80. Chương 80: Điềm lành

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 80: Điềm lành

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên tấm thiệp đỏ thắm, nét chữ thanh tú và đẹp đẽ hiện ra, giống hệt vẻ ngoài của Bùi Chiếu. Chàng viết tên Lăng Ba kèm theo lời chúc phúc.
“Chúc Diệp gia tiểu thư Lăng Ba, sinh nhật an khang, vô ưu vô tư, nguyện ước viên mãn.”
Ánh tuyết ngoài cửa sổ hắt lên gương mặt Bùi Chiếu. Một thiếu niên với dung mạo tuấn tú, khí chất bách chiến bách thắng như chàng, lại có thể nghiêm túc ghi nhớ ngày sinh nhật mà cô chỉ thuận miệng nhắc qua, thậm chí còn chuẩn bị quà cho cô. Chỉ nhiêu đó thôi đã là quá sức tưởng tượng.
Lăng Ba vốn dĩ chẳng màng đến nhân duyên, Hoa Tín yến năm nay cô cũng không bận tâm chuẩn bị cho bản thân. Cô chỉ mong Thanh Lan được toại nguyện, chứ chẳng cần một kết thúc viên mãn cho riêng mình.
Thế nhưng, vận mệnh thật trêu ngươi, lại ban tặng cho cô một Bùi Chiếu, vượt xa mọi điều cô từng cầu mong. Trong mắt nhiều người, Bùi Chiếu thậm chí còn xuất sắc hơn Thôi Cảnh Dục. Nếu không, ngày hôm đó vọng lâu đã chẳng chìm vào sự choáng ngợp và tĩnh lặng đến vậy.
Chỉ là cô không có phúc phận để hưởng thụ.
Lăng Ba cảm thấy trái tim mình dần trở nên chai sạn. Mùa đông lạnh lẽo, lòng người cũng theo đó mà khô cằn.
– Ta không cần quà sinh nhật của huynh.
Cô bình tĩnh đáp.
– Nghe nói hôm nay Bệ hạ giá lâm Thái Hoa yến của Trần gia, còn tổ chức tỷ thí săn bắn với phần thưởng hậu hĩnh. Huynh có thời gian rảnh rỗi chuẩn bị quà cho ta, chi bằng hãy cố gắng phấn đấu, bắt được con chim kia mới khiến ta hài lòng.
Lăng Ba không cần nhìn cũng biết ánh mắt chàng đã tối sầm lại. Hí kịch thường khắc họa những người phụ nữ như cô thế nào nhỉ? Tham lam lợi ích, mê giàu chê nghèo, đến cuối cùng một kết thúc viên mãn cũng chẳng đến lượt họ. Rốt cuộc chỉ là tính toán công cốc, thành công dã tràng.
Lăng Ba đã xem những vở kịch như vậy từ năm mười hai tuổi cho đến năm hai mươi tuổi. Nhưng cô đã sớm lựa chọn con đường riêng cho mình. Cô không thể trở thành nhân vật chính, cô không có tấm lòng đôn hậu bao dung, cũng không muốn cam chịu định mệnh hành hạ. Lăng Ba muốn tranh giành, muốn đoạt lấy, muốn nỗ lực vươn lên, muốn hao tổn tâm cơ để ngăn chặn dòng lũ vận mệnh, dựng nên một mảnh trời bình yên cho người thân. Thế nên, dù phải tính toán trăm đường cũng chẳng hề gì.
Kết thúc viên mãn là dành cho Thanh Lan, còn Lăng Ba chỉ cần đi nối tơ hồng là đủ. Đến khi điểm kết viên mãn thực sự đến, cô chỉ cần đứng lẫn trong đám nha hoàn, yên tĩnh làm một đóa hoa tầm thường giữa gấm lụa xa hoa.
Cô không cần Bùi Chiếu.
Nhưng Bùi Chiếu lại không chịu rời khỏi sàn diễn.
Dường như chàng chẳng bận tâm đến việc Lăng Ba hám lợi, chỉ khẽ cười và nói:
– Ta lại tưởng Thôi Cảnh Dục bắt được tiểu thư mới vừa lòng.
Lăng Ba hiểu ý chàng: ‘Nàng muốn ta cố gắng phấn đấu, kỳ thực vẫn mong có tương lai với ta phải không?’
Nhưng Lăng Ba không để tâm đến lời chàng nói.
– Đương nhiên huynh săn được là tốt nhất. Địa vị của Thôi Cảnh Dục đã quá cao, nếu huy hoàng thêm nữa sẽ càng khó với tới. Huynh săn được, đi lĩnh thưởng sẽ trở thành trợ lực cho ta. Mà đúng rồi, hôm nay huynh có săn được con chim đó không?
– Không bắt được, – Bùi Chiếu vẫn cười nhạt, – Ai nấy đều tay không trở về, điềm lành vẫn còn ở Trần gia không ai lĩnh, trong cung thậm chí còn phái thái giám đến hỏi thăm.
– Đúng là lãng phí! – Lăng Ba bĩu môi, – Hôm đó dưới vọng lâu chẳng phải huynh rất giỏi sao? Sao không bắt con chim đó về lĩnh thưởng?
– Nó không phải là chim thường, mà là cắt, rất đẹp, bắn chết thì phí lắm, – Bùi Chiếu cười đáp.
Lăng Ba lập tức cảnh giác nhìn chàng.
– Đừng nói huynh đã nhìn thấy con chim đó rồi mà không bắn nhé? – Cô trừng mắt, – Nếu huynh vì không nỡ mà bỏ lỡ cơ hội lĩnh thưởng, ta…
Giọng nói của cô lại im bặt, bởi vì Bùi Chiếu vừa kéo mảnh gấm phủ trên món quà sinh nhật của cô. Mảnh gấm thêu hoa vừa rơi xuống, để lộ ra con chim cắt màu xám đang đứng trong lồng tre màu vàng kim. Hai mắt nó bị buộc vải che, bất an dáo dác như đang cảnh giác với mọi thứ xung quanh. Trông nó thật tầm thường, chẳng có điểm nào đáng để trở thành quà tặng.
Thế nhưng, trên đầu con chim này lại có một điểm đỏ như bị thứ gì đó chấm lên, tựa như bút trời điểm hóa để cá chép hóa rồng. Nét bút chu sa điểm vàng kia lóe sáng trong gian xe mờ tối. Lăng Ba biết đó là chu long mặc ngự dụng, bên trong chính là bụi vàng thật.
Lăng Ba hoảng hốt nhìn Bùi Chiếu, chàng vẫn ung dung, cười híp mắt nhìn cô.
– Huynh! – Cô giận đến nỗi muốn đánh chàng, – Huynh điên rồi sao? Huynh bắt được con chim này, tại sao không đem đi lĩnh thưởng?
– Ta không thích lĩnh thưởng, – Bùi Chiếu lười nhác tựa vào vách xe ngựa, thản nhiên đáp, – Ta đâu có thiếu cung tên đâu.
Chàng còn biết phần thưởng là cung tên!
Lăng Ba chỉ hận không thể tát cho chàng mấy cái.
– Vậy huynh thả nó đi, giữ lại làm gì?
– Chim cắt sống hiếm lắm đấy, ta bắt về cho nàng chơi, – Bùi Chiếu vẫn còn tâm trạng ghẹo nàng, thấy Lăng Ba sốt ruột mới chịu cười, – Trêu nàng thôi, kỳ thực là bởi vì không thả được. Thả ra sẽ bị người khác bắt lại rồi đem đi lĩnh thưởng mất. Loại mực này không rửa sạch được, chỉ có thể chờ nó tự phai màu. Chờ chuyện này qua đi, ta sẽ thả nó ra. Chim cắt bay rất nhanh, chỉ một ngày là sẽ về đến biên ải.
Lăng Ba giận đến nỗi váng cả đầu.
Trên đời, chỉ có những người không có năng lực mới khao khát được thưởng, chứ quái nhân có năng lực lại không thèm thưởng như chàng thì chắc vạn người mới có một. Thế mà Lăng Ba lại gặp đến hai người như vậy: cái nết của Thẩm Bích Vi và Bùi Chiếu đúng là giống nhau như đúc!
Lăng Ba còn giận chính mình vì đã hiểu được suy nghĩ kỳ quái của chàng. Hẳn Bùi Chiếu cảm thấy con chim cắt này giống như chính mình. Cũng như năm đó Thẩm Bích Vi đi săn thú, nhìn thấy một con sói trắng tách đàn, một mình săn nai trong mưa. Cô nàng đã ngắm nghía rất lâu, trở về còn kể với Lăng Ba rằng con sói đó khiến cô nàng nhớ đến bản thân.
Nhưng Lăng Ba dù hiểu được bọn họ song lại không hề đồng tình. Giống như khi Lăng Ba nghe xong câu chuyện của Thẩm Bích Vi, cô đã thầm nghĩ: ‘Tại sao không có ai thương xót cho con nai kia?’
Lại giống như bây giờ, phản ứng đầu tiên của cô vẫn là mắng Bùi Chiếu.
– Huynh nuôi nó làm gì? Muốn rước rắc rối vào thân sao? Huynh đâu có thích chim.
– Ai bảo thế, – Bùi Chiếu vẫn nằm nhoài ra, biếng nhác dùng chiếc muôi gỗ để trêu con chim cắt kia. – Ta thích chim mà, ta thích bộ quần áo nàng tặng, bên trên thêu thanh loan còn gì.
Lăng Ba lập tức ngoảnh mặt đi, phủ nhận:
– Ta chẳng biết Thanh Loan nào cả.
Bùi Chiếu đâu có bỏ qua cơ hội, lập tức ghé sát lại nhìn biểu cảm của nàng, cười hì hì mà nói:
– Chuyện kể rằng ngày xưa vua Kế Tân đắp núi Tuấn Kỳ, bắt được một con chim loan… (1)
Lăng Ba giơ tay muốn đánh chàng nhưng lại bị chàng tránh đi. Bùi Chiếu vẫn cười với nàng, vẻ đẹp tựa thanh loan trong truyền thuyết, không hề tồn tại ở nhân gian.
Nhưng Lăng Ba không chịu nổi.
– Bùi Chiếu, – Cô nghiêm mặt gọi thẳng tên chàng, – Huynh đừng trêu chọc ta nữa, ta không rảnh để chơi đùa với huynh đâu. Chúng ta không phải người cùng đường, ước vọng cũng không giống nhau. Huynh cũng biết, thứ huynh thích ta không thích, còn thứ ta muốn huynh lại không cần.
Nụ cười của Bùi Chiếu nhạt đi, nhưng đôi mắt đào hoa của chàng vẫn yên lặng nhìn cô.
– Nàng muốn cái gì? – Chàng cũng biết đáp án, tự hỏi rồi tự đáp, – Diệp tiểu thư của chúng ta thích quyền lực.
– Phải, ta thích quyền lực, – Lăng Ba cũng thẳng thắn thừa nhận, – Không có quyền thì tiền cũng được!
– Tóm lại là phải cố gắng vươn lên, – Bùi Chiếu tổng kết.
Trong mắt chàng ánh lên ý cười đạm bạc. Chàng có đôi mắt cười bẩm sinh, sao trách được các tiểu thư si mê chàng. Một tiên lang tài mạo như vậy, đúng là không phụ lòng thanh xuân rực rỡ.
– Đúng, tóm lại là phải nỗ lực phấn đấu, – Lăng Ba cũng bình tĩnh đáp.
Chàng hiểu cô, cô cũng hiểu rõ chàng. Bùi Chiếu sẽ không cầu tiến, còn cô thì càng phải cầu tiến. Cả đời này của Lăng Ba không học được cách coi chuyện nhẹ như mây gió, trong khi chàng có thể bỏ qua cả điềm lành ngự tứ.
Bọn họ, không thể thay đổi lẫn nhau.
.
.
.
(1) Câu này được trích từ tác phẩm “Thế thuyết tân ngữ”
Cụ thể, đoạn này nằm trong thiên “Vị Nha” của sách. Câu chuyện kể về việc vua Kế Tân bắt được một con chim loan và cố gắng làm cho nó hót, nhưng không thành công cho đến khi ông đặt nó trước gương.