Nếu xuyên không là một trò đùa của số phận, thì vận mệnh của ta chính là một bi kịch không lối thoát. Khi người người mơ về vinh hoa phú quý, ta lại tỉnh dậy trong thân xác của một tội nô, bị xiềng xích trong ngục tối lạnh lẽo.
Thân hình tiều tụy, gầy gò đến thảm thương, án tử lơ lửng trên đầu, chỉ chờ đợi tiết trời sang thu để kết thúc cuộc đời ngắn ngủi này. Bốn mươi chín ngày sống trong bóng đêm thăm thẳm, nuốt cơm thiu, ngủ trên rơm rạ bẩn thỉu. Sự cô độc, tiếng chuột gián lạo xạo như muốn xé nát tâm trí, đẩy ta đến bờ vực của sự điên loạn.
Thế rồi, vào ngày thứ năm mươi, cánh cửa sắt gỉ sét kẽo kẹt mở ra, và một bóng người đẫm máu bị ném thẳng vào buồng giam tối tăm.
Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng điên rồ lóe lên trong đôi mắt ta. Hắn ta không phải là kẻ thù, mà là một phép màu! Ta kích động tột độ, không thể ngừng nhảy nhót quanh hắn, thốt lên từng lời run rẩy: "Đại ca! Đại ca quê ở đâu thế? Ngồi xuống đây, mình... mình tám chuyện chút không?"
Truyện Đề Cử






