Chương 3: Gia tộc họ Diệp

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 3: Gia tộc họ Diệp

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả nhiên, bữa tiệc thịnh soạn mà Diệp Thanh Lan chuẩn bị đã xua đi được bóng tối mang tên Thôi Cảnh Dục.
A Thố tuy mới vào kinh được bốn, năm tháng nhưng cũng đã nghe nói qua. Năm ấy, trong buổi Hoa Tín yến, Diệp Thanh Lan là đại diện cho các quý nữ kinh thành. Bất kể về tướng mạo, nhân phẩm hay tính tình, nàng đều không có chỗ nào đáng chê. Hiếm nhất là nàng còn có tài năng, mẫu thân mất sớm, kế mẫu hà khắc, một mình nàng một tay gánh vác việc nhà, nuôi nấng hai đứa em nhỏ, tự lập môn hộ trong Diệp phủ.
Nàng không chỉ lo liệu mọi việc thỏa đáng, đến hai đứa em gái cũng được nuôi dưỡng khỏe mạnh. Nhiều vị thiếu phu nhân vừa thương nàng khổ cực, vừa yêu thích tính cách của nàng nên tiếng lành đồn xa. Cho dù thời gian trôi đi đến hôm nay, vẫn thỉnh thoảng có một phu nhân nào đó nhắc lại.
Hai tháng này, A Thố trông coi bên giường bệnh của Mạnh phu nhân thường nghe các vị phu nhân đến thăm bệnh nói chuyện. Lúc họ nhắc đến Diệp Thanh Lan đều mang vẻ thương xót, trách vận mệnh trêu người, một người có tài mạo nhân phẩm như vậy lại bị chậm trễ đến giờ chưa có nơi nương tựa.
Tuổi hai mươi ba là cái tuổi mọi thứ đều gần như đã định đoạt, để làm vợ kế, mẹ kế cũng khó lòng. Cho dù có người vừa ý, cũng không khỏi nghi ngờ không biết nàng có vấn đề gì không mà đến giờ vẫn chưa cưới gả.
Nhưng trong lòng A Thố, Thanh Lan tỷ tỷ cái gì cũng tốt cả. Cô đã sống với ông nội ở Dương Châu mười năm, chưa từng gặp cô gái nào tốt hơn tỷ ấy. Tuy chưa từng gặp tiểu thư thế gia nào ở kinh thành, nhưng cô vẫn vững tin Diệp Thanh Lan chính là người tốt đẹp nhất.
Vào giờ Tỵ rời khỏi Mạnh gia, xe ngựa còn chưa về đến nhà thì tin tức đã được báo trước. Đến lúc A Thố và ba tỷ muội Diệp gia về đến nơi, bữa trưa đã sắp chuẩn bị xong rồi.
Chỉ một câu nói đã có thể chuẩn bị gấp rút một bàn tiệc sơn hào hải vị. Canh tuyết cáp, thịt gà lôi, thịt hươu, bướu lạc đà, còn có canh thịt dê, vừa thịnh soạn vừa ấm áp. Có thể thấy tài năng quản gia của Diệp Thanh Lan, vừa thấy được tình hình thường ngày của gia đình nhỏ này. Chẳng trách Diệp Lăng Ba có thể tự tin nói:
– Yên tâm, nhà này nuôi thêm một cô bé như muội không hề khó, bây giờ không như bảy năm trước rồi.
Lời cô nói coi A Thố như em gái ruột không phải là nói suông. Diệp Lăng Ba vừa bắt A Thố rửa tay vào tiệc, vừa dặn dò các vú già chuyển hết rương hành lý của thiếu nữ vào phòng, gương lược nữ trang thì để tạm vào phòng Yến Yến. Ngay cả bà vú và nha hoàn của A Thố cũng được sắp xếp một bàn tiệc nhỏ, để Dương nương tử dẫn họ vào bàn, tiếp đãi nồng hậu như người trong nhà.
Lâm nương tử là quản gia của Mạnh phu nhân, tuy Mạnh phu nhân vì ngã bệnh mà mấy năm không coi sóc nhà cửa nhưng Diệp Lăng Ba vẫn dùng lễ tiếp đón, nhất định kéo bà ngồi cùng bàn các tiểu thư lại mời một chén rượu:
– Lâm nương tử, chén rượu này bà không uống không được. Không được khách khí đâu nhé, Hoa Tín yến sắp bắt đầu rồi, hai mươi tư buổi tiệc liên tục, vất vả vô cùng, các phu nhân tiểu thư cũng mệt rã cả người. Huống gì bà còn là quản gia, phải giữ vững tinh thần mới được. Bà vú của A Thố là người Dương Châu, ngôn ngữ không thông, càng không hiểu quy củ của Hoa Tín yến, nha hoàn thì còn nhỏ. Hoa Tín yến lần này, A Thố phải nhờ cả vào bà. Chén rượu này mang ý nhờ vả, bà không thể không nhận.
Tính tình của Diệp Lăng Ba dứt khoát, lúc cứng rắn thì sắc bén như đao, lúc dịu dàng lại khiến người ta cảm động thấu tim, lời nào lời nấy đều chạm đến lòng người.
Mạnh phu nhân vừa qua đời, Mạnh gia bạc bẽo với A Thố, Lâm nương tử vốn đang rối bời, nghe xong hai mắt đỏ hoe. Bà là người mạnh mẽ, chỉ nghẹn ngào đáp:
– Nhị tiểu thư yên tâm, phu nhân cũng đã phó thác A Thố cho tôi rồi. Chỉ là vất vả cho Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư, chén rượu này tôi kính hai người đã nghĩa hiệp cứu giúp chúng tôi trong lúc hoạn nạn. Đại ân đại đức này, tôi vĩnh viễn không quên.
Lâm nương tử nói liền ngửa cổ uống cạn chén rượu, bị sặc mà ho đến chảy nước mắt.
– Không cần khách sáo như vậy, về sau đều là người một nhà.
Diệp Lăng Ba cười nói, cũng nâng chén kính bà một ly. Diệp Thanh Lan chờ cô uống mới mỉm cười:
– Được rồi, nên uống cũng uống rồi, mau dùng cơm đi. Bây giờ là giữa trưa, chỉ cần có lòng là được, hôm nay A Thố vừa đến chỉ sợ bên nội viện muốn hỏi chuyện, không nên để người có hơi rượu đi vào.
Nàng vừa nhắc đến “nội viện”, ánh mắt của Diệp Lăng Ba đã lạnh đi, nhưng chỉ chớp mắt đã thành ý cười ngọt ngào, thâm thúy nói:
– Vậy thì tốt, đang lo có vài việc khó nói, nếu họ chủ động đến tìm thì càng hay, muội đỡ phải gây khó dễ.
Cô vừa nói xong, thấy A Thố ngơ ngác nhìn mình, bèn mỉm cười trấn an:
– Yên tâm, trong phủ dù hơi bẩn thỉu nhưng các tỷ tỷ đã thu dọn xong hết rồi, muội chỉ cần yên tâm ở lại, mọi việc cứ để bọn tỷ lo.
Quả nhiên vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, tiệc mới ăn được một nửa, A Thố vừa thấy được sức ăn kinh người của Yến Yến thì Dương nương tử dẫn theo một nha hoàn vào bẩm:
– Oanh Nhi bẩm báo, lão gia và phu nhân đang dùng cơm trưa, nghe nói chuyện của Mạnh tiểu thư nên mời Đại tiểu thư sau bữa trưa dẫn Mạnh tiểu thư qua, kể rõ sự tình.
– Phan di nương thật là có lễ độ, – Diệp Lăng Ba cười lạnh, – Có khách đến không chịu đích thân ra đón khách, lại để khách phải tự mình đến gặp. Ta càng ngày càng không hiểu quy củ trong cái viện này của mấy người.
Một câu nói làm Oanh Nhi đỏ bừng mặt, vội liếc ra ngoài cầu cứu, như vậy bên ngoài còn một bà vú già nữa, chỉ là bị Dương nương tử chặn lại.
Diệp Thanh Lan dễ tính hơn Lăng Ba nhiều, chỉ đáp:
– Biết rồi, ngươi về báo với lão gia, bọn ta cơm nước xong sẽ qua ngay.
Bấy giờ Oanh Nhi mới thở phào rời đi.
Lăng Ba hung hăng với người ở nội viện, với A Thố lại hết sức nhẹ nhàng.
– Muội yên tâm, lát nữa tỷ đi với muội, Thanh Lan tỷ tỷ dễ tính chứ tỷ thì không đâu, tỷ chưa tìm bọn họ phiền phức, bọn họ lại dám làm phiền muội. Muội cứ yên tâm ăn cơm đi, dưỡng sức cho tốt, Hoa Tín yến chỉ còn hai ngày nữa mới là chính sự năm nay.
A Thố nặng lòng, không muốn để lộ ra khiến các nàng lo lắng, chỉ yên tĩnh dùng xong bữa cơm thì theo Thanh Lan, Lăng Ba đến gặp Diệp đại nhân và “Diệp phu nhân”.
Cô cũng biết mẫu thân của ba tỷ muội Diệp gia mới là người vợ đầu tiên của Diệp đại nhân, cũng là biểu tỷ của Mạnh phu nhân. Diệp phu nhân hiện tại họ Phan, vốn là nha hoàn của Diệp phu nhân được nâng lên làm di nương thôi. Vất vả cả đời mới bò lên được vị trí này nên chỉ hận không thể phủi sạch quá khứ thấp hèn của mình.
Diệp phu nhân mất sớm để lại ba tỷ muội, chị cả như mẹ, Mạnh phu nhân cũng nhiều lần cảm khái, cũng may Thanh Lan cứng cỏi, tựa như cây đại thụ che chở cho hai muội muội. Bằng không, e là ba tỷ muội đã bị chôn vùi trong cái Diệp gia này.
Để Mạnh phu nhân thốt ra lời này có thể thấy được “Diệp phu nhân” thứ hai này chẳng phải người tốt đẹp. Như Lăng Ba đã nói:
– Tô di nương ở nhà muội chỉ ham lợi lộc thôi chứ chẳng có thủ đoạn gì, so với các di nương khác trong kinh thành thì cũng là loại hiền lành.
Là có thể thấy Phan di nương này của Diệp gia có bao nhiêu thủ đoạn.
A Thố cũng chẳng sợ, chỉ là cô cẩn thận đã quen nên làm gì cũng ngó trước ngó sau. Tính cách của Yến Yến ngược hẳn với cô, vừa năng động vừa tình cảm, nghe A Thố bảo muốn đi cũng lập tức chạy đến vỗ ngực:
– Muội cũng hay gây rắc rối, tỷ đừng sợ, có việc gì cứ để muội, có muội đây rồi.
Cô bé này tính ra còn nhỏ hơn A Thố năm tháng tuổi, thốt ra lời này khiến cô không khỏi cảm động.
A Thố theo Thanh Lan và Lăng Ba đi qua hơn nửa Diệp phủ mới tới chính viện. Thật ra lúc đến đây cô đã nhận ra, viện Ngô Đồng ba tỷ muội ở thật ra chỉ là một khu viện phụ, cách cửa chính xa không nói, vị trí cũng xấu, chỉ là Thanh Lan khéo léo sắp đặt thôi. Hoa cỏ, trang trí lẫn người hầu hạ trong viện đầy đủ nhưng nhìn kỹ một cái là thấy được sự ghẻ lạnh, cô lập.
Chính viện quả nhiên lộng lẫy và uy nghi hơn nhiều, chức quan của Diệp đại nhân không nhỏ, mới khoảng bốn mươi tuổi đã là quan tòng tam phẩm, dù chỉ là chức quan nhàn rỗi nhưng tiền đồ rộng mở.
Theo lý, nữ khách đến chơi thì không cần phải diện kiến Diệp đại nhân, nhưng Lăng Ba tính mạnh, “Diệp phu nhân” không có ông ấy ở cạnh, chỉ sợ không dám gặp ba tỷ muội.
Quả nhiên bên Diệp phu nhân đã bày trận sẵn, nha hoàn bà vú đứng chật hai bên như tả hữu hộ pháp. Bề ngoài bà ta vẫn ôn hòa như gió xuân, thậm chí còn tỏ ra nhiệt tình thái quá, vừa thấy A Thố không đợi cô thi lễ đã tự mình đứng dậy đỡ lấy tay A Thố, mắt dò xét cô từ trên xuống dưới.
– Thật là một cô gái xinh đẹp, chẳng trách được Mạnh phu nhân yêu thương. Ta vừa gặp đã thích, cô bé ngoan, mấy tuổi rồi? Tên là gì? Mau tới chào lão gia đi.
A Thố lặng lẽ rụt tay lại, lùi lại phía sau một bước, nhìn bề ngoài vẫn có vẻ ý nhị, vừa hành lễ vừa nói:
– Tham kiến Diệp dượng.
Theo lẽ thường, phải hành lễ với Diệp đại nhân trước, tiện thể chào Diệp phu nhân cũng không sai. A Thố lại không làm thế khiến nụ cười trên mặt Diệp phu nhân cứng lại, Diệp đại nhân thấy tình thế căng thẳng như vậy bèn ho khẽ:
– Không cần đa lễ, Diệp phu nhân cũng như Mạnh phu nhân, coi nơi đây như nhà của cháu vậy.
Ông ta vừa thốt ra lời này, A Thố đã hiểu, cũng biết thường ngày Diệp đại nhân hẳn cũng thiên vị “Diệp phu nhân” hiện tại, bèn thi lễ:
– Tham kiến phu nhân.
Bây giờ, sắc mặt Diệp phu nhân mới giãn ra đôi chút, mỉm cười nhìn về phía sau A Thố:
– Thanh Lan và Lăng Ba cũng đến rồi à? Sao không thấy Yến Yến vậy?
A Thố lạnh lùng quan sát, Diệp đại nhân và bà ta quả thật có chút tướng mạo phu thê. “Diệp phu nhân” có gương mặt trái xoan hơi nhọn, ngũ quan xinh xắn nhưng nhìn có vẻ nhỏ nhen, khoảng ba mươi tuổi. Ăn mặc cũng có phần quá phô trương, khí chất còn không bằng Tô di nương.
Diệp đại nhân trông đỡ hơn chút, nhưng cũng có hạn. Ông ta hẳn xuất thân là văn nhân, trên người vẫn còn khí chất thanh cao của vị thư sinh Hàn Lâm viện năm xưa, chỉ là đã bị thời gian bào mòn. Bây giờ ông ta mang vẻ mệt mỏi của tuổi trung niên, bọng mắt sưng, đuôi mắt nhiều nếp nhăn, xem ra cũng là kẻ đa tình, thiếu quyết đoán, lúc nào cũng để ý đến “Diệp phu nhân”.
Quả nhiên, ông ta lập tức cau mày, quát Diệp Lăng Ba:
– Sao lại vậy? Càng lớn càng không biết lễ nghi phép tắc. Thấy mẫu thân cũng không vấn an là thế nào?
A Thố nhạy bén nhận ra ông ta có vẻ e ngại Diệp Thanh Lan. Từ lúc tỷ ấy bước vào, ông ta đã có vẻ hơi hồi hộp, lúc răn dạy cũng chỉ dám nhằm vào Lăng Ba.
Nhưng Diệp Lăng Ba chẳng dễ chọc, nghe xong bèn cười lạnh:
– Ồ, mẫu thân con đã qua đời từ bảy năm trước, ở đâu ra một mẫu thân nữa thế?
Diệp đại nhân bị cô chọc tức, lông mày dựng ngược, chỉ tay vào cô:
– Con, con, con…
Còn chưa kịp nói hết lời, “Diệp phu nhân” đã níu lấy tay ông ta, khuyên can:
– Xin lão gia bớt giận, Nhị tiểu thư còn nhỏ, không hiểu chuyện đời, lão gia đừng chấp nhặt với nó. Trẻ con phải từ từ mà uốn nắn, cùng lắm thì Hoa Tín yến năm nay không để nó đi, giữ ở nhà dạy dỗ thêm một năm, sang năm đi cũng vẫn được.
Ngay câu đầu tiên bà ta đã muốn tước bỏ tư cách đến Hoa Tín yến của Lăng Ba. A Thố nghe mà thầm giật mình, không khỏi lo âu nhìn về phía cô, Lăng Ba chỉ nháy mắt với cô, như muốn nói.
“Thấy không, tỷ nói có sai đâu, bà ta không có ý tốt.”
A Thố lập tức hiểu được sự thản nhiên của Lăng Ba đến từ đâu.
Bởi vì Diệp Thanh Lan đã mở miệng.
– Thưa phụ thân.
Nàng ung dung hành lễ sau đó mới ngẩng đầu lên, biểu cảm bình tĩnh.
Thực ra A Thố đã sớm nhận ra, trên người Diệp Thanh Lan có khí chất hòa nhã, không chỉ nữ quyến, thậm chí các đại nhân trong triều ở trước mặt nàng cũng vô thức bình tĩnh lại. Là một vãn bối, trên người nàng bẩm sinh có thứ khí chất khiến người ta phải thận trọng cư xử, lại thêm diện mạo tiêu chuẩn của một quý nữ thế gia khiến người lớn không thể không làm một trưởng bối tiêu chuẩn.
Đến Diệp đại nhân, phụ thân của nàng cũng không ngoại lệ.
– Phụ thân dạy rất phải, nhưng Lăng Ba vốn không cố ý. Bảy năm trước nó nhiễm hàn khí, con chăm sóc không chu đáo, trì hoãn điều trị nên bây giờ để lại hỏa chứng, bản thân khó tự kiểm soát, không có ý chọc giận phụ thân. Mong phụ thân thông cảm.
Sự hổ thẹn lướt qua mặt Diệp đại nhân, nhưng “Diệp phu nhân” đang giữ tay ông ta định mở miệng, Thanh Lan thấy vậy bèn từ tốn giãi bày.
– Hoa Tín yến là sự kiện lớn trong năm, Lăng Ba đã mười chín tuổi rồi, không thể bị lỡ dở. Huống hồ năm nay thời tiết tốt đẹp, phụ thân luôn lo lắng phải vun vén cho tỷ muội chúng con thế nào, không bằng nhân dịp Hoa Tín yến năm nay định thân cho Lăng Ba, cũng coi như giải quyết một nỗi lo.
Nàng chậm rãi nhìn Diệp đại nhân, hỏi:
– Không biết ý phụ thân thế nào?
Cũng khó trách các vị đại nhân sợ nàng, từng câu của nàng dường như đã chặn hết đường lui của Diệp đại nhân. Huống hồ trong lời nói còn mang thâm ý, y như trong sách mô tả, bi mà không oán, giận mà không trách, đúng mực lại giữ thể diện cho người khác, thực sự khiến Diệp đại nhân chịu không nổi.
So ra, “Diệp phu nhân” thì thầm bên tai lại có vẻ kém cỏi. Đúng như lời mắng của các phu nhân kinh thành với các thiếp thất, chỉ giỏi quyến rũ, thêu dệt lời lẽ bên tai.
Diệp đại nhân cũng vội đáp:
– Con nói cũng có lý.
– Cảm ơn phụ thân, – Diệp Thanh Lan không cho ông ta cơ hội đổi giọng, cúi người hành lễ, coi như đã xác nhận xong.
Mắt “Diệp phu nhân” lóe lên một tia oán độc, trên mặt vẫn cười nhiệt tình:
– Lẽ ra phải thế, cha con ruột thịt, có gì mà không nói được với nhau? Vẫn là Thanh Lan chu đáo, chẳng trách lão gia thương con. Lăng Ba còn nóng tính quá, con phải học hỏi tỷ tỷ của con nhiều.
Chẳng trách Yến Yến lén đặt cho bà ta biệt danh là rắn hổ lục. Nhìn bà ta xem, từ lúc vào cửa đến giờ câu nào câu nấy đều mang độc, không hại người không bỏ qua. Quả thật tàn nhẫn như rắn hổ lục lấy mạng người trong năm bước mà.
So với bà ta, vị di nương của Mạnh gia quả thật còn hiền lành chán.
Cũng may rắn hổ lục dù độc cũng có người trị được.
– Di nương đừng ở đây nói lời ly gián, tài năng đó dùng trên người bọn tôi thì phí lắm, chi bằng tập trung dạy dỗ Dẫn Chương của bà thì hơn. Mấy ngày nữa là Hoa Tín yến rồi, Dẫn Chương sắp đính hôn, một thân tài nghệ của bà bị thất truyền thì cũng thật đáng tiếc.
Cô vừa nói xong, không đợi Diệp đại nhân kịp tức giận đã nói thẳng thừng:
– Mọi người cũng biết, tôi bị bệnh hỏa chứng không khống chế được, nói chuyện hơi bỗ bã, lỗ mãng, mọi người đừng chấp nhặt.
– Trước mặt khách mời mà ầm ĩ như vậy thì còn ra thể thống gì nữa.
Diệp đại nhân ghét bỏ nói.
“Diệp phu nhân” biết điều, kéo A Thố ngồi xuống, cười nói:
– Phải đấy, khách mời của chúng ta xinh xắn thế này, phải chiêu đãi tử tế mới được. Nghe nói con tên A Thố hả, tướng mạo thế này đến Hoa Tín yến cũng có thể làm hoa khôi…
Bà ta vừa nói vừa khoác tay lên vai A Thố, cô chỉ thấy lông tóc toàn thân dựng đứng lên như bị mãng xà siết chặt. Cánh tay của bà ta vừa trơn láng vừa lạnh lẽo như thân rắn, chỉ thiếu mỗi lớp vảy.
Có bàn tay đặt lên đầu vai còn lại, A Thố ngẩng lên nhìn, là Thanh Lan. Nàng dịu dàng mà kiên quyết kéo A Thố qua, nói với “Diệp phu nhân”:
– Hoa Tín yến không chỉ xét dung mạo, mà lấy nhân phẩm, tâm tính làm trọng. A Thố mới mười lăm tuổi, năm nay chỉ đi tham dự cho biết, học hỏi thêm kinh nghiệm thôi.
– Lời này của Thanh Lan thật đúng, không hổ là người suýt đứng đầu Hoa Tín yến năm đó, thật đáng tiếc, – “Diệp phu nhân” ra vẻ đáng tiếc, trong mắt bỗng tràn đầy vẻ cười cợt quay sang nói với Diệp đại nhân, – Lão gia, thiếp có ý này, hay năm nay cũng để Thanh Lan tham gia Hoa Tín yến. Tuy nàng hơi lớn tuổi nhưng cũng có thể chăm sóc các muội muội, các muội muội tìm được nơi tốt, cũng như nàng tìm được chốn gửi gắm vậy.
Bà ta vừa nói xong, mắt Diệp Lăng Ba đã lóe lên sát khí.
Tuy “Diệp phu nhân” là rắn độc, thủ đoạn của Lăng Ba cũng chẳng kém chút nào.
– Di nương nói cũng có lý, tỷ tỷ đã gánh vác nhiều trách nhiệm như vậy, làm nhiều hưởng nhiều, xin di nương đưa hết gấm lụa mới của năm nay tới chỗ chúng tôi, để tỷ tỷ còn may quần áo mới cho Hoa Tín yến. Mấy món trang sức của mẫu thân tôi năm đó di nương giữ lại cũng trả về luôn đi, tuy Dẫn Chương muội muội muốn dùng nhưng dù sao cũng là đồ mẫu thân bọn tôi để lại, mượn mãi không trả cũng không phải phép tắc gì.
Lăng Ba nói đến đây, “Diệp phu nhân” đã cứng họng, chỉ có Diệp đại nhân có vẻ nổi giận. Lăng Ba nhìn, nhất thời bật cười.
– Được rồi, biết chỗ này của mấy người là miệng Tỳ Hưu, chỉ biết nhận vào mà không nhả ra. Tôi đây nào dám mong di nương cho chúng tôi đồ, không cướp thêm của chúng tôi đã may mắn lắm rồi. A Thố là khách của chúng tôi, không phải của di nương, không cần phát tiền tháng, chúng tôi tự lo được, chỉ cần mấy người đừng quấy rầy.
Lăng Ba nói với giọng điệu vô cùng phóng khoáng.
Dù có lấy hỏa chứng làm cớ, cũng khiến Diệp đại nhân tức giận.
– Con tự nghe lời con nói xem có ra gì không. Có vài đồng tiền tháng cũng chi li trước mặt khách mời, không giống đại gia khuê tú chút nào.
– Tiền tháng chẳng có bao nhiêu nhưng di nương giữ nguyên nửa tháng không đưa, không biết là có ý gì, – Diệp Lăng Ba cười khẩy, – Tuy chúng tôi chẳng cần chút tiền ấy, chờ thì chắc chết đói mất. Nhưng đồ của chúng tôi, di nương vẫn nên đưa qua sớm đi, ồn ào đến trước mặt lão thái quân thì chẳng còn thể diện gì đâu.
Lời nói của cô còn mang uy h**p, khiến Diệp đại nhân giận run cả người, liền lên giọng răn dạy:
– Phụ nữ quan trọng nhất là phải dịu dàng ôn hòa, cái bộ dạng này của con, đến Hoa Tín yến cũng mất mặt.
Diệp Lăng Ba không đáp, cũng không nhận lỗi, cười híp mắt kéo A Thố dậy:
– Diệp đại nhân dạy phải, ra mắt cũng xong rồi, chúng con xin dẫn A Thố về. Không có chuyện gì thì mong Diệp đại nhân và di nương đừng đến quấy rầy, sai người truyền lời qua là được, xin cáo lui.
Diệp Thanh Lan còn định nói thêm vài câu kiểu “tỷ muội chúng con phải về chuẩn bị cho Hoa Tín yến, xin phụ thân thông cảm”. Diệp Lăng Ba thì chẳng quan tâm, đã sớm kéo cả nàng đi theo.
Vừa ra khỏi chính viện đã thấy Yến Yến đang cầm hộp gấm đứng nói chuyện với một bà vú, cười hì hì.
– Đứng lại, – Diệp Lăng Ba lập tức gọi cô bé lại, – Muội định đi đâu? Đã bảo bao lần bên này không phải chỗ tốt lành gì. Chạy lung tung khắp nơi, lỡ bị người ta hãm hại cũng không biết, tỷ thấy muội lại ngứa đòn phải không, về tỷ sẽ dạy dỗ muội một trận.
– Muội qua gặp lão thái quân mà.
Yến Yến ấm ức đáp.
– Ai chẳng biết muội đi gặp lão thái quân, – Diệp Lăng Ba kéo cô bé lại, khẽ nói, – Lão thái quân giờ nằm liệt giường, tuy có hiếu đạo ràng buộc nhưng phải sống dưới tay con dâu, muội tưởng dễ dàng lắm sao? Khó khăn lắm mới cho muội được chút đồ, muội còn khoe khoang khắp nơi, sợ Phan di nương không biết hay sao. Còn không mau theo tỷ về.
A Thố cũng từng nghe nói, sau khi bị trúng gió, Diệp lão thái quân vẫn nằm liệt giường. Năm đó tuy cũng là người quản gia rõ ràng, nhanh nhạy nhưng gặp phải đứa con sủng thiếp diệt thê, chung lòng với thiếp thất, ép ba đứa cháu gái ra tận biệt viện bà cũng chẳng có cách nào, chỉ đành nhắm mắt làm ngơ.