47. Chương 47: Nén Hương Lòng

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 47: Nén Hương Lòng

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người càng vô tư, khi nghiêm túc lại càng khiến người ta phải bất ngờ. Huống hồ chàng còn sở hữu vẻ đẹp mê hồn, đặc biệt là đôi mắt hoa đào tinh xảo, đuôi mắt hơi xếch lên, điểm xuyết một nốt ruồi nhỏ. Đồng tử màu đen khói sâu thẳm, không lấp lánh ánh nước mà lại sáng chói tựa vì sao. Cảm giác như cả linh hồn cũng bị hút vào nếu chàng nhìn kỹ bằng ánh mắt ấy.
Dù Lăng Ba đã ở gần chàng một thời gian, cô vẫn cảm thấy hơi ngạt thở trong khoảnh khắc đó.
Nhưng dù sao cô cũng là Diệp Lăng Ba, người đã nhìn thấu chuyện tình ái, nên có thể dễ dàng lấy lại bình tĩnh. Tựa như chim sẻ phương Nam thoát khỏi chướng khí độc hại, lại như linh hồ trong sa mạc vừa thoát khỏi bãi cát lún.
– Có một câu ta muốn hỏi huynh từ lâu rồi, – Lăng Ba mỉm cười hỏi, – Có một gương mặt đẹp đến thế thì cảm giác của huynh thế nào, Bùi Chiếu?
Bùi Chiếu cũng mỉm cười.
Trên người chàng toát ra một khí chất ung dung, đúng kiểu một người đã quá quen thuộc với sắc đẹp. Chàng chẳng bao giờ để tâm đến trang phục, cũng chẳng bận lòng về biểu cảm của mình. Giống như lúc này, chàng ngửa mặt, ghé sát lại gần để Lăng Ba nhìn:
– Vậy khi nhìn thấy một người đẹp như ta, tiểu thư có cảm giác gì?
Chiều đông lạnh giá, bầu trời u ám, trong phòng đốt đèn là lúc dễ lộ rõ khuyết điểm nhất. Thế mà ánh đèn chiếu lên gương mặt chàng vẫn sáng bóng, mịn màng như lụa. Khuôn mặt chàng đẹp tựa như được thợ thủ công nắn nót từng nét khắc, làn da trơn bóng ôm sát những đường nét tinh xảo, không một chút khuyết điểm.
Ghé sát lại gần, trên người chàng thoang thoảng mùi cỏ xanh non. Lăng Ba biết chắc chàng lại vừa từ chuồng ngựa đến. Đến mùi cỏ ngựa trên người chàng cũng dễ chịu như hương huân giá trị liên thành, quả thực khiến người khác phải tuyệt vọng.
Bùi Chiếu thản nhiên để Lăng Ba nhìn mình thật kỹ, từ đôi mắt hoa đào, đến sống mũi cao thẳng, và bờ môi mỏng mang theo ý cười. Dáng môi chàng tựa một cây cung, vừa tinh xảo vừa khí khái, quả thực khó lòng soi mói.
– Mẫu thân huynh hẳn là một mỹ nhân, – Lăng Ba kết luận, – Phụ thân huynh có tuấn tú không?
– Hẳn là có, – Chàng biếng nhác đáp, – Ta chưa từng gặp phụ thân mình.
– Chẳng khác gì Tây Thi là thôn nữ giặt lụa, con cháu thế gia đôi khi còn không đẹp bằng dân thường, – Lăng Ba cảm thán.
– Đó là vì dân chúng đông đúc. Người ở phố phường, đa số bận bươn chải mưu sinh, đâu có thời gian để ý xem mình có đẹp hay không, đa số đều lôi thôi lếch thếch…. – Bùi Chiếu sửa lời cô.
Trước giờ, Lăng Ba vốn là người nói lời thẳng thắn khó nghe, cô lập tức trừng mắt.
– Còn cần huynh dạy ta sao? Bách tính mà ta tiếp xúc không hề ít hơn huynh đâu. Ta còn quản lý cửa hàng và nông trang, không phải tiểu thư khuê các chưa từng thấy khói lửa nhân gian!
Bùi Chiếu lại cười rộ lên.
– Rồi rồi rồi, là do ta lỡ lời, tiểu thư nói không sai! Thưa vâng!
Lăng Ba cũng bị chàng chọc cười.
– Có phải tiếp chỉ đâu, huynh thưa vâng thành thạo thế?
– Lúc trước trong cung làm lễ chúc mừng, có truyền bọn ta tham gia, thái giám truyền chỉ cũng làm như thế đấy.
– Huynh chỉ giỏi học những thứ vô bổ này! – Lăng Ba ngồi trên lồng xông hương, cao hơn chàng một cái đầu, vừa đọc sổ sách vừa đá chàng một cái. – À, đúng rồi, cung yến thế nào rồi? Nghe nói ‘hoàng kim đỗ’ trong hoàng cung mới là chính tông. Nguyên liệu do Hải Sự ti tiến cống, Ngự Trù phòng mỗi năm đều đổi mới, không hề ngấy hay hôi dầu chút nào. Những thứ chúng ta mua có tốt đến mấy cũng không sánh bằng, không biết có thật như lời đồn không?
Bùi Chiếu biếng nhác đáp:
– Ta không ăn.
– Tại sao huynh không ăn?
– Không muốn ăn. – Chàng đáp. – Chẳng phải lúc ấy Ngụy Vũ Sơn chặn các tiểu thư trên đường sao? Ta theo Thôi Cảnh Dục đến góp vui, xem xong họ quay lại dự tiệc thì ta thấy lạnh nên về quân doanh luôn.
Lăng Ba phát bực nhìn chàng.
– Đúng là huynh không biết tiến thủ mà. Bao nhiêu người muốn đến cung yến không được, huynh thì hay rồi, được đi còn chê bai.
Bùi Chiếu không giận, chỉ cười tủm tỉm. Thật ra, chàng không giống người xuất thân thường dân chút nào, bởi cái điệu bộ lười biếng kia trông chẳng khác gì một con mèo chảnh chọe. Lăng Ba hỏi chuyện thì chàng đáp; cô không nói gì, chàng chỉ ngồi yên như một vật trang trí đẹp đẽ, tô điểm chút sắc màu cho chiều đông, khiến ngay cả những trang sổ sách cũng không còn khô khan nữa.
Chàng lười biếng là vậy, nhưng Lăng Ba lại vô cùng cần mẫn. Một buổi chiều không biết bao nhiêu việc phải lo liệu, cũng may đều có Dương nương tử vào bẩm báo. Lúc là chuyện thực đơn cơm tất niên đã chuẩn bị xong, nhờ cô xem xét; lúc lại là chuyện hai người hầu vì tranh giành một công việc mà đánh nhau, cần cô phán xét; có lúc lại có môn sinh của Diệp đại nhân đưa lễ vật đến, hỏi có cần báo cho phía bên kia không.
Lăng Ba xử lý mọi việc vô cùng ổn thỏa. Bùi Chiếu ngồi bên cạnh nghe, còn trêu ghẹo cô:
– ‘Diệp tiểu thư bận rộn thật đấy.
– Huynh đừng ngứa đòn nữa. – Lăng Ba bĩu môi.
Nhưng thật ra cô cũng không hiểu tại sao Bùi Chiếu lại ở đây.
Nghe chàng nhắc đến song thân, có vẻ như họ đã qua đời. Quân Trấn Bắc đang lần lượt được xếp vào biên chế cảnh vệ kinh thành, các binh sĩ dịp Tết cũng có thể về nhà để đoàn viên. Nhưng có lẽ chàng không có nhà để về, còn những người ở phường Bình An thì đã được Trưởng công chúa thu xếp đến nơi khác rồi.
Người bất cần đời đến mấy đi nữa, Tết nhất tuyết rơi dày, cũng muốn tìm đến nhà người thân thuộc để hưởng chút hơi ấm.
Thế nên, Lăng Ba để chàng ngồi chơi cho đến khi trời tối. Khi bên ngoài chuẩn bị bữa tối, cô mới hỏi chàng:
– Huynh không kiêng kỵ món gì chứ?
– Diệp tiểu thư còn thưởng bữa tối, cảm tạ Diệp tiểu thư. – Bùi Chiếu lại bắt đầu cợt nhả.
– Đừng đùa nữa, – Lăng Ba lầu bầu. – Ăn xong thì về đi, đừng uống rượu, trời tuyết lớn đừng chạy lung tung đấy.
– Tuân lệnh.
– Phải rồi, – Lăng Ba thấy chàng đi ra ngoài bèn gọi lại. – Trưa ngày Tết huynh đến đây một chuyến nhé, ta có chuyện muốn hỏi.
Bùi Chiếu có mặt thì chẳng thấy gì đặc biệt, nhưng chàng vừa đi, cả noãn các bỗng trở nên trống vắng lạ thường. Lăng Ba tính sổ một lúc thì không viết nổi nữa, bèn đứng dậy. Liễu Nhi đang hầu hạ bên cạnh liền lên tiếng hỏi:
– Tiểu thư muốn làm gì ạ?
Lăng Ba không đáp, chỉ đi lại loanh quanh trong noãn các. Chẳng hiểu sao cô lại thấy rất tẻ nhạt. Cô vô tình nhìn thấy bóng dáng mình trong tấm gương, bèn mỉm cười tự giễu cợt.
Bùi Chiếu sẽ không biết tại sao cô lại hỏi chàng rằng có một gương mặt đẹp như vậy thì cảm giác thế nào.
Người đẹp đều như vậy, coi dung nhan như hoa chẳng phải là chuyện to tát.
Giống như A Thố sẽ không biết, hôm nay đến tiền viện, thật ra Lăng Ba không nên dẫn cô bé theo cùng.
Trong số các môn sinh của phụ thân, có thể trở về kinh chỉ có một, hai người. Người mặc áo son là Tề Tương Vịnh, còn người mặc áo xanh là Trâu Mậu Lâm.
Phụ mẫu của Tề Tương Vịnh đều đã qua đời, ngày trước hắn phải sống nhờ nhà chú thím. Chú thím của hắn là người cay nghiệt, keo kiệt, nên về sau khi hắn đỗ tiến sĩ, cũng là lúc mẫu thân Lăng Ba còn sống, thì một năm có đến nửa năm hắn sống tại Diệp gia. Trâu Mậu Lâm thì là người phẩm đức tốt, già dặn hơn tuổi.
Hai mươi tư tiết hoa, đào hạnh còn biết gả gió đông, Lăng Ba cũng đâu phải không có kế hoạch gì cho riêng mình.
Chỉ là, kế hoạch của cô chẳng có tác dụng gì.
Năm ngoái thật ra cũng có một lần như vậy, hệt như lần này. Mấy hôm nay Lăng Ba cực khổ sắp xếp, đến cả mấy bài văn của Trâu Mậu Lâm cũng đọc lại vài lần. Cô biết hắn thích gì, hiểu rõ gia thế của hắn, thậm chí biết hắn thích người mặc áo xanh. Nhưng vừa đối mặt, hắn đã để ý đến A Thố. Năm ngoái, hắn lại để ý đến Thanh Lan.
‘Tri mộ thiếu ngải’ (1), lúc nhỏ Lăng Ba từng viết nó. Khi ấy cô không hiểu, nhưng giờ thì đã hiểu rồi. ‘Thực sắc tính dã’ (2), người trên đời ai mà chẳng thích cái đẹp chứ. Dù đã cân nhắc kỹ lưỡng xem ai mới là lương duyên, nhưng khi phải lòng ai đó từ cái nhìn đầu tiên thì đến bản thân cũng không thể khống chế được.
Lăng Ba vốn không xinh đẹp lộng lẫy, chỉ miễn cưỡng coi như thanh tú. Người cô lấy về sau có lẽ sẽ không yêu thích cô. Chẳng qua cũng chỉ là môn đăng hộ đối, tương kính như tân, tuổi tác thích hợp, điều kiện tương đương nên kết hôn mà thôi. Tuy rằng đây là kết cục của một tiểu thư thế gia, nhưng ngẫm lại cũng thật chán nản.
Cô chẳng có tình yêu tuổi trẻ nồng nhiệt như Thanh Lan, cũng sẽ không có được tình yêu ‘lưỡng tình tương duyệt’. Sẽ chẳng có ai nhìn Lăng Ba như cách Thôi Cảnh Dục nhìn Thanh Lan.
Đó là cái nhìn kiểu: cô có quyền lực tối thượng đối với hắn, trái tim hắn nằm gọn trong tay, tất cả tương lai của hắn đều có bóng dáng cô.
Nếu đã nhìn thấu tất cả, sao cô còn thấy thất vọng nhỉ?
Tại sao lúc A Thố muốn theo, cô lại không từ chối?
Có lẽ Lăng Ba vẫn mong mỏi có ai đó sẽ thật lòng yêu thích cô.
Lăng Ba nhìn gương mặt mình trong gương, không khỏi cười tự giễu.
Đúng là nên vẽ vài nét lên mặt Bùi Chiếu, dù sao chàng cũng chẳng bận tâm. Tên kia thật sự còn phí phạm hơn cả Thẩm Bích Vi, rõ ràng có thứ ai cũng thèm muốn, vậy mà bản thân lại không cần đến.
Nhưng dù thiên phú cao đến đâu, ủ rũ một mình trong đêm đông nơi kinh thành này, hẳn vẫn cảm thấy thật khó khăn.
– Liễu Nhi, bảo Liễu Cát mang một hộp bánh hoa sen nhà bếp mới làm đến cho Bùi Chiếu, xách theo một bình rượu nữa. – Lăng Ba dặn dò. – Nếu đêm nay tuyết lớn thì không cần phải về.
Liễu Nhi vốn thông minh, hai mắt lập tức sáng lên.
– Vâng, để em đi dặn dò ca ca ạ.
.
.
.
Ngày hai chín tháng mười hai, Thanh Lan lên núi thắp hương.
Chùa Từ Ân thực ra là một ngôi chùa nhỏ, tọa lạc tại một góc hẻo lánh ở ngoại ô kinh thành. Núi không cao, cảnh sắc cũng không đẹp lắm. Nếu có chỗ nào đặc biệt, hẳn là lúc Diệp phu nhân còn sống, có lần dẫn Thanh Lan ra ngoài chơi, hai mẹ con từng nghỉ chân tại chùa, dùng một bữa cơm chay.
Thanh Lan lớn tuổi nhất, ngoan ngoãn hiểu chuyện, không đa tâm như Lăng Ba, cũng không bám người như Yến Yến, nên Diệp phu nhân luôn dành phần lớn sự chú ý cho hai đứa em nhỏ hơn.
Lần ra ngoài đó là lần hiếm hoi chỉ có hai mẹ con, nên rất nhiều năm sau, Thanh Lan vẫn nhớ mãi cảm giác nắm tay mẹ bước vào phòng ăn của ngôi chùa. Bốn phía đều là cảm giác ướt lạnh của gỗ lâu năm, còn có cây hoa sơn chi đang nở trong sân.
Chỉ là về sau việc nhà bận bịu, những lần nàng đến đều là cuối năm, nên không nhìn thấy sơn chi nở.
Nàng đốt mấy thẻ hương dài, cúng tiền dầu đèn một năm, các ni cô trong chùa cũng đã quen mặt vị tín chủ này. Năm nay nàng giảm đi một nén hương, các ni cô muốn nói nhưng lại thôi.
– Cô nương, đã thắp hương bốn năm rồi, không làm đến cùng thật đáng tiếc. Phải có đầu có cuối mới tốt chứ.
Thanh Lan không nói gì, ni cô nhận ra mình lỡ lời, bèn lí nhí hỏi:
– Có phải người mà cô nương xin phù hộ gặp chuyện gì không? Chi bằng xin Bồ Tát phù hộ, cũng được gặp dữ hóa lành.
– Không sao cả, – Thanh Lan bình thản đáp, – Hắn về rồi.
Chờ hai mươi tư tiệc Hoa Tín yến kết thúc, y sẽ có một phu nhân Định Viễn Hầu xứng lứa vừa đôi, ngày ngày khẩn cầu cho y được bình an vô sự.
Nén hương này, không đến lượt nàng thắp nữa.
Giống như chuyện giữa y và nàng, vốn không có tương lai.
.
.
.
(1) Tri mộ thiếu ngải: Câu này có ý nói con trai đến tuổi tình yêu chớm nở, liền biết ái mộ thiếu nữ xinh đẹp. Sau này được dùng để chỉ tình cảm đẹp đẽ đầu đời của người thiếu niên.
(2) Là một câu nói nổi tiếng của Mạnh Tử, có nghĩa là ăn uống và sắc dục là bản năng tự nhiên của con người.