23. Chương 23: Cơ hội

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng như Lăng Ba suy đoán, tiệc phong Hầu của Ngụy gia chẳng ra thể thống gì.
Yến tiệc thì không có gì đặc biệt, dù sao bàn tiệc cũng không tệ. Ngụy gia là nhà quý tộc mới nổi, tài lực, vật lực dồi dào, không có gì để chê trách, chỉ thiếu một nữ chủ nhân khéo léo quán xuyến mọi việc. Lư Văn Nhân đương nhiên không ngần ngại đến giúp Ngụy gia sắp xếp mọi thứ chu đáo. Nàng ta lòng dạ hiểm độc, nhưng cũng là danh môn khuê các, vẫn có khả năng quản lý gia đình và tổ chức yến tiệc.
Nhưng nàng ta cũng không phải làm không công. Suốt tiệc phong Hầu, lúc nào nàng ta cũng không quên nhắc đến công lao của mình.
Đương nhiên, Lư Văn Nhân không cần mở miệng nói, tự nhiên đã có người khoe khoang thay nàng. Hai người hầu cận trung thành của nàng ta là Tôn Mẫn Văn và Dương Xảo Trân, một văn một võ, từ lúc bưng trà mời bánh đã bắt đầu ca tụng công lao to lớn này của Lư Văn Nhân với các phu nhân. Cũng may những phu nhân này đều muốn lấy lòng Ngụy phu nhân. Nếu là nhà khác, họ đã bị chế nhạo thẳng mặt là lũ quê mùa, nông cạn, không đủ khả năng tự tổ chức yến tiệc mà phải nhờ người ngoài, thật không xứng ngồi chung bàn với các quý phu nhân như họ.
Nhưng khi chuyện này xảy ra với Ngụy phu nhân, lập tức ai nấy đều tỏ ra thông cảm, còn ra vẻ tán thưởng Ngụy phu nhân rộng lượng, để Lư Văn Nhân có cơ hội thể hiện tài năng.
– Tỷ nhìn xem, – Hàn Nguyệt Khởi thờ ơ cười nhạt với Thanh Lan, – Ngụy phu nhân nhà tỷ đúng là “hồn nhân chân chất”, người ta mới khen vài câu bà ta đã tưởng mọi chuyện đều tốt đẹp, mà không hề hay biết các phu nhân sẽ bắt đầu bàn tán sau khi về nhà.
Thanh Lan cũng không bận tâm trò đùa “Ngụy phu nhân nhà tỷ”, chỉ thờ ơ uống trà đáp lại:
– Người ở biên quan có lối sống phóng khoáng, việc bà ấy rộng lượng hơn cũng dễ hiểu.
Quân tử tuyệt giao không nói xấu nhau là thói quen của Thanh Lan, Hàn Nguyệt Khởi cũng biết nên cũng không nói thêm gì, chỉ nói:
– Chỉ là tỷ chịu thiệt thòi thay muội rồi.
Thẩm đại nhân làm việc cho bệ hạ, lại tổ chức yến tiệc chiêu đãi tướng lĩnh Hỏa tự doanh, có quan hệ thân thiết với Cảnh hầu gia, còn đứng ra làm mối cho Bình quận vương. Bởi vậy, trong mắt các phu nhân của Sơn tự doanh, ông ấy đương nhiên là người có tâm địa khó lường. Thanh Lan và Hàn Nguyệt Khởi thân thiết, khó tránh khỏi bị vạ lây.
– Không đâu, – Thanh Lan cũng không chấp nhận, – Không phải vì muội, chẳng qua Ngụy phu nhân muốn thưởng phạt phân minh thôi.
Gia quyến các tướng sĩ biên quan đã cùng chờ đợi bốn, năm năm đằng đẵng, đương nhiên phải thưởng. Còn Thanh Lan trước đêm đại chiến lại từ hôn, bỏ mặc mọi người mà đi, đương nhiên phải bị răn dạy.
Nhưng Hàn Nguyệt Khởi đoán đúng, lúc sắp chỗ ngồi, Lư Văn Nhân lại quen thói đổi khách làm chủ, lúc sắp xếp ghế chủ tọa lại cười giả lả nói với Hàn Nguyệt Khởi:
– Hàn tỷ tỷ đương nhiên giống ta, phải ngồi ở bàn chính để hầu hạ phu nhân nhà mình rồi.
Trượng phu của Thẩm phu nhân và Trần phu nhân đều là người đứng đầu giới văn thần trong kinh, đương nhiên phải ngồi ở bàn chính. Các thiếu phu nhân theo lệ thường phải ngồi ở bàn khác, hơn nữa, quy tắc hầu hạ ở kinh đô không quá khắt khe, huống chi đây là yến tiệc bên ngoài, không cần con dâu phải đứng hầu. Nhưng Lư Văn Nhân muốn Hàn Nguyệt Khởi chịu thiệt thòi, bắt nàng phải hầu hạ mẹ chồng ở bàn chính. Vất vả thì không đáng kể, nhưng lỡ đồn ra ngoài sẽ thành ra Hàn Nguyệt Khởi vô lễ, tuổi còn nhỏ mà đã dám ngồi ngang hàng với các lão phu nhân ở bàn chính.
Lư Văn Nhân đổi khách thành chủ, giúp Ngụy phu nhân tổ chức yến tiệc. Đến lúc khai tiệc, nàng ta chỉ cần lấy cớ đi giục nhà bếp dọn món, hoặc sắp xếp chỗ ngồi cho các tiểu thư rồi bỏ đi, để lại một mình Hàn Nguyệt Khởi ở bàn chính, tiến thoái lưỡng nan, làm cách nào cũng sai.
Lúc này, Hàn Nguyệt Khởi không thể từ chối. Nếu không Lư Văn Nhân sẽ nửa đùa nửa thật trách nàng không hiếu thảo, lười nhác, giả vờ thẳng thắn mách với Thẩm phu nhân, nhất định sẽ ép Hàn Nguyệt Khởi ngồi lại bàn chính cho bằng được.
Hàn Nguyệt Khởi không phải là người cô độc, nhưng Thẩm đại nhân một lòng muốn làm trung thần, không thích kết bè kết cánh nên phu nhân và thiếu phu nhân sẽ không kè kè người hầu cận bên mình như Lư Văn Nhân. Mấy phu nhân thường hay đi theo nàng cũng chẳng ai nhanh trí mà giúp đỡ được.
– Trần thiếu phu nhân hiếu thuận thì tốt thôi, nhưng Hàn tỷ tỷ lúc nãy đã hứa muốn ngồi bàn của chúng cháu, dạy chúng cháu lễ tiết trong Hoa Tín yến, nên có lẽ chúng cháu phải xin Thẩm phu nhân cho mượn Hàn tỷ tỷ vậy.
Thẩm phu nhân đương nhiên vui vẻ gật đầu, nhưng Lư Văn Nhân quyết không chịu bỏ qua, đáp:
– Ô hay, có quy củ gì mà cứ phải dạy vào lúc này chứ? Chẳng lẽ Hàn tỷ tỷ cố ý muốn tránh né?
– Trần thiếu phu nhân đúng là hay lo chuyện bao đồng, – Diệp Lăng Ba thản nhiên nói, – Một mình quán xuyến yến tiệc của Ngụy phu nhân còn chưa đủ, lại còn muốn xen vào việc dạy dỗ chúng cháu. Dù chúng cháu không cần Hàn tỷ tỷ chỉ dạy, lát nữa Bích Vi đến cũng cần tỷ ấy chăm sóc. Trần thiếu phu nhân nên tập trung vào việc tiếp đãi khách khứa buổi tối giúp Ngụy phu nhân thì hơn.
Khả năng ăn nói của Lăng Ba trước giờ vẫn thuộc hàng cao thủ, vừa ra chiêu đã khiến Lư Văn Nhân phải bó tay, đành ngậm ngùi tiếp tục đi sắp xếp chỗ ngồi. Hàn Nguyệt Khởi ngồi cùng bàn với tỷ muội Thanh Lan. Thanh Lan giúp nàng nhét khăn tay vào tay áo, nàng lại mỉm cười:
– Sao không gọi Hàn tỷ tỷ?
Hàn Nguyệt Khởi chỉ lớn hơn Thanh Lan mười ba ngày tuổi, Thanh Lan dùng đũa gõ nhẹ vào tay nàng, khiến A Thố nhìn thấy cũng bật cười khúc khích.
Trước giờ Diệp Lăng Ba vốn dĩ không thích Lư Văn Nhân, đương nhiên càng không muốn công nhận tài năng của nàng. Nhân lúc có các tỷ muội ngồi cùng bàn, liền lầm bầm chê bai các món ăn không tiếc lời. Món nào cũng khéo léo chê Lư Văn Nhân keo kiệt, Ngụy hầu phủ rõ ràng không thiếu tiền, khiến mọi người nghe được đều bật cười.
Không ngờ tiệc phong Hầu này của Ngụy phu nhân còn có một chuyện hợp ý Lăng Ba. Sau bữa tiệc trưa, Ngụy phu nhân bảo hôm nay trời nắng đẹp, cũng đúng ngày quân Trấn Bắc tập luyện, mời các vị tiểu thư chuyển bước đến thao trường, xem các tướng quân luyện bắn cung.
Hàn Nguyệt Khởi vừa nghe thì cười nói với Lăng Ba:
– Chắc chắn lần này Bích Vi sẽ tiếc hùi hụi vì trưa không đến dự tiệc rồi.
– Muội thấy không đâu, cô ấy suốt ngày chê Ngụy Vũ Sơn cưỡi ngựa không giỏi bằng mình, – Lăng Ba nhớ tới vẻ mặt của Thẩm Bích Vi cũng bật cười, – Cô ấy cảm thấy chỉ có mình mới là đệ nhất thiên hạ.
Đến thao trường, quả nhiên Ngụy phu nhân đã chuẩn bị xong lò sưởi và lều sưởi ấm. Màn lều rủ xuống như ở biên quan, nhìn cũng rất mới lạ. Các phu nhân ngồi trong lều ngắm ánh nắng rực rỡ bên ngoài, uống trà ăn điểm tâm, xem cảnh cưỡi ngựa bắn cung tập luyện trên thao trường, cũng coi như là một thú vui.
Quy củ vẫn được giữ nghiêm, nam nữ phân biệt rõ ràng. Nhưng các phu nhân đa phần là nữ quyến của quân Trấn Bắc, nói chuyện với trượng phu của mình cũng không sao. Hôm nay không phải buổi tập luyện chính thức mà chỉ để góp vui cho tiệc phong Hầu nên cũng có trẻ con chạy lăng xăng, dần dần cũng trở nên hỗn loạn.
Có vài nữ quyến liền xuống thẳng sân tập, La phu nhân tính tình phóng khoáng, còn cười đùa với La Dũng:
– Chàng nhìn chàng xem, ta bắn một mũi tên còn chuẩn hơn chàng.
La Dũng cười ha hả đưa cung cho nàng thử. La phu nhân xuống sân, có nàng dẫn đầu, không ít các phu nhân cũng kéo xuống theo. Lư Văn Nhân dựa vào mối quan hệ thân thiết với họ cũng kéo Lư Uyển Dương xuống xem Ngụy Vũ Sơn bắn cung. Lư Uyển Dương xinh đẹp, khiến mấy vị tướng quân đều ngẩn người nhìn theo.
Đầu óc Lăng Ba bắt đầu nảy sinh tính toán. Cô liếc nhìn A Thố, chỉ tiếc mình đã làm mất lòng nữ quyến quân Trấn Bắc nên không thể dẫn A Thố xuống được. Chứ không thì làm gì đến lượt Lư Uyển Dương một mình làm mưa làm gió.
Đứng bên cạnh, Hàn Nguyệt Khởi thấy ánh mắt Lăng Ba liên tục thay đổi, không khỏi bật cười. Quả nhiên Diệp Lăng Ba lập tức biến mất, không biết định đi đâu.
Ngay khi Lăng Ba vừa rời đi, Lư Văn Nhân liền yên tâm thực hiện mưu tính của mình, lập tức quay sang hỏi Ngụy phu nhân:
– Thưa Ngụy phu nhân, tại sao lại chỉ để các thiếu tướng quân chơi vậy ạ?
Tôn Mẫn Văn hiểu ý nàng, lập tức lên tiếng đề nghị:
– Đúng đấy ạ, trong yến tiệc Hoa Tín của Ngụy phu nhân, các tiểu thư nên có chút kiến thức về cưỡi ngựa. Hay là mời Ngụy tiểu hầu gia dạy các tiểu thư cưỡi ngựa bắn cung, vừa thể hiện sự chu đáo của các thiếu tướng quân nữa.
Lư Văn Nhân tính toán rất hay, đây là yến hội của Ngụy phu nhân, nếu lỡ xảy ra chuyện gì thì cũng là do bà ấy không hiểu quy tắc nam nữ riêng biệt của kinh thành, người đề nghị là Tôn Mẫn Văn, đây chính là ưu điểm của việc có người sai vặt. Hàn Nguyệt Khởi thấy những nữ quyến của quân Trấn Bắc có vẻ không hề hay biết thì cười thầm trong lòng, thấy Thanh Lan cau mày, nàng lập tức giữ lại.
– Đừng nói gì, – Hàn Nguyệt Khởi cảnh cáo, – Tỷ dám đi nhắc Ngụy phu nhân, ta sẽ giận đấy.
Thanh Lan chỉ đành ngồi yên tại chỗ. Lư Văn Nhân làm sao để mọi người được yên, lập tức giục Ngụy Vũ Sơn dắt đàn ngựa lùn trong quân lại đây để thay yên ngựa. Sau đó nàng ta lại khuyến khích các tiểu thư xuống sân học cưỡi ngựa, Thanh Lan cũng bị Hàn Nguyệt Khởi đẩy một cái mà xuống sân. Yến Yến đứng bên cạnh, hứng thú bừng bừng kéo nàng đến bên cạnh chú ngựa:
– Tỷ tỷ, muội cũng muốn cưỡi ngựa, tỷ mau đi cùng muội đi.
– Đừng vội thế, – Thanh Lan bất lực khuyên, – Cẩn thận kẻo bị thương. Đúng rồi, A Thố đâu rồi nhỉ? Chắc muội ấy cũng chưa từng cưỡi ngựa bao giờ, đừng để muội ấy một mình.
Thanh Lan đang ngó nghiêng tìm A Thố, còn A Thố đang theo sát Lăng Ba. Lăng Ba vừa rời bữa tiệc, A Thố cũng lặng lẽ đi theo, họ rời khỏi thao trường, đang đứng trước bức tường thấp của Ngụy phủ, Lăng Ba quay lại nhìn A Thố.
– Đừng đi theo tỷ, mau về chơi cùng các tỷ ấy đi, đừng bỏ lỡ cuộc vui chứ.
– Muội không về, – A Thố bướng bỉnh đáp, – Lần yến tiệc nào tỷ tỷ cũng đi, là đi đâu vậy, tại sao không dẫn muội theo?
A Thố có nhiều suy nghĩ sâu xa, hiển nhiên không phải chỉ để ý một lần.
Lăng Ba chỉ đành cười:
– Đương nhiên tỷ có chuyện riêng, tuy hôm nay không phải Hoa Tín yến nhưng cũng là cơ hội tốt. Muội cứ ngoan ngoãn chờ ở bữa tiệc, tỷ sẽ về ngay.
– Chẳng lẽ tỷ không muốn nắm lấy cơ hội tốt? – A Thố lập tức hỏi ngược lại.
Lăng Ba đâu thể nói với A Thố rằng, mình bằng lòng bỏ lỡ hai mươi tư tiệc Hoa Tín yến để nối lại tơ hồng. A Thố còn nhỏ, mới mười lăm tuổi, không cần gánh vác trách nhiệm nặng nề này. Cô khẽ cười, đáp:
– Muội còn nhỏ chưa hiểu đâu, mau quay lại đi. Bên cạnh Thanh Lan cần người để mắt tới, chờ buổi tối muội kể tỷ nghe đã có chuyện gì xảy ra.
– Vậy sao tỷ không ở lại xem?
– Hôm nay có Hàn tỷ tỷ ở đó rồi. Tỷ ấy là người rất chu đáo, sẽ không để Thanh Lan chịu thiệt đâu, – Lăng Ba tính toán cẩn thận, cười híp mắt dỗ dành, – A Thố ngoan, muội biết tỷ muốn muội để ý chuyện gì mà…
Đương nhiên A Thố hiểu rõ, Lăng Ba muốn cô để mắt đến diễn biến giữa Thanh Lan và Thôi Cảnh Dục, xem liệu giữa họ còn cơ hội nào không. Cô cũng biết, Lăng Ba còn cố chấp hơn cả mình, Lăng Ba không muốn cô đi theo, cô cũng đành chịu, mím môi nói:
– Muội biết rồi.
– Biết vậy là tốt rồi. Dương Hoa, dẫn muội ấy về đi, – Lăng Ba xoa đầu A Thố, cùng Liễu Nhi vội vã rời đi, – Yên tâm, ta sẽ về ngay.
Sau khi khuyên A Thố quay lại, Lăng Ba quen đường nên đi xuyên qua Ngụy phủ, quả nhiên bắt gặp bóng dáng quen thuộc. Bùi Chiếu đúng là chẳng ra làm sao, Ngụy gia tổ chức tiệc phong Hầu, Cảnh hầu gia của Hỏa tự doanh cũng đến dự, thế mà chàng còn nhàn nhã ở đây chải lông bờm cho ngựa. Lăng Ba dù đã đoán được vẫn phải phục cái kiểu người “bùn nhão không trát nổi tường” này.
Nhưng cái “cục bùn” này lại rất đẹp.
Chuồng ngựa của Ngụy gia rất nhỏ, nằm ở nơi hẻo lánh, xung quanh mọc nhiều cây cao, có vẻ âm u. Ánh mặt trời sau buổi trưa ngả bóng cây lên người chàng, những vệt nắng lốm đốm tựa một cơn mưa.
Bùi Chiếu đang đứng bên ngoài chải lông ngựa. Khi nhìn thấy Lăng Ba bước đến, chàng ngẩng lên mỉm cười, đẹp rạng rỡ tựa như một gốc cây đang bừng nở hoa, khiến cả không gian xung quanh cũng bừng sáng.
.
.
.
A Thố có chút thất vọng vì Lăng Ba làm việc mà không dẫn mình theo.
Nhưng cô bé cũng tự có cách của mình.
Thấy Ngụy Vũ Sơn dẫn theo vài vị tướng lĩnh trẻ tuổi đang dắt ngựa đi về phía này, A Thố liền giả vờ dẫn Dương Hoa đi lại gần. Đến khi hai bên có thể nhìn thấy nhau, nàng mới ngẩng đầu lên, tỏ vẻ kinh ngạc nhìn về phía họ.
Lăng Ba đã không trách lầm Bùi Chiếu. Trên đời này, ai mà chẳng nhận ra vẻ đẹp của riêng mình, ngay cả A Thố cũng vậy. Sắc đẹp của nàng tựa như một thanh kiếm sắc bén, các tướng lĩnh nơi biên cương xa xôi làm sao có thể chống đỡ được, tất cả đều nhất thời ngẩn ngơ trước vẻ đẹp đó.
A Thố lập tức dùng khăn che mặt lại, Dương Hoa cũng dùng thân mình che khuất nàng.
– Vị tiểu thư này…
Có vị tướng lĩnh trẻ tuổi bên cạnh Ngụy Vũ Sơn lập tức muốn xin lỗi.
– Chúng ta về thôi.
A Thố lập tức quay đi, giọng lạnh như băng, hoàn toàn không tiếp lời. Chỉ một thoáng lướt qua đã đủ khiến người ta kinh tâm động phách. Dù Lăng Ba chưa từng dạy dỗ, A Thố vẫn sở hữu ngộ tính hơn người, từng chút một tự mình nắm vững vũ khí sắc bén của bản thân.
Sợ gì, dù sao lát nữa cũng gặp trên thao trường.
Quả nhiên, vừa trở về, họ đã thấy Lư Văn Nhân niềm nở đón tiếp họ. Nàng ta vừa cảm ơn Ngụy Vũ Sơn đã dẫn các tướng lĩnh trẻ dắt ngựa về, vừa đề nghị họ dạy các tiểu thư cưỡi ngựa, còn tự mình trêu ghẹo:
– Ngụy phu nhân xin thứ lỗi cho chúng ta đã làm càn, để Tiểu hầu gia làm phu ngựa cho các tiểu thư.
Ngụy phu nhân đương nhiên cũng chỉ khẽ cười đáp:
– Nó là chủ nhà, vốn dĩ nên có lòng hiếu khách.
Nào có chuyện làm phu ngựa cho các tiểu thư, Ngụy Vũ Sơn đương nhiên bị Lư Văn Nhân độc chiếm cho Lư Uyển Dương.
Hôm nay, Lư Uyển Dương diện một bộ xiêm y đỏ rực. Nàng ta cũng biết Ngụy Vũ Sơn là thiếu tướng quân, thiếu niên tính tình sôi nổi đương nhiên thích thiếu nữ tươi tắn. Lư Uyển Dương tựa một đóa hải đường ngậm sương sớm, không còn vẻ rụt rè như trước, lúc lên ngựa đương nhiên không cần nha hoàn đỡ tay, nàng ta dùng khăn lót tay, đưa tay cho Ngụy Vũ Sơn, cúi đầu nói:
– Tạ ơn Tiểu hầu gia.
– Tiểu thư khách khí, – Ngụy Vũ Sơn đáp một cách cứng nhắc.
Thực ra, lúc này Lư Uyển Dương đã nhận ra điều gì đó, vô thức dõi theo ánh mắt Ngụy Vũ Sơn. Khi thấy hắn đang nhìn về phía các tiểu thư đang lên ngựa, nàng ta nhất thời không rõ ánh mắt ấy đang nhìn về phía ai.
Ngụy Vũ Sơn đang nhìn A Thố, A Thố đương nhiên cũng đang nhìn hắn. Thấy hắn đỡ Lư Uyển Dương lên ngựa, trong lòng A Thố lại càng giận, Dương Hoa đứng bên cạnh thấy vậy thì buồn cười, bèn nhắc nhở:
– Biểu tiểu thư.
A Thố giật mình tỉnh táo lại, thấy trước mặt đã có bốn vị tướng lĩnh trẻ tuổi, chính là những người đi cùng Ngụy Vũ Sơn lúc nãy, mỗi người đều dắt theo một con ngựa.
– Không biết phải xưng hô với các vị tướng quân thế nào ạ? – Dương Hoa lễ phép hỏi.
– Ta không phải thiếu tướng quân, mà là Huân vũ tiên phong quan, cô cứ gọi ta là Sầm tiên phong là được, – Sầm Duệ đáp lời một cách rổn rảng, rồi giới thiệu với Dương Hoa, – Bọn ta đều thuộc Huân vũ tiên phong doanh, kia là tả tiên phong Nhâm Đồng, còn kia là Mã Cao, người phụ tá của Nhâm Đồng. Về cưỡi ngựa thì bọn ta đều biết, nhưng giỏi nhất vẫn là ta.
Nhâm Đồng nghe xong lập tức đấm lên lưng Sầm Duệ một cái:
– Mèo khen mèo dài đuôi, hôm trước là ai đua ngựa thua dưới tay ta hả?
– Đó là ta nhường ngươi.
Sầm Duệ cười hì hì đáp lại, mấy người tuy đi cùng nhau nhưng không hề tỏ ra ganh đua. A Thố giữ nguyên vẻ rụt rè của tiểu thư khuê các, nhìn Ngụy Vũ Sơn đang dạy Lư Uyển Dương một lát, đến khi Ngụy Vũ Sơn nhận ra và nhìn sang thì lập tức kiêu ngạo ngẩng đầu lên.
Nàng lót khăn tay rồi chìa cho Sầm Duệ, nói:
– Vậy làm phiền Sầm công tử.
Tuy Sầm Duệ hào sảng, nhưng lúc để A Thố vịn tay lên ngựa thì vẫn đỏ mặt. Những người còn lại thấy A Thố đã chọn Sầm Duệ thì cũng không tản đi để dạy các tiểu thư khác. Khi A Thố vừa hỏi một câu: “Con ngựa này bao nhiêu tuổi rồi?”, họ liền tranh nhau đáp: “Đã một tuổi rưỡi rồi ạ!”
Thật ra A Thố cũng hiếu kỳ với cuộc sống trong quân đội, Sầm Duệ dắt ngựa chậm rãi đi đến giữa sân, nàng vẫn líu lo hỏi, “Tại sao những con ngựa này lại thấp hơn ngựa của các huynh vậy?”, “Cuộc sống của các huynh ở biên cương thế nào?”, “Đánh trận có nguy hiểm không?”. Sầm Duệ vốn là người hoạt ngôn, đương nhiên biết gì nói nấy, hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ.
– Chỗ này nắng quá, chúng ta qua bên kia đi, – A Thố chỉ sang phía Ngụy Vũ Sơn.
Sầm Duệ đương nhiên đồng ý, lập tức dắt ngựa của A Thố đến bên cạnh Ngụy Vũ Sơn, còn tươi cười kể cho nàng nghe những chuyện lý thú trong quân, khiến A Thố bật cười.
A Thố và Sầm Duệ càng nói chuyện hợp ý, sắc mặt Ngụy Vũ Sơn càng lúc càng sầm xuống.
Bình thường, hắn đâu phải chịu cảnh ấm ức như thế này. Từ nhỏ, Ngụy Vũ Sơn đã thừa hưởng thiên phú của Ngụy nguyên soái, làm việc gì cũng xuất chúng. Ngay cả khi bị Thôi Cảnh Dục vượt mặt, hắn cũng chỉ cảm thấy ngưỡng mộ người huynh trưởng của mình. Trong đám bạn bè cùng trang lứa, từ cưỡi ngựa bắn cung, xông pha trận mạc, đến cả trong cuộc chiến ở sông Minh Sa, hắn đều lập vô số chiến công, xứng danh thiếu niên anh hùng kinh tài tuyệt diễm.
Thế mà hôm nay lại thua trận ở đây.
A Thố và Sầm Duệ, một người cưỡi ngựa, một người dắt ngựa, một người hỏi, một người đáp, ở bên cạnh hắn vừa nói vừa cười. Điều khiến hắn tức giận nhất là nàng còn cười nói với Sầm Duệ.
Sầm Duệ chỉ kể một chuyện cười ngớ ngẩn. Chuyện rằng hồi còn là tân binh đi tuần doanh, vì đi quá xa nên bị lạc mất lều, lại ngại hỏi từng người, đành phải đến nhận cọc buộc ngựa. Vậy mà cũng khiến nàng cười khanh khách.
Ngụy Vũ Sơn có đến mười ngàn câu chuyện cười hay hơn, cũng có mười ngàn chuyện ở biên cương thú vị hơn. Bắc Cương tuyết lớn, bãi sông ngày xuân, chim ưng tuyết trên núi đi săn sẽ tạo ra âm thanh thế nào, mùa xuân chúng kết thành đôi theo đuổi nhau ra sao, chúng xây tổ trên vách núi cheo leo, hắn từng nhặt được một con chim ưng non, lén đem nó về doanh trại, dùng thịt dê để nuôi lớn… Câu chuyện suốt mười tám năm dài này, hắn muốn kể hết cho nàng nghe. Cho dù phải tiêu tốn vô số buổi chiều như thế này, hắn cũng không thấy phiền phức chút nào.
Nhưng bây giờ nàng không ngồi trên ngựa của hắn, người dắt ngựa cho nàng là thằng ngốc Sầm Duệ, làm nàng cười cũng là thằng ngốc Sầm Duệ kia. Ngựa của hắn nhanh hơn Sầm Duệ, kỹ năng dùng thương giỏi hơn Sầm Duệ, nhưng nàng lại không ngồi trên ngựa của hắn.
Đến cả Lư Uyển Dương cũng nhận ra sắc mặt sầm sì của hắn, khẽ hỏi:
– Thiếu tướng quân sao vậy?
Nàng ta biết rõ Ngụy Vũ Sơn không mấy coi trọng thân phận Tiểu hầu gia mà tự hào hơn với chức thiếu tướng quân do chính mình lập công giành được, nên mới hỏi như vậy. Đáng tiếc sự khéo léo này thành ra thừa thãi, vì Ngụy Vũ Sơn không hề để ý, đến lúc bình tĩnh lại mới đáp:
– Không có gì.
Nàng ta vẫn sử dụng giọng nói ôn tồn nhẹ nhàng của quý nữ trong kinh hỏi:
– Thiếu tướng quân nhớ ra chuyện gì sao?
– Chẳng qua là chuyện lúc đánh trận thôi.
Ngụy Vũ Sơn đang nhớ đến bộ lạc ở Bắc Cương, họ thường tổ chức hội đua ngựa vào mùa xuân. Dũng cảm nhất thiếu niên có thể thắng được trái tim của thiếu nữ xinh đẹp. Chàng trai sẽ đứng hát cả đêm ngoài lều của thiếu nữ, nếu thắng cuộc thi đua ngựa có thể ẵm thiếu nữ xinh đẹp lên ngựa phi lên đỉnh núi Yên Chi ngắm mặt trời mọc. Nếu thiếu nữ không muốn, có cắt nát tay của thiếu niên ra cũng chẳng sao.
Nếu có hội đua ngựa, hắn chắc chắn bản thân có thể đứng đầu.
Lư Uyển Dương có thông minh đến đâu cũng không đoán được suy nghĩ hiện tại của hắn, chỉ có thể nhẹ nhàng nói:
– Thật ra ta cũng rất tò mò chuyện thiếu tướng quân lập công trước đây, hẳn là rất nguy hiểm?
Với một tiểu thư khuê các ở kinh thành, chủ động đến mức này đã là giới hạn của nàng. Đáng tiếc, tình ý ấy chẳng thể lay động được kẻ ngốc, Ngụy Vũ Sơn thậm chí còn chẳng buồn để tâm đến lời nàng nói, chỉ lơ đãng đáp:
– Bình thường thôi.
Nếu Sầm Duệ còn dám kể chuyện cười với A Thố, Ngụy Vũ Sơn nhất định sẽ phạt hắn đi dọn chuồng ngựa, dọn không sạch thì đừng hòng quay về doanh trại.
Cũng may Sầm Duệ không kể chuyện cười, bởi vì A Thố chỉ ngồi trên ngựa mỉm cười nhìn hắn, hắn định nói gì cũng quên mất, chỉ ngây ngốc cười đáp lại nàng.
– Được rồi, – A Thố cũng chẳng thèm nhìn Ngụy Vũ Sơn, giống như bên cạnh chẳng có ai tồn tại vậy, – Ta thấy hơi lạnh, chúng ta qua bên kia sưởi nắng được không?
– Được chứ!
Sầm Duệ lập tức vui vẻ chuẩn bị dắt ngựa của nàng sang bên kia. Ngụy Vũ Sơn vì hai chữ “chúng ta” này mà giận tím mặt, lại nghe thấy A Thố cười nói:
– Sầm công tử, huynh cũng biết cưỡi ngựa giỏi chứ?
– Đương nhiên.
– Vậy hôm nay phiền huynh cưỡi ngựa, đưa ta và các tỷ tỷ về nhà nhé, – A Thố nói nhỏ,- Gần đây không biết tại sao, xe ngựa nhà chúng ta hay bị người ta chặn đường lắm.
– Hẳn là Kim Ngô vệ rồi, – Sầm Duệ cười đáp, – Không sao, quân Trấn Bắc có ba tấm lệnh bài thông hành. Nếu không mượn được tấm của Ngụy soái và Thôi tướng quân, chúng ta đi hỏi mượn Tiểu hầu gia cũng được.
– Vậy thì tốt quá.
Sầm Duệ dắt ngựa của nàng đi về phía mặt trời, nàng cũng không hề ngoái lại nhìn Ngụy Vũ Sơn một cái.
Cưỡi ngựa một lát, A Thố liền nói cảm thấy mệt, muốn đi thay y phục, rồi dẫn theo hai nha hoàn Dương Hoa và Tiểu Nguyệt băng qua nửa thao trường để vào nội viện của Ngụy phủ. Lúc đi qua hành lang uốn khúc lại bị Ngụy Vũ Sơn túm được. Thiếu niên mười tám tuổi mặc cẩm y đỏ thắm, hai mắt đỏ chót vì tức giận, ấn nàng lên tường.
– Tiểu hầu gia, đây là ý gì?
Dương Hoa lập tức cảnh giác như gặp phải kẻ thù, vội liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Nguyệt đi gọi người. Tiểu Nguyệt vốn đã được Dương Hoa huấn luyện chu đáo, liền nhanh chóng xách váy chạy đi.
Cơn giận của chàng trai trẻ nóng bỏng như lửa. Một thiếu tướng quân quen chinh chiến nơi biên cương không am hiểu những quy tắc nơi kinh thành, nàng là một thiếu nữ Giang Nam vừa đến kinh dự Hoa Tín yến. Vì cả hai còn trẻ tuổi, chưa thấu đáo sự đời, dù đã nghe qua nhiều lễ nghi cũng khó mà nhớ hết, nên mới dẫn đến màn đối đầu gay gắt, khiến người chứng kiến cũng phải cảm thấy xót xa.
Tuy A Thố thủ đoạn chưa đủ tinh xảo, nhưng cũng học được sự quyết đoán của Lăng Ba, chính mình chưa thoát thân được mà đã ra lệnh cho Tiểu Nguyệt:
– Tiểu Nguyệt, đừng đi.
Dù Dương Hoa có ra vẻ không hài lòng thế nào, nàng vẫn giữ người hầu của mình lại, ngẩng cao đầu nhìn hắn. Gương mặt thiếu nữ rực rỡ như thạch lựu nở tháng sáu, dường như muốn thiêu đốt mắt người nhìn.
Ngụy Vũ Sơn nghiến răng nhìn nàng.
– Sao lại để Sầm Duệ dắt ngựa cho nàng?
– Ngài cũng dắt ngựa cho Lư Uyển Dương còn gì? – A Thố bình tĩnh hỏi ngược lại.
Hóa ra đây là cảm giác này. Tựa như đang nắm giữ dây cương của một con ngựa hoang chưa thuần phục, biết rõ là nguy hiểm, biết rõ là như đang đùa với lửa, nhưng cơ thể thiếu niên lại áp sát đến như vậy, lồng ngực nóng rực phập phồng dưới lớp cẩm y. Ánh mắt hắn nhìn nàng vừa ẩn nhẫn vừa giận dữ, chỉ một lời nói của nàng cũng có thể khơi dậy vẻ bi thương trong hắn. Nàng biết rõ mình có thể điều khiển cảm xúc của hắn, chỉ cần nghĩ đến thôi, một dòng cảm xúc nóng bỏng đã cuộn trào trong lòng.
Thì ra đây chính là cảm giác hồng nhan họa thủy.
– Về sau ta không làm vậy nữa, – Ngụy Vũ Sơn mím môi.
A Thố cũng không tin.
– Trước tiên phải nói rõ, ta không hề ép uổng ngài.
– Là do ta tự quyết định, – Ngụy Vũ Sơn lập tức mắc câu.
A Thố liền được voi đòi tiên.
– Vậy nếu ta lại nhờ Sầm Duệ dắt ngựa thì sao? – Nàng bình tĩnh hỏi.
Câu hỏi này lại chọc giận Ngụy Vũ Sơn, mắt hắn đỏ ngầu như muốn tóe lửa, giáng một cú đấm mạnh vào vách tường. Bức tường cũ kỹ, thấp bé của dinh thự Ngụy gia rung lên, tay hắn lập tức rướm máu.
– Tiểu hầu gia! – Dương Hoa kinh ngạc thốt lên lại bị ánh mắt của A Thố ngăn lại, không dám tiến lên.
Đây là chuyện giữa hai người họ, Sầm Duệ hay Lư Văn Nhân đều là người dưng, A Thố biết, hắn cũng biết.
– Nàng muốn gì? – Ngụy Vũ Sơn cắn răng hỏi.
– Ta muốn ngài tôn kính Thanh Lan tỷ tỷ như ta, coi tỷ ấy như tỷ tỷ của mình, coi Diệp gia như nhà của mình, không được quấy rầy họ. – A Thố lập tức nói ra kế hoạch.
Ngụy Vũ Sơn mím chặt môi.
– Không làm được.
– Tại sao?
A Thố lập tức hỏi dồn. Nàng không tường tận câu chuyện năm xưa, chỉ có thể hình dung đại khái qua những lời kể rời rạc của người lớn. Nàng nhận ra ý định của Lăng Ba và đồng ý giúp đỡ tỷ ấy để câu chuyện này có một kết thúc viên mãn tươi đẹp như trong những vở hí kịch. Nàng không hiểu vì sao Ngụy Vũ Sơn lại kiên quyết cản trở.
Mà Ngụy Vũ Sơn lại không thể trả lời. Răng nanh sắc bén của thiếu niên, dường như cắn môi mình bật máu cũng không chịu nói một lời.
Vì sao không chịu làm? Vì sao không chịu coi Diệp Thanh Lan như tỷ tỷ ruột thịt của mình? Tỷ ấy hoàn mỹ đến thế, ôn hòa đoan chính, luôn nở nụ cười, bao dung cho sự bồng bột của họ, còn che chở họ khỏi những lời trách mắng của người lớn. Hắn biết rõ câu trả lời, nhưng lại không thể nói ra với A Thố.
Bởi vì hắn từng như vậy.
Ngụy Vũ Sơn từng coi Thanh Lan như tỷ tỷ của mình, cũng như đã từng tin tưởng Thôi Cảnh Dục như huynh trưởng của mình. Lý do mẫu thân hắn thất lễ với Diệp Thanh Lan, dù biết La phu nhân mạo phạm cũng không bênh vực Thanh Lan, là vì bà đã thất vọng sâu sắc. Thanh Lan vứt bỏ họ ngay trước đêm đại chiến, nàng phản bội lời hứa của mình, cũng phản bội họ.
Nhưng Ngụy Vũ Sơn lại không thể nói ra những điều này. Thôi Cảnh Dục không nói, y không than đau, Ngụy Vũ Sơn lại có tư cách gì mà kêu đau. Hắn chẳng khác nào một con nhím xù lông, lại giống như một con thú non bị kích động mà gầm gừ giận dữ về phía Diệp gia, nhưng lại không thể thốt ra lý do sâu xa cho sự thù địch trong lòng, cứ như thể chỉ cần nói ra thôi cũng là một sự phản bội.
Nên hắn chỉ cố chấp nói với A Thố:
– Ta không cho phép nàng ở bên người khác!
A Thố lập tức gắt gỏng đáp lại:
– Ngài dựa vào đâu?
Dựa vào đâu? Ngụy Vũ Sơn không đáp được. Hai mươi tư tiệc Hoa Tín yến trong kinh, các tiểu thư và vương tôn đều tự do, đồng ý lấy ai, thân thiết với ai đến thiên tử cũng không thể can thiệp. Phải đấy, dựa vào đâu chứ?
Dương Hoa muốn nói hộ hắn, bởi vì hắn thích nàng. Bởi vì tình yêu của thiếu niên là ngang ngược như thế. Bởi vì mười tám tuổi thích một người chính là nhiệt tình và liều lĩnh như thế.
Nhưng Ngụy Vũ Sơn không hiểu, hắn cũng chẳng nói được lời nào. Bị A Thố hỏi dồn như thế, hắn chỉ im lặng nhìn nàng rất lâu, rồi đột ngột xoay người bỏ đi.
Lẽ ra nên cảm thấy mừng vì thoát được một phen, nhưng Dương Hoa cũng thấy chút thất vọng. Cô lo lắng nhìn A Thố, thấy nàng vẫn yên tĩnh dựa trên bức tường, tựa như một chú bướm bị ghim chặt.
Ngay lúc Dương Hoa cho rằng A Thố bị dọa sợ hãi, nàng chợt vươn tay ra chạm lên lỗ thủng do Ngụy Vũ Sơn đấm trên tường. Lớp vôi phủ trên bức tường đá cũ bị đấm nứt ra, sờ lên vẫn còn ấm.
Phía trên dính máu của hắn.
Dương Hoa thấy nàng dùng ngón tay dài nhỏ vuốt bức tường kia, bỗng nhiên lòng thắt lại như thể đại họa sắp tới, vội gọi:
– Biểu tiểu thư.
Bấy giờ A Thố mới sực tỉnh mà thu tay về, thấy Dương Hoa và Tiểu Nguyệt đang căng thẳng nhìn mình thì khẽ mỉm cười.
Nụ cười của nàng rất giống Diệp Lăng Ba, cô bé bắt chước tỷ tỷ của mình, trước giờ vốn học rất nhanh.
– Không sao, chúng ta mau quay lại tìm Thanh Lan tỷ tỷ đi.