Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Chương 131: Tuyết lớn
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lúc Diệp gia đang dậy sóng ngầm dữ dội thì Thẩm gia cũng có chuyện xảy ra.
Thẩm phu nhân lâm bệnh.
Các phu nhân trong kinh thành hiếm ai có sức khỏe tốt. Công việc quản lý một gia đình quan lại thực sự rất vất vả. Không chỉ có những lễ tiết bốn mùa, những dịp hỷ tang giao lưu, yến tiệc Hoa Tín vào độ đông xuân, tiệc nghỉ mát mùa hè, rồi học trò, bạn cũ đến thăm hỏi sau kỳ thi Hương mùa thu, đến Tết lại càng thêm trăm công nghìn việc. Thường có một số phu nhân trẻ tuổi vì lao lực quá độ mà sảy thai, người có thể trụ được đến khi con dâu về nhà đã coi như là có phúc rồi.
Các phu nhân kinh thành khi ốm yếu lại thường hướng về Phật pháp, thỉnh thoảng sẽ mời các ni cô đến giảng kinh, kể lại những chuyện kỳ thú bên ngoài. Cứ mười phu nhân ở kinh thành thì phải có đến sáu, bảy người như vậy.
Nhưng bệnh tình của Thẩm phu nhân lại quá nặng, không phải kiểu kéo dài dai dẳng như của các phu nhân khác. Sức khỏe của bà vốn dĩ đã yếu kém, là bệnh bẩm sinh từ trong bụng mẹ, đến mùa xuân năm nay thì không thể chịu đựng thêm được nữa. Nửa tháng ốm đau đó mới chính là lý do thật sự bà không tham dự hội xuân săn.
Thẩm Bích Vi vốn không hề hay biết. Thẩm phu nhân ốm đau quanh năm, nên việc bà bệnh mấy ngày cũng là chuyện bình thường. Nàng vẫn cư xử như mọi ngày, sáng đến vấn an, tối về chào một tiếng, khi đó Thẩm phu nhân chắc hẳn đã ngủ rồi.
Gần đây, bệnh đau đầu của Dũng quốc công gia lại tái phát, Thẩm Bích Vi còn bận rộn ra ngoài săn bắn nên chẳng mấy bận tâm đến chuyện trong nhà. Mãi cho đến một buổi tối nọ, Thẩm Vân Trạch đột nhiên trở về trong đêm, nàng mới nhận ra có điều không ổn.
Đèn đuốc trong nhà được thắp sáng choang, các vú già bận rộn ra vào, Thẩm Bích Vi ngơ ngác bước vào Noãn Hương các của mẫu thân, mùi thuốc quen thuộc xộc thẳng vào mũi. Hàn Nguyệt Khởi và Thẩm Vân Trạch đều đang hầu hạ bên giường, phụ thân Thẩm đại nhân của Thẩm Bích Vi cũng có mặt ở đó. Nàng đứng bên cửa sổ, nhìn gương mặt tiều tụy của Thẩm phu nhân mà thấy lòng hoảng hốt.
Một người không sợ trời không sợ đất như Thẩm Bích Vi, vào khoảnh khắc ấy lại sợ hãi vô cùng.
Cũng may Thẩm phu nhân nhanh chóng mở mắt.
Bà dường như không còn chút sức lực nào, chỉ rũ mắt nhìn quanh một lượt. Khi nhìn thấy Thẩm Bích Vi đứng ngơ ngác bên cửa sổ, bèn gọi:
– Bích Vi đến rồi ư?
Thẩm Bích Vi lại gần giường, nắm lấy tay bà. Hóa ra tay của Thẩm phu nhân đã gầy gò như một cành củi khô thế này, chiếc vòng tay Thẩm Bích Vi nhớ bà từng đeo giờ đã không còn đeo vừa nữa.
Lòng Thẩm Bích Vi rối bời.
Cũng may thái y đã kê rất nhiều phương thuốc, đám người hầu đương nhiên vội vàng đi sắc thuốc. Thẩm phu nhân bệnh lâu ngày, còn tự nói đùa rằng Noãn Hương các này chi bằng hãy đổi tên thành Dược Hương các đi. Dược liệu chẳng thiếu thứ gì, nhưng dù đã uống hết một bát thuốc đen sì, bà vẫn có vẻ suy kiệt, chỉ có tinh thần khá hơn một chút, không còn tình trạng thở dốc nữa.
Thẩm Vân Trạch đi thay quần áo, Hàn Nguyệt Khởi cũng phải phái người đến Hàn Lâm viện truyền tin, phải sắp xếp chỗ nghỉ cho Thẩm đại nhân trong Noãn Hương các, chuẩn bị thức ăn đêm và người hầu túc trực.
Nàng còn phải phái người mời Liễu lão thái y đến. Liễu lão thái y đương nhiên có thể chữa bệnh, nhưng ông còn có một biệt danh khác là Liễu Nhất Châm. Bởi vì không phải người nào cũng có khoảnh khắc hồi quang phản chiếu, có những bệnh nhân đã chìm vào hôn mê sâu phải dùng châm để châm cho tỉnh lại mà lưu lại di ngôn. Việc phân chia tài sản của mấy gia tộc lớn trong kinh thành thường phải nhờ Liễu lão thái y mới tránh được tranh đấu.
Thẩm Bích Vi thấy người nhà muốn mời Liễu lão thái y đến, trong lòng đã lập tức hiểu rõ. Lúc trước ngoại tổ mẫu của nàng qua đời cũng do Liễu lão thái y thi châm. Khi bà ấy tỉnh lại để lại di ngôn, nói đến mức khiến Dũng lão quốc công lão lệ tung hoành (nước mắt già giọt chảy ngang dọc). Mẫu thân nàng kể, đó là lần đầu tiên bà ấy thấy cha mình khóc nhiều đến thế.
Nghĩ đến đây, Thẩm Bích Vi không khỏi nghẹn ngào nhắc nhở:
– Hàn tỷ tỷ, Dũng quốc công phủ cũng cần biết tin…
Hàn Nguyệt Khởi cũng đau xót khuyên nhủ:
– Người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, chỉ sợ không ổn.
– Không được, – Thẩm Bích Vi vẫn kiên quyết. – Nhất định phải đi thông báo, không thể giấu, nếu không đến lúc ngoại tổ phụ biết được sẽ không chịu đựng nổi đâu. Tỷ không đi thì muội đi.
Hàn Nguyệt Khởi bèn giữ Thẩm Bích Vi lại:
– Được được được, tỷ sai người đi báo, muội ở lại đây với phu nhân.
Hàn Nguyệt Khởi đi rồi, trong phòng dù có nhiều vú già cũng không ai dám thở mạnh một tiếng. Thẩm Bích Vi ngồi bên giường nắm tay Thẩm phu nhân, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Mãi đến khi Lăng Ba đến mới phá vỡ được sự yên tĩnh này.
– Sao rồi, phu nhân đã đỡ hơn chưa?
Lăng Ba vừa vào đã hỏi liên tục, tuy giọng không lớn nhưng lại như hòn đá rơi xuống mặt nước tĩnh lặng. Thẩm Bích Vi giật mình tỉnh lại, đứng lên đón Lăng Ba. Cả người nàng tỏa ra hơi lạnh, trên áo lông cáo còn dính hoa tuyết, mặt mũi bị lạnh đến đỏ bừng.
– Trời lạnh thế này, sao cô lại đến?
– Ta nhận được tin của Hàn tỷ tỷ nên đến ngay. – Lăng Ba đáp. – Bên ngoài còn đang tuyết lớn, sắp chặn cả đường, phu nhân sao rồi?
Cổ họng Thẩm Bích Vi nghẹn cứng, gắng gượng lắm mới nói ra được mấy câu. Nàng được hỏi như vậy bèn lùi ra cho Lăng Ba xem.
Lăng Ba cả người đầy hơi lạnh nên không dám đến quá gần, chỉ đứng ngó từ xa, dặn dò nha hoàn: – Mang một bồn nước nóng đến đây. Nàng vừa nói, vừa cởi áo khoác và găng tay ra. Mặc dù là găng tay bằng lông ấm áp nhưng trong tiết trời rét tháng ba cũng chẳng có tác dụng là bao. Thẩm Bích Vi nhìn tay Lăng Ba đỏ bừng vì lạnh, biết nàng muốn ngâm nước làm ấm tay bèn nói:
– Để ta.
Thẩm Bích Vi nắm tay Lăng Ba ủ vào lòng mình, hai bàn tay nhỏ nhanh chóng ấm lên. Lăng Ba thấy hai hàng lông mi rũ xuống của Thẩm Bích Vi đang run lên liền biết trong lòng nàng đang sóng to gió lớn lắm.
Trên đời này có người con gái nào sắp mất mẫu thân mà không sợ hãi đâu.
Tay ấm lên, Lăng Ba mới dám đặt lên trán Thẩm phu nhân, lại hỏi nha hoàn thiếp thân thêm mấy câu, xem qua đơn thuốc, vẻ mặt mới dịu đi.
– Không sao, – Lăng Ba an ủi Thẩm Bích Vi. – Ta thấy bệnh này khá giống bệnh của mẫu thân ta, đến phương thuốc cũng tương tự. Lúc trước Thanh Lan tìm được một đơn thuốc, còn thiếu hai vị thuốc nữa, do Bắc Cương đánh trận nên chặn đường vận chuyển mấy năm. Tỷ ấy vốn định chờ lô thuốc năm nay đến rồi phối hợp, nhưng nghe nói phu nhân bệnh nặng, triệu chứng lại giống mẫu thân ta nên đang đi tìm khắp các nơi trữ thuốc đấy.
Thẩm Bích Vi biết Lăng Ba đang an ủi mình nhưng vẫn cứ hỏi:
– Cô và Thanh Lan tỷ tỷ đều ra ngoài, vậy hai đứa Yến Yến thì sao?
– Đã có Dương nương tử trông nom. Huống hồ hai đứa nó cũng mười lăm, mười sáu tuổi rồi. Ở tuổi đó chúng ta đã tự lập môn hộ rồi.
Thẩm phu nhân vẫn yên tĩnh nằm trên giường, hình như những người bị bệnh nặng đã lâu đều có gương mặt vàng vọt, vừa gầy vừa sưng phù như vậy. Lăng Ba nhìn Thẩm phu nhân lại càng nhớ đến mẫu thân quá cố của mình nên có thể hiểu được tâm trạng của Thẩm Bích Vi.
Nàng nắm chặt tay Thẩm Bích Vi như đang an ủi.
Bên ngoài trời tuyết rơi ngày một dày, ép gãy cả những cành trúc bên ngoài cửa sổ, vang lên những âm thanh rắc rắc giữa trời đông. Những âm thanh này tựa như tiếng trống đòi mạng, khiến người ta càng thêm nóng ruột.
– Tuyết lớn thế này không biết Thanh Lan tỷ tỷ sao rồi? – Thẩm Bích Vi bắt đầu cảm thấy lo lắng cho Thanh Lan.
Lăng Ba đã từng trải qua khoảnh khắc này nên biết, trong lòng thì tĩnh mịch nhưng đầu óc không khỏi suy nghĩ lung tung, bèn mở lời an ủi.
– Không sao đâu, Thanh Lan có chừng mực mà. Hôm nay Bùi Chiếu phải vào cung tế tổ, nếu không ta đã gọi chàng đến rồi.
Đáng tiếc chỗ kia không gần nơi đóng quân của quân Trấn Bắc, nếu không đã có thể nhờ Thôi Cảnh Dục giúp đỡ rồi.
Lăng Ba nghĩ chuyện này không phải vì muốn nối tơ hồng mà vì dù bốn năm đã trôi qua, nàng vẫn luôn ghi nhớ dù là trong bất kỳ lúc nào, dù là trong bất kỳ khốn cảnh nào, Thôi Cảnh Dục vẫn luôn là vị huynh trưởng đáng tin cậy nhất.