Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Chương 121: Mối giao tình
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước hội xuân săn, Bùi Chiếu thay mặt thiên tử đến tuần tra quân Trấn Bắc. Ngụy soái đích thân ra nghênh đón, Ngụy Vũ Sơn đành miễn cưỡng đi theo sau, mặt nặng như chì, rồi cúi người hành lễ chào:
– Quốc công gia.
Bùi Chiếu cũng tỏ vẻ đáng ghét. Chàng mặc cẩm bào, ung dung ngồi trên lưng ngựa nhìn Ngụy Vũ Sơn làm đủ nghi lễ rồi mới mỉm cười nói:
– Ngoan lắm, đứng lên đi.
Ngụy Vũ Sơn chỉ hận không thể lao vào đánh chàng một trận, nếu không nhờ ánh mắt ngăn cản của Ngụy soái, hẳn hắn đã xông lên rồi.
Bùi Chiếu trêu chọc Ngụy Vũ Sơn đến phát chán, lại quay sang trêu chọc Thôi Cảnh Dục. Y vẫn điềm nhiên cưỡi ngựa như thường, phía sau là binh lính của quân Trấn Bắc. Bùi Chiếu nói:
– Ngụy soái bận rộn, không cần đi tuần tra doanh trại cùng ta, để ta và Thôi Hầu gia đi một vòng là được.
Lời nói của chàng cũng đúng mực và thể hiện sự tôn trọng Ngụy soái. Ai ngờ Ngụy soái vừa rời đi, chàng lập tức ung dung hỏi Thôi Cảnh Dục:
– Thôi Hầu gia, bây giờ huynh thấy Sơn tự doanh lợi hại, hay Hỏa tự doanh của ta lợi hại hơn?
Chàng vừa dứt lời, các tướng lĩnh của Hỏa tự doanh lập tức cười phá lên. Xưa nay, nội bộ quân Trấn Bắc vẫn luôn có sự cạnh tranh giữa Sơn tự doanh và Hỏa tự doanh. Thôi Cảnh Dục một mình giành hết công lao trong trận chiến sông Minh Sa khiến người của Hỏa tự doanh bất bình. Ai ngờ nay tình thế đã xoay chuyển, Bùi Chiếu khôi phục thân phận Quốc công gia, đại diện thiên tử đi tuần tra doanh trại, lúc này Hỏa tự doanh mới có dịp ngẩng mặt lên.
Câu trả lời của Thôi Cảnh Dục vừa khéo léo vừa dứt khoát:
– Sơn tự doanh chỉ có hai vị Hầu gia, Hỏa tự doanh lại có cả Quốc công gia, đương nhiên là Hỏa tự doanh chiếm ưu thế hơn rồi.
Ngay cả những tướng lĩnh chậm chạp trong quân đội cũng hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của chàng: Chẳng qua Hỏa tự doanh của các cậu ỷ vào tước vị Anh Quốc công để chèn ép ta, thì ta đương nhiên phải nói Hỏa tự doanh hơn rồi.
Đám người Sơn tự doanh vốn đang cố nhịn, nghe Thôi Cảnh Dục nói như vậy lập tức lớn tiếng tán thưởng, nhất là Ngụy Vũ Sơn, hắn ta hò hét:
– Thôi ca, đáp hay lắm!
Bên Hỏa tự doanh cũng không chịu kém, lập tức gân cổ cãi lại:
– Trong Mã Cầu yến ngày ấy, nếu không có Quốc công gia, Sơn tự doanh các ngươi đã sớm khiến quân Trấn Bắc chúng ta phải mất mặt. Còn dám khoác lác sao!
Sơn tự doanh đâu chịu kém cạnh, lập tức đưa ra vô vàn ví dụ, dần dần lôi cả chuyện chiến trường ra. Cụ thể là trận chiến nào, ngày nào, đánh cổng thành Nam hay cổng thành Bắc, thượng du hay hạ du, ai giành mất công lao của ai, ai cản trở ai, cãi nhau vô cùng náo nhiệt.
Tay Bùi Chiếu này đúng là cao tay, mới nói vài câu đã khiến quân Trấn Bắc hỗn loạn, còn mình khoanh tay đứng xem trò vui. Chàng thản nhiên đứng tán gẫu với Đại thái giám Nghiêm Hải cùng đến giám sát quân đội, cười tủm tỉm nhìn cảnh tượng hỗn loạn này.
Đến khi Nghiêm Hải phải về cung phục mệnh, chàng còn ra vẻ muốn tiễn gã đến tận cổng doanh trại. Đến cả một Đại thái giám ngạo mạn như Nghiêm Hải cũng phải vội vàng từ chối:
– Quốc công gia quá lời rồi, nô tài hổ thẹn.
Thôi Cảnh Dục vẫn giữ thái độ lạnh nhạt. Bùi Chiếu quay lại, đám đông vẫn đang tranh cãi sôi nổi, chàng sợ thiên hạ chưa đủ loạn, chàng còn lên tiếng cổ vũ:
– Mau đánh nhau đi, kẻ nào đánh thắng thì công lao lớn nhất.
Thôi Cảnh Dục cưỡi ngựa đi qua, nhìn cảnh tượng trước mắt, lạnh nhạt hỏi:
– Trong cung kiêng kỵ đến mức đó sao?
Bùi Chiếu hành xử luôn kín đáo, người bình thường sẽ không nhận ra. Bệ hạ để chàng đại diện thiên tử đến dò xét quân Trấn Bắc, chàng liền quậy cho quân Trấn Bắc cãi nhau ầm ĩ. Người khác không nhận ra, ít nhất tên thái giám Nghiêm Hải đi cùng có thể hài lòng mà trở về.
Bùi Chiếu nhìn hai phe binh lính hò reo, hờ hững đáp:
– Ai mà biết được.
Hai người đều xuất thân quân ngũ. Đẳng cấp giữa những người đàn ông, giống như trong bầy sói, khi tụ tập lại tự nhiên sẽ phân ra kẻ đứng đầu, nên chỉ cần vừa đối mặt, cả hai đã nhận ra đối phương là người như thế nào. Thôi Cảnh Dục và Bùi Chiếu cũng như vậy, tuy không có mối giao tình sâu sắc nhưng đều nhận ra đối phương là anh hùng cái thế, nên trận sông Minh Sa họ không cần nói một lời cũng có thể phối hợp ăn ý.
Bình thường họ không hề qua lại thân thiết, như thể quân vương không gặp quân vương. Thôi Cảnh Dục đã lờ mờ nhận ra Bùi Chiếu sống chán chường ắt hẳn có lý do nhưng không ngờ chàng lại có thân phận cao như vậy. Suốt bốn năm đại chiến này, Bùi Chiếu đã thu lại khí thế, không hề dựa vào sự truyền thừa của Anh Quốc công để ra oai, nếu không việc phong hầu bái tướng đã đơn giản như trở bàn tay rồi.
Thôi Cảnh Dục đang thầm tán thưởng tài năng của Bùi Chiếu, chàng lại chọc giận y. Bùi Chiếu nhìn quang cảnh hỗn loạn phía trước, trêu chọc:
– Rốt cuộc Thôi Hầu gia có tiến triển hay không?
– Cái gì có được hay không?
– Chẳng phải huynh đã anh hùng cứu mỹ nhân ở Đào Hoa yến sao? Sao bây giờ lại giậm chân tại chỗ như vậy? – Bùi Chiếu nửa đùa nửa thật nói. – Huynh đã vây thành rồi không đánh, cứ chặn ở phía trước, làm sao ta có thể vượt qua được?
Thôi Cảnh Dục ngẩn người một lát mới hiểu được ý Bùi Chiếu, biểu cảm của y lập tức tối sầm lại.
– Bây giờ cậu cũng học Diệp Lăng Ba đi làm bà mối đấy à?
Nói xấu Quốc công gia thì được, nhưng tuyệt đối không được nói xấu Diệp Lăng Ba của chàng. Ánh mắt Bùi Chiếu cũng lập tức lạnh lẽo, mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, nói đầy thâm ý:
– Vậy cũng được.
Chuyện này không thể so với trận đánh sông Minh Sa, nơi chỉ có Thôi Cảnh Dục là vị tướng quân duy nhất có thể xoay chuyển cục diện. Hoa Tín yến trong kinh thành, các vương tôn công tử còn chưa xuất hiện hết đâu. Thôi Cảnh Dục không chịu ra tay, tự khắc có người biết ra tay.
Ngày cuối cùng chuẩn bị hội xuân săn, người phụ trách tuyển chọn mua sắm của hoàng gia đã đến, cũng chính là người quen cũ Đới Ngọc Quyền.
.
.
.
Thật ra Thanh Lan không hề có ý kiến gì về việc được Trưởng công chúa chọn để quản lý các nữ quyến. Nàng cảm thấy Trưởng công chúa hẳn là không hùa theo Lăng Ba mà thật sự muốn trọng dụng nàng. Vì vậy, Thanh Lan làm việc vô cùng chuyên tâm, thậm chí còn ngủ lại trong phủ Trưởng công chúa, cùng Tô nữ quan thức khuya dậy sớm, cân nhắc từng chi tiết nhỏ nhặt. Nàng nhất định phải xử lý hội xuân săn thật thỏa đáng, để không phụ lòng tin tưởng của Trưởng công chúa.
Nên nàng đã thở phào nhẹ nhõm khi thấy người đến là Đới Ngọc Quyền.
Đới Ngọc Quyền này tài năng không thể chê, tâm tính cũng vô cùng tốt. Hôm hủy hôn đó, thật ra nàng đã gặp gã hai lần.
Lần đầu là để thông báo Lăng Ba đột nhiên ngã bệnh, không thể đính hôn. Cả hai bên đều biết lý do thật sự, nhưng gã đúng là có khí độ, không những không nổi cơn thịnh nộ, mà ngay cả vẻ thất vọng cũng rất nhạt nhòa. Dù Thanh Lan biết gã đính hôn nhanh như vậy cũng không hề vô tội, nhưng nàng vẫn thấy xấu hổ. Đặc biệt là lúc nàng đưa ra yêu cầu bồi thường, Đới Ngọc Quyền chỉ nhẹ nhàng nói:
– Duyên hợp duyên tan vốn là chuyện thường tình, đính hôn là việc vui, dù không thành thì cũng có chút giao tình. Tiểu thư nhắc đến chuyện bồi thường, cũng quá coi thường hạ quan rồi.
Chỉ một câu đó đã khiến Thanh Lan thấy hổ thẹn vô cùng.
Vậy mà chưa tới nửa canh giờ, nàng đã phải gặp gã lần hai. Thanh Lan không tiện nói nhưng lại không thể không nói, dù sao nàng còn phải cứu vãn danh tiếng cho Lăng Ba. Một tiểu thư thế gia khéo léo như Thanh Lan, nhất thời cũng không biết phải nói gì, cứ quanh co mãi cuối cùng vẫn phải đi vào chủ đề chính.
Đới Ngọc Quyền nghe một lần đã hiểu rõ, bèn cười nói:
– Ta đã hiểu ý của Diệp tiểu thư, nếu là ý của điện hạ, hạ quan đương nhiên sẽ tuân lệnh. Diệp tiểu thư không cần lo lắng, ta sẽ ra ngoài giải thích hiểu lầm cho các tân khách.
Sau đó, mọi chuyện quả nhiên được gã sắp xếp thỏa đáng. Các phu nhân bàn tán sôi nổi nhưng bên ngoài không hề có một lời đồn đại nào, Thanh Lan nhìn mà thấy ngượng ngùng.
Nếu theo cách hành xử thông thường, thì hẳn nàng phải gửi một phần trọng lễ đến nhà Đới Ngọc Quyền. Nhưng quan hệ giữa hai nhà như vậy lại không tiện tặng lễ. Diệp gia đã có lỗi với gã, tặng lễ chẳng khác nào sỉ nhục, huống hồ gã cũng chẳng thiếu thứ gì. Tính tình của Thanh Lan là vậy, người khác nợ nàng thì không sao, nàng nợ người khác lại khó lòng quên.
Cũng may hôm nay có cơ hội, Tô nữ quan đích thân dẫn Đới Ngọc Quyền đến gặp Thanh Lan. Gã vẫn giữ thái độ nho nhã, lễ độ, nói:
– Hạ quan phụng mệnh Bình Quận vương gia, đến hỗ trợ việc tuyển chọn mua sắm, mong được Diệp tiểu thư chỉ giáo.
– Đới đại nhân khách khí.
Đới Ngọc Quyền đang định hỏi nàng đã chuẩn bị danh sách chưa, lại nghe nàng nói:
– Vừa khéo hôm nay ta có hẹn mấy vị phu nhân và tiểu thư đến tham quan các đình viện, lầu các sẽ được sử dụng trong hội xuân săn lần này. Không biết Đới đại nhân có rảnh rỗi, có thể đi cùng không?
Thật ra không chỉ Thanh Lan không hiểu Đới Ngọc Quyền, gã cũng vô cùng kinh ngạc với Thanh Lan.
Đới Ngọc Quyền đã sớm biết quy củ trong kinh thành nghiêm ngặt, nữ quyến đều là những khuê tú lá ngọc cành vàng, không dễ lộ mặt bên ngoài. Không ngờ Diệp gia ngoài Diệp Lăng Ba, còn có một Diệp Thanh Lan khéo léo tỉ mỉ, khiến gã phải tâm phục khẩu phục.
Tác phong hành động của Thanh Lan vừa chính trực, vừa thực tế, khác xa với sự cứng nhắc của những người đọc sách thánh hiền thông thường. Tỷ như hội xuân săn lần này, nàng đã hẹn những phu nhân già dặn, tháo vát và những vị tiểu thư thận trọng, khôn khéo nhất đến xem các đình viện và lầu các nghỉ ngơi cho nữ quyến. Thanh Lan nhờ họ đưa ra nhận xét, rồi sai các nha hoàn của mình ghi chép lại cẩn thận.
Có thể thấy Thanh Lan là người tấm lòng rộng rãi, không đố kỵ người tài, còn biết lắng nghe và tin tưởng người khác. Hơn nữa, tài năng của Thanh Lan còn vượt trội hơn hẳn các tiểu thư khác. Nàng có thể nghĩ đến cả những chi tiết mà người khác chưa nghĩ đến. Trong khi các tiểu thư, phu nhân dồn dập nêu ý kiến, nàng chỉ đứng mỉm cười, không hề tranh giành.
Đới Ngọc Quyền đứng ngoài nhìn cũng vô cùng tán thưởng tài năng của nàng. Gã thấy hình như Thanh Lan vẫn còn hổ thẹn với mình về chuyện đính hôn, bèn nhân lúc đưa danh sách mà nói:
– Xưa nay danh sách nào xong là xong, tiểu thư không cần bận tâm đến danh sách của tháng trước, chuyện đã qua rồi, cứ để nó qua đi.
Thanh Lan nghe xong thì mỉm cười, đáp:
– Đới đại nhân không tính toán danh sách cả tháng là do Đới đại nhân rộng lượng, sao ta có thể an lòng được.
Người khác không hiểu, chứ Tô nữ quan hiểu rất rõ khúc mắc giữa hai người, cô cười nói:
– Nghe nói gia đình Đới đại nhân gửi thư đến, ra lệnh cho Đới đại nhân nhất định phải định hôn trong Hoa Tín yến năm nay. Nếu Diệp tiểu thư muốn đáp lại ân tình của Đới đại nhân, thì chi bằng giúp đại nhân ấy tác thành nhân duyên trong Hoa Tín yến, cũng coi như một câu chuyện đẹp cho gia đình.
Đới Ngọc Quyền là người từng trải cũng phải mỉm cười gượng gạo:
– Tô thượng cung nói đùa rồi, do tổ phụ tuổi tác đã cao, sức khỏe kém nên mới sốt ruột như vậy.
Tuy gã nói đùa như vậy, nhưng lời của Tô nữ quan nói cũng là sự thật, Thanh Lan nghe xong lại càng thấy áy náy. Đới Ngọc Quyền là con trai độc nhất trong nhà, tổ phụ mà qua đời thì phải thủ hiếu ba năm, chẳng trách trong nhà lại lo lắng. Gã thường xuyên ở kinh thành, về sau còn phải xông pha chốn quan trường, không có một thiếu phu nhân phụ giúp giao thiệp thì đúng là không ổn.
Chẳng trách gã và Lăng Ba lại vội vàng như vậy.
Thanh Lan là tiểu thư, không tiện tiếp lời nhưng cũng âm thầm lưu tâm, chuẩn bị giúp gã nghe ngóng tại Hoa Tín yến.
Đi tham quan xong trở về, nhóm của Thanh Lan gặp Thôi Cảnh Dục đang dẫn các tướng sĩ quân Trấn Bắc tham quan khu rừng. Có lẽ vì để công bằng, họ còn hẹn Nguyên Tu đến, tụ tập thành một đám đông lớn.
Tô nữ quan là người thích lo chuyện bao đồng, lập tức gọi bọn họ lại hỏi:
– Hầu gia cần thêm hay bớt thứ gì, cũng tranh thủ nói luôn với Đới đại nhân đi kẻo không kịp.
Đây là lần đầu tiên Thôi Cảnh Dục gặp Đới Ngọc Quyền, thấy gã là một quan văn bình thường nên cũng không thèm để ý đến, chỉ ừ một tiếng.
Hà phu nhân lại nhiều chuyện, thật ra hôm nay Thanh Lan chỉ mời Hà Thanh Nghi chứ không mời bà. Tính tình bà ấy quá nóng nảy, tài năng cũng chẳng có mấy, không thích hợp để bàn bạc công việc, nhưng bà ấy lo cho Hà Thanh Nghi nên cứ nhất quyết đi theo. Lúc này, bà ấy đã nhìn thấy Thôi Cảnh Dục, sao có thể bỏ qua được.
Hà phu nhân thò đầu ra khỏi cửa sổ xe ngựa, hỏi:
– Thôi Hầu gia, thật đúng lúc. Chờ mọi người xem xong, chúng ta cùng trở về đi. Hà đại nhân nhà ta còn nhắc muốn mời Hầu gia uống rượu đấy.
Thôi Cảnh Dục không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn lướt qua Thanh Lan. Tô nữ quan cười nói:
– Hà phu nhân hồ đồ quá rồi, ngày mai đã là hội xuân săn, Hầu gia sao có thể đi uống rượu được.
Hà phu nhân nghe xong bèn liên tục nói, là ta lỡ lời.
– Có điều nghe nói trong núi có nhiều sói, đi đêm cũng nguy hiểm. Nếu nhóm Hầu gia và chúng ta đều tham quan xong thì cùng về cũng được. – Tô nữ quan cố ý hỏi Thanh Lan. – Diệp tiểu thư thấy sao?
Buổi chiều dần buông xuống, Thanh Lan vẫn mặc xiêm y đơn giản, nhẹ nhàng nói:
– Chỉ sợ làm phiền Hầu gia xem xét, làm lỡ mất cơ hội.
– Cũng phải, ta định ở lại xem xét một đêm, tối nay ngủ lại trong núi. – Thôi Cảnh Dục cũng điềm nhiên đáp.
Tô nữ quan thấy buồn cười, hai con người cứng đầu này, thôi cứ để Diệp Lăng Ba đến làm bà mối đi vậy. Cô đành nói:
– Vậy thì không làm phiền Hầu gia chuẩn bị cho hội xuân săn ngày mai. Nhưng Hầu gia vẫn phải đến quý phủ một chuyến, điện hạ có lời muốn dặn dò.
Thật ra không phải Trưởng công chúa muốn nói, mà là Diệp Lăng Ba.
Thanh Lan trở về phủ, câu chuyện này liền được truyền đến tai Diệp Lăng Ba, khiến cô giận dữ mắng ầm lên:
– Thôi Cảnh Dục, cái tên đầu đất này!
Nhưng mắng thì mắng, việc cần làm vẫn phải làm. Cũng may bây giờ Trưởng công chúa đối xử với cô rất tốt. Buổi tối, Lăng Ba lấy cớ mang điểm tâm đến gặp Ngài, cô hành lễ theo đúng quy củ, nói:
– Thưa điện hạ, hôm nay Lăng Ba thấy nhà bếp trong phủ có hoa hồng tươi, nên đã dựa theo công thức của mẫu thân để làm chút bánh hoa hồng, mong điện hạ nể mặt thưởng thức.
Nội thị thử độc xong mới dâng lên. Trưởng công chúa nếm thử một miếng, khen ngon lắm rồi ban thưởng cho các vú già. Vú Tống còn nói đùa:
– Điện hạ nhà chúng ta cuối cùng đã có con dâu dâng trà bánh rồi.
Lăng Ba không rảnh pha trò cùng họ, chỉ làm bộ ngượng ngùng. Trưởng công chúa hỏi:
– Lăng Ba đến muộn thế này, có phải có chuyện gì muốn ta giúp không?
Lăng Ba lập tức nói:
– Bẩm điện hạ, thật ra cũng không có chuyện gì khác. Con chỉ muốn hỏi điện hạ, hội xuân săn tuy tốt, nhưng Hoa Tín yến cũng phải trì hoãn suốt bốn, năm ngày, vậy phải làm thế nào?
Trưởng công chúa nghe xong thì mỉm cười, Ngài thấy cái vẻ giấu giếm tâm cơ của Lăng Ba rất giống một con hồ ly nhỏ. Nhưng giờ cô đã là con của Ngài, đương nhiên Ngài thấy Lăng Ba vô cùng tốt đẹp.
– Phải đấy, theo ý Lăng Ba thì chúng ta nên làm gì đây?
Ban đầu Lăng Ba còn ra vẻ rụt rè, xong mới hiến kế:
– Con nghĩ, bãi săn hoàng gia một năm chỉ mở hai lần, hơn nữa nữ quyến ít khi được vào, nếu chỉ dành cho nam tử săn bắn thì thật đáng tiếc. Tô nữ quan cũng nói, cảnh sắc bên trong rất đẹp, có rừng hoa tử đằng ở Tĩnh Lâm uyển, lại có suối nước nóng, hơn nửa mẫu đất đẹp như tiên cảnh, lại vừa đúng dịp hoa hải đường cũng đang nở rộ…
Cô còn đang cố gắng gợi ý, Trưởng công chúa đã nói:
– Nếu đã vậy, chi bằng giao Hải Đường yến cho Tô gia đi, đó là gia đình bên ngoại của Tô nữ quan. Không cần chọn địa điểm, cứ tổ chức ngay trong Tĩnh Tâm uyển. Mẫu thân của Tô nữ quan không còn, do con thương lượng với cô ấy làm.
Lăng Ba lập tức mừng rỡ ra mặt.
– Đa tạ điện hạ! – Cô lập tức được voi đòi tiên. – Điện hạ, thật ra món bánh hoa tử đằng của mẫu thân cũng đứng đầu kinh thành…
Sao Trưởng công chúa lại không hiểu được.
– Yên tâm, ngày đầu ta đi săn cùng Bệ hạ, hôm sau sẽ đến Hải Đường yến làm khách.
Lăng Ba mừng rỡ từ biệt Trưởng công chúa ra về, ngay cả Bùi Chiếu cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, cô còn đút hết bánh hoa hồng cho chàng khiến Yến Yến giận dỗi suốt cả buổi tối.
– Trước giờ chưa thấy ai như tỷ, làm một mẻ bánh hoa hồng ngon mà không mang về cho muội ăn, đúng là hư quá đi!
– Muội chỉ biết ăn thôi. – Tâm trạng Lăng Ba tốt nên không so đo với cô bé, còn hôn A Thố một cái kêu rõ to, nói, – Chỉ có A Thố nhà chúng ta ngoan ngoãn, tên Ngụy Vũ Sơn kia gần đây thế nào rồi, không bắt nạt muội chứ?
– Không có.
– Vậy thì tốt. – Lăng Ba hả hê nói. – Hôm Thường Đệ yến tỷ không làm được gì. Bây giờ Hải Đường yến rơi vào tay tỷ, tỷ nhất định phải làm một trận ra trò mới được.
Bùi Chiếu: Thôi Hầu gia làm gì làm nhanh lên để ta còn lấy vợ!!!
Thôi Cảnh Dục: Không!
Đội quân làm bà mối càng ngày càng đông, thế này thì Thanh Lan và Thôi Cảnh Dục chạy đằng trời.