27. Chương 27: Kẻ Mê Cờ Bạc

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 27: Kẻ Mê Cờ Bạc

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Lăng Ba trước giờ làm việc kín đáo, không để lại chút dấu vết nào. Ngay cả vở kịch thú vị ở Ngụy gia, cô cũng chỉ xem một nửa rồi về từ sớm, để tránh đường xá tắc nghẽn khi các phu nhân tan tiệc, xe ngựa không thể chen chân.
Cô không tham gia cuộc bàn tán sôi nổi của các tiểu thư, phu nhân mà đã về từ sớm, uống một bát canh gừng cho ấm người rồi chơi bài với A Thố và Yến Yến rồi đi ngủ. Hôm sau ngủ no giấc, nhìn cảnh tuyết trắng lấp lánh, mới lười biếng vươn vai hỏi Liễu Nhi:
– Giờ nào rồi?
– Giờ Thìn rồi ạ, – Liễu Nhi rót trà, cuối cùng không nhịn được nói, – Người ấy đã đến rồi ạ.
Lăng Ba chỉ “ừ” một tiếng, tiếp tục trở mình trên giường, cầm gương đồng lười biếng soi xem mặt mình có sưng lên vì ngủ không.
– Tiểu thư, người ấy đã đến từ giờ Mão, – Liễu Nhi lại nói, – Bên ngoài lạnh đấy ạ.
– Ta biết rồi.
Lăng Ba nói xong mới chậm rãi rời giường, rửa mặt, chải đầu, thay y phục, còn không quên dặn Tiểu Nguyệt đi tưới nước cho chậu hoa thủy tiên. Đến khi Liễu Nhi sắp không nhịn được nữa, cô mới chậm rãi khoác thêm áo lông cáo rồi ra cửa.
Ba năm trước, Lăng Ba kiếm được một món tiền lớn từ cửa hàng đồ cổ, và đã sửa sang lại con hẻm nhỏ phía sau hậu viện, thay bằng ngói lưu ly màu xanh biếc. Cảnh tượng này, kết hợp với những hạt sương đọng trên cây hồng, đẹp đến không tả xiết.
Cảnh đẹp như vậy, đương nhiên phải có mỹ nhân.
Người như Bùi Chiếu không thể chết rét được. Trời đông giá rét, chàng ngay cả áo khoác cũng không mặc, chỉ khoác một cái áo bào vải xanh, tay cầm chiếc ô rách. Tuyết trắng đầy trời, dung mạo của chàng vừa tuấn tú vừa lạnh lùng, tựa một bức tranh thủy mặc.
So ra, Lăng Ba trông lại bình thường hơn nhiều. Áo lông cáo đáng giá ngàn vàng cũng không tô điểm được dung nhan mờ nhạt của cô. Bị Bùi Chiếu chặn lại, đẩy cô vào tường, nụ cười của cô chỉ mang nét thong dong, không chút kiều diễm.
– Ồ, Bùi tướng quân giận rồi, – Cô còn có tâm tình trêu chọc Bùi Chiếu.
Bùi Chiếu cũng không giận, mà chỉ thất vọng. Hóa ra khi không cười, chàng trông như vậy: gương mặt sắc sảo, lông mi dính tuyết trắng, đẹp đến nỗi ngay cả khung cảnh non sông phủ tuyết cũng không thể sánh bằng.
– Thì ra Diệp tiểu thư lừa ta, – Bùi Chiếu vẫn bình tĩnh, biểu cảm lộ rõ vẻ ghét bỏ, – Nào là đan túi lưới, nào là làm thêm việc, hóa ra là lừa Nhị Nha đi chịu chết.
– Nhị Nha chết rồi sao? – Lăng Ba chỉ cười hỏi ngược lại.
Bùi Chiếu không đáp, chỉ mím môi cười khẩy.
– Chẳng qua, tiểu thư chỉ muốn biến họ thành lưỡi đao để đối phó với Ngụy gia mà thôi.
– Cho nên?
Lăng Ba vẫn lười biếng hỏi lại:
– Sao nào? Họ không thể trở thành một thanh đao sao? Trở thành đao là một chuyện đáng xấu hổ lắm sao? Bùi tướng quân cảm thấy cả đời họ chỉ có thể sống trong hẻm nhỏ, giặt quần áo, nấu cơm, đan túi lưới, mặt mũi lấm lem, đến một quả lê cũng không mua nổi sao? Nhưng ta cảm thấy, phú quý vốn dĩ có thể tự mình tìm kiếm. Bùi tướng quân chỉ biết thương hại rồi tiếp tế cho họ, ta lại giúp họ đi tìm kiếm phú quý đầy nhà. Vậy ta và huynh, ai mới là người coi thường bọn họ?
Cô nói những điều mà tiểu thư ở kinh thành sẽ không nói, trên gương mặt mộc không chút phấn son, cô thản nhiên đứng giữa ánh tuyết, ung dung nhìn thẳng vào mắt Bùi Chiếu.
Bùi Chiếu cũng khó lòng đối đáp.
– Nếu tiểu thư đánh cược thua thì sao? – Bùi Chiếu hỏi.
– Vậy thì thua. Mười lần đánh cược thì thua đến chín lần, chẳng phải vẫn vậy sao? Xưa nay phú quý vốn phải tìm trong hiểm nguy. Các huynh đánh trận cũng cửu tử nhất sinh, chẳng phải cũng vì vinh hoa phú quý ở Lăng Yên các đó sao? Bậc cha chú năm xưa vì công danh mà chết trận sa trường, bọn họ có nhiệt huyết, vậy sao phải chết mòn trong chuồng ngựa sao? Ta đã nói rõ với Nhị Nha, nó đã đồng ý đánh cược. Bùi tướng quân lại muốn nuôi nhốt nó lại, đó mới là coi thường!
Lời lẽ sắc bén, chỉ mấy câu đã khơi dậy dã tâm, khiến nhiệt huyết sôi trào. Hai mắt Lăng Ba sâu thẳm và sáng rực, tựa như ngọn lửa đang bùng cháy.
Đến Bùi Chiếu cũng phải lùi lại một bước, cười tự giễu.
– Chẳng trách lần đầu gặp gỡ Diệp tiểu thư đã đoán ta là kẻ mê cờ bạc, – Chàng cười với Lăng Ba, – Thì ra chính Diệp tiểu thư mới là người thích đánh cược.
– Đời người như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi, phải nỗ lực phấn đấu, vậy không cá cược thì sao được? – Lăng Ba chỉ thản nhiên đáp, – Bùi tướng quân không cần coi ta là hồng thủy mãnh thú.
Người đời ngu muội, chỉ tin vào sự thẳng thắn, tin vào lòng thiện lương trong sáng, tin vào thật thà chất phác, mà không biết rằng muốn thao túng người khác, vẫn cần một chút chân thành. Ít nhất là chiều hôm qua, khi Trưởng công chúa rời tiệc, không ai mong cô bé Nhị Nha kia thành công hơn chính Diệp Lăng Ba.
Nhưng cô không đoán được câu trả lời của Bùi Chiếu.
– Cũng không đến nỗi như vậy, – Ánh mắt chàng nhìn Lăng Ba dường như chứa đựng một tiếng thở dài, – Ta không sợ Diệp tiểu thư, chỉ là…
– Chỉ là ‘đạo bất đồng bất tương vi mưu’? – Diệp Lăng Ba thay chàng nói tiếp vế còn lại.
– Không phải. – Câu trả lời của Bùi Chiếu lại nằm ngoài dự đoán của cô. Chàng cười trêu chọc: – Chỉ là ta đang nghĩ, bây giờ Diệp tiểu thư không có một trăm năm mươi hộ gia đình làm con tin nữa rồi, định hợp tác với ta thế nào đây?
Trong mắt cô, đàn ông trên đời có hai loại: một là ngu dốt, không thể nhìn thấu bản chất thật của cô; hai là đủ thông minh để hiểu được, rồi kính sợ mà tránh xa cô. Đến ngay cả Diệp đại nhân, phụ thân của cô, cũng là loại pha trộn giữa hai loại này: vừa phải duy trì sự uy nghiêm của một người cha, lại vừa ngầm sợ hãi cô. Dù sao, so với Thanh Lan quang minh chính đại, Diệp Lăng Ba, là người đã quen bước đi trong bóng tối.
Nhưng ánh mắt Bùi Chiếu nhìn cô rất khác lạ. Không giống sợ hãi, càng không giống xa lánh, mà như đang nghiên cứu cô vậy, thậm chí không có chút kinh ngạc nào. Ngay khi cô tràn đầy tham vọng, chàng cũng không có cảm giác bị xúc phạm như những gã đàn ông khác. Cứ như thể chàng đã từng gặp người như cô trước đây vậy.
Cũng bởi vì Bùi Chiếu đặc biệt như vậy, cô mới chịu nói câu tiếp theo.
– Bùi Chiếu, nói thật, ta cảm thấy huynh là một nhân tài…
– Nhân tài giám thị Thôi Cảnh Dục à? – Bùi Chiếu không nhanh không chậm bổ sung nốt vế sau.
Diệp Lăng Ba liếc chàng một cái. Dù sao, cô sớm đã không còn giữ ý tứ hình tượng trước mặt chàng; nếu không, cô đã chẳng để mặt mộc mà đến gặp chàng.
– Là nhân tài nối tơ hồng.
Cô ghét bỏ mà sửa lời. Lăng Ba hành xử bí ẩn, ít người hiểu được. Ngay cả tỷ muội thân thiết cũng không thể đoán được đường đi nước bước của cô, ngay cả Hàn Nguyệt Khởi cũng chỉ thấy được vẻ bề ngoài. Lần đầu đề cập đến kế hoạch của mình, người lão luyện như cô cũng không khỏi tràn đầy cảm xúc khi đề cập đến nó:
– Huynh không hiểu, Bùi Chiếu, ta muốn làm một chuyện cực kỳ lớn. Thành công sẽ là diệu thủ hồi thiên. Chuyện này rất khó, nhưng ta nhất định phải thành công, không còn lựa chọn nào khác!
A Thố hỏi Lăng Ba chuyện tình cảm, nhưng đời này cô đã từ bỏ tình yêu. Người cô yêu nhất là Thanh Lan. Cô muốn nối lại sợi tơ hồng này, và cô muốn xem Thôi Cảnh Dục có đáng tin hay không. Bảy năm sau khi mẫu thân qua đời trong khốn khổ, cô muốn Thanh Lan được hạnh phúc mỹ mãn trọn đời. Để làm được điều đó, cô sẵn sàng dùng hết sức lực và tài trí của mình, không hề hối tiếc.
Bùi Chiếu nhìn dáng vẻ dã tâm ngút trời của cô, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa thán phục.
– Đại sự này của Diệp tiểu thư có cần ta hỗ trợ không?
– Đương nhiên. – Diệp Lăng Ba lập tức đáp. – Bùi Chiếu, huynh muốn gì? Tiền tài, danh vọng, hay địa vị? Huynh biết đấy, tước vị không phải là không thể có được. Trận chiến sông Minh Sa, năm ngàn binh mã của huynh không nên chết một cách vô ích…
Bùi Chiếu mỉm cười, ra hiệu cho cô ngừng lại.
– Thứ lời lẽ khích tướng này dùng với Nhị Nha thì được, không cần dùng với ta. Ta không muốn gì cả.
– Không cần gì thật à?
Lăng Ba hiển nhiên là không tin. Cô lập tức nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Bùi Chiếu, muốn tìm ra sơ hở trên gương mặt tuấn tú như tạc tượng của chàng.
Bùi Chiếu chỉ cười.
– Hay là thế này đi? – Chàng cười hỏi Lăng Ba. – Ta giúp tiểu thư một tay, chỉ cần trong quá trình này tiểu thư tìm được thứ ta muốn.
– Thật không?
Đương nhiên, Lăng Ba biết đó không phải lời thật. Trên người Bùi Chiếu có khí chất của kẻ chỉ du hí nhân gian. Có thể chàng chỉ định đứng ngoài bàng quan xem nguyện vọng của mình thất bại lúc nào cũng không chừng.
Nhưng chàng đã nói ‘thật’, vậy thì Lăng Ba sẽ không truy cứu thêm nữa.
– Được rồi, – Lăng Ba đánh giá chàng từ trên xuống dưới, tiện tay ném một tờ giấy cho chàng, chính là tờ lý lịch của Thôi Cảnh Dục, – Ngày mai phủ của Trưởng công chúa mở yến tiệc, các tướng lĩnh quân Trấn Bắc đều sẽ đến, huynh cũng phải có mặt.
– Để xem thế nào đã.
Lăng Ba thực sự nể phục Bùi Chiếu. Rõ ràng phóng khoáng đến mức tước vị cũng không cần, vậy mà từ sáng đến tối lại cứ làm ra vẻ bận rộn không ngớt việc.
Thế nên cô mặc kệ. Nói lời tạm biệt với Bùi Chiếu xong, cô chờ chàng đi đến đầu hẻm mới gọi chàng lại.
– Này, Bùi Chiếu.
Bùi Chiếu ngoái đầu lại, chỉ thấy một thứ màu xanh dương bay đến chỗ mình. Đó chính là một chiếc áo khoác hồ cừu màu xanh, không hề thua kém bộ áo lông cáo trắng trên người Lăng Ba, thực sự đáng giá ngàn vàng.
– Tặng cho huynh. – Diệp Lăng Ba lại như vị chúa công hào phóng trong vở kịch, – Đừng suốt ngày ăn mặc như kẻ sa cơ lỡ vận như vậy, mất mặt ta lắm.
Cô kiêu ngạo như vậy, nên nha hoàn cũng kiêu căng không kém. Lăng Ba ném cho chàng một chiếc áo hồ cừu, trong khi đó, nha hoàn tự giác đưa lên một cái dù lành lặn, còn bồi thêm một câu nói:
– Tiểu thư nhà chúng tôi không cần con tin. Xưa nay, người đi theo tiểu thư đều luôn một lòng trung thành.
Bùi Chiếu nghe xong thì bật cười. Vừa định hỏi rốt cuộc có bao nhiêu người đi theo Lăng Ba, hai chủ tớ họ đã vội vã rời đi mất, chỉ để lại một hàng vết chân trên con hẻm.