:
– Vậy muội thì sao? Muội muốn đến nơi nào?
Phượng hoàng như Diệp Thanh Lan tự có Thôi Cảnh Dục làm cây ngô đồng để nàng nương náu, dù cuối cùng trâm gãy gương tan cũng không uổng công một lần tham dự Hoa Tín yến. Nhưng Diệp Lăng Ba thì sao? Năm nay không phải lần đầu nàng tham dự Hoa Tín yến, con gái kinh thành như hoa như ngọc, thiếu niên tuấn tú như cây tùng vững chãi, cành nào là nơi nàng có thể đậu lại?
Lăng Ba không ngoảnh lại, chỉ mỉm cười:
– Nơi đây tuy tốt, nhưng không phải nơi muội thuộc về, cứ để tùy duyên vậy.