Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Chương 71: Làm nũng
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba tháng thai kỳ trôi qua, em bé trong bụng phát triển rất nhanh, hơn nữa còn là song thai, nên bụng của Úc Nam đã bắt đầu lộ rõ.
Hôm nay, Sở Cứu phải đến trại tạm giam một chuyến. Sở Tiên Hiền kiên quyết đòi gặp anh, đúng lúc Sở Tiên Thọ sức khỏe không tốt, cần được bảo lãnh tại ngoại.
Cả nhà họ Sở đều xem sắc mặt Sở Cứu mà hành động, anh không có động thái gì thì chẳng ai dám đến đồn cảnh sát để giúp Sở Tiên Thọ.
Nghe tin Sở Cứu định đi, Úc Nam lập tức đòi theo.
Nơi như thế này Sở Cứu tuyệt đối không muốn Úc Nam đến lui, thế nên dù thế nào đi nữa cậu cũng không được đi.
Nhưng Úc Nam là người thế nào chứ? Cậu đã thành thạo những chiêu trò trị Sở Cứu từ lâu rồi!
Chỉ cần buông vài lời đe dọa kiểu: "Anh mà không cho em đi thì em sẽ giận anh luôn đấy!", "Chia tay, đường ai nấy đi!", hoặc đơn giản là giả vờ hờn dỗi, là đảm bảo Sở Cứu sẽ ngoan ngoãn đồng ý ngay.
Thế nhưng gần đây Úc Nam phát hiện Sở Cứu bắt đầu có dấu hiệu suy nghĩ quá nhiều, lúc nào cũng lo lắng đủ điều. Lần trước cậu thèm ăn đậu hũ thối, Sở Cứu nhất quyết không cho, lý do là vì tối hôm đó cậu ăn quá nhiều, hôm sau đau bụng cả ngày.
Kể từ đó, Sở Cứu thà "giết nhầm còn hơn bỏ sót", tuyệt đối không cho cậu đụng đũa vào mấy món hôm đó từng ăn.
Úc Nam rất thèm đậu hũ thối. Thật ra trước đây cậu cũng không quá mê món này lắm, vậy mà giờ lại thèm liên tục, điều này chứng tỏ, dù là đàn ông mang thai cũng không thể tránh khỏi những cơn ốm nghén khó chịu của thai kỳ.
Một bên là cơn thèm ăn cồn cào, một bên là người chồng nghiêm khắc cấm đoán. Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Úc Nam chịu không nổi, nổi nóng:
"Anh không cho em ăn đúng không? Được thôi, em đi đây, đi tìm một người chồng khác cho em ăn uống thỏa thích! Em sẽ không bao giờ quay lại nữa! Anh xem cái bụng này là vì ai mà có chứ, thế mà anh đối xử với em như vậy hả?!"
Úc Nam vốn chỉ thuận miệng nói vài câu giận dỗi, nhưng dạo này cậu càng ngày càng nhạy cảm, một chút là dễ cáu gắt.
Vậy mà phản ứng của Sở Cứu khiến cậu sững sờ.
Anh đứng sững tại chỗ, hơi há miệng nhưng không nói được gì, ánh mắt như vừa bị dọa cho hoảng sợ, gương mặt trắng bệch trong chớp mắt, nhìn thê lương đến lạ.
Úc Nam không ngờ một câu nói đùa của mình lại khiến Sở Cứu phản ứng mạnh như vậy, nhưng bảo cậu rút lại ngay thì cũng hơi kỳ, thế là cậu cứ đứng sững ở đó, vô cùng khó xử.
Cuối cùng vẫn là Sở Cứu xuống nước, nhẹ giọng thương lượng với cậu:
"Được rồi, em ở nhà chờ anh, đừng đi lung tung. Anh đi mua cho em, nhưng chỉ được ăn cho đỡ thèm thôi nhé? Ăn nhiều quá lại đau bụng, lợi bất cập hại đấy."
Sở Cứu nói vậy rồi thực sự đi mua đậu hũ thối cho cậu. Dù anh mua hẳn một phần rất lớn, nhưng Úc Nam cũng ngoan ngoãn, chỉ ăn hai miếng rồi thôi.
Từ hôm đó, Úc Nam không còn dùng chiêu "hù dọa" để buộc Sở Cứu chiều theo ý mình nữa.
Nhưng...
Sở Cứu lại bắt đầu tự nghiên cứu cách làm đậu hũ thối.
Kể từ đó, trong nhà bọn họ luôn thoang thoảng một mùi hương... phải nói là rất "đặc biệt", như mùi cống thoát nước bị tắc vậy, khiến Úc Nam không chịu nổi.
Cuối cùng cậu không thể chịu nổi nữa, định vứt cái hũ ủ lên men kia đi.
Sở Cứu giữ lại nó, nghiêm túc nói: "Sắp lên men xong rồi! Công thức này anh tốn mấy chục triệu mới xin được từ ông chủ quán đó đấy!"
Úc Nam nhìn anh, lòng đau như cắt.
Cậu có nên nói cho anh biết cậu cũng biết cách làm không?
Nghĩ tới số tiền mấy chục triệu, Úc Nam lặng lẽ nuốt lời đó vào bụng. Thôi, coi như chịu thiệt thòi một lần.
Nhưng không thể không công nhận, Sở Cứu đúng là có tài nấu ăn. Anh mang mặt nạ phòng độc, dày công chế biến, vậy mà thành phẩm cuối cùng chẳng khác gì món mua ở ngoài hàng.
Thế là, trong căn hộ cao cấp ở khu Nam Khê Hồ, nơi cư dân đều đi siêu xe Bentley, Úc Nam đã thực sự đạt được sự tự do "dân chủ" bằng việc ăn đậu hũ thối...
May mắn thay, kể từ đó cậu cũng không còn bị đau bụng nữa.
...
Sau khi nhớ lại chuyện mấy hôm trước, lúc này Úc Nam vẫn đang tìm cách theo Sở Cứu đến đồn cảnh sát.
Chiêu "dọa nạt" không dùng được nữa, vậy phải đổi sang chiến thuật khác.
Câu trả lời là... làm nũng.
Không ai hiểu rõ đàn ông bằng đàn ông.
Sở Cứu mặc đồ xong, chuẩn bị ra ngoài.
Úc Nam lập tức bám theo: "Cho em đi cùng đi mà~"
Sở Cứu lắc đầu: "Chỗ đó chẳng có gì hay ho đâu, em ở nhà đi."
Úc Nam lập tức vội vã nhào tới ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu hôn lên môi, giọng ngọt như mía lùi: "Ông xã, cho em đi cùng đi mà, nha~"
Sở Cứu biết nói gì hơn đây? Lúc này mà cậu muốn lên mặt trăng, chắc anh cũng phải tìm mọi cách để đưa cậu đi cho bằng được mà thôi.
.
.
Đến nơi, Sở Cứu làm xong thủ tục bảo lãnh cho Sở Tiên Thọ. Những người khác trong nhà họ Sở cũng có mặt, tranh nhau lấy lòng anh.
Sở Tiên Thọ ra khỏi đồn trong trạng thái già yếu và trầm mặc. Trước khi lên xe, ông ta nhìn Sở Cứu rồi nói: "Chuyện của bố con, là ta sai. Ta sẽ đưa mẹ con vào gia phả."
Ông ta liếc nhìn Úc Nam, rồi bổ sung: "Cậu ấy cũng vậy."
Sở Cứu nhếch môi cười nhạt: "Ông nội, đến hiện tại ông vẫn không hiểu."
Sở Tiên Thọ thở dài: "Tùy con vậy, hãy chăm lo tốt cho gia đình này."
Sau khi ông ta đi, Sở Cứu mở phong bì tài liệu ra xem. Bên trong là giấy tờ chuyển nhượng toàn bộ tài sản của Sở Tiên Thọ cho anh.
Anh siết chặt tờ giấy, lặng lẽ thở dài: "Bố mẹ anh chưa từng quan tâm đến gia phả. Ông ấy sẽ không bao giờ hiểu được."
Úc Nam ôm lấy cánh tay anh, dịu dàng nói: "Mỗi thời đại đều có một niềm tin riêng. Với ông ấy, gia phả là sự công nhận, là cách bù đắp cho những lỗi lầm. Ông ấy đã chuẩn bị sẵn lời giải thích, để một ngày nào đó gặp lại ba anh, họ có thể nói chuyện đàng hoàng với nhau."
Sở Cứu khép lại phong bì, cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn.
Anh đã hiểu vì sao Úc Nam nhất quyết đòi đi cùng.
Người cần phải buông bỏ mọi chuyện để tiếp tục bước đi, ngoài những người thuộc thế hệ trước, còn có cả chính anh.
Sở Cứu quay đầu nhìn Úc Nam, khẽ gật đầu: "Được."
Tiễn xong Sở Tiên Thọ, Sở Cứu và Úc Nam đến gặp Sở Tiên Hiền.
Sở Tiên Hiền giờ đây chẳng còn chút ngang ngược như ngày nào, trông tiều tụy đi nhiều. Thấy hai người họ, ông ta cố nén cơn giận, nói: "Chuyện này là do một mình tôi làm, không liên quan đến Sở Thành và Sở Bình. Cậu gài bẫy, khiến cả hai đứa nó bị cuốn vào, làm anh mà thế à? Ba cậu trước giờ không làm anh theo kiểu đó đâu. Dù có thế nào, chúng nó vẫn là em cậu."
Sở Cứu khẽ cười: "Chú ba à, đến giờ mà ông vẫn nghĩ tôi sẽ tin những lời này sao?"
Úc Nam chậc một tiếng, thêm vào lời châm chọc: "Sóng gió bủa vây mà vẫn còn ngây thơ đến vậy, đúng là kết hợp hài hòa giữa sự già đời và non nớt."
Sở Tiên Hiền nhíu mày: "Cậu..."
Sở Cứu cắt ngang: "Nếu hôm nay chú ba gọi tôi đến đây chỉ để dùng đạo đức để ràng buộc tôi, thì thôi, bỏ đi. Nhưng nếu chú thật lòng cầu xin tôi nương tay, thì có lẽ tôi sẽ suy nghĩ lại."
Sở Tiên Hiền im lặng một lát, nhắm mắt lại, thở dài: "Sở Thành và Sở Bình còn con nhỏ."
Sở Cứu gật gù: "Đúng thật, mỗi đứa có tận năm đứa con, áp lực chắc lớn lắm."
Sở Tiên Hiền sững sờ: "Cái gì? Chẳng phải mỗi đứa chỉ có ba đứa con thôi sao?"
Sở Cứu ra vẻ ngạc nhiên: "Ơ? Chú không biết à? Sở Thành và Sở Bình còn có gia đình riêng ở bên ngoài nữa đấy. Hai cô vợ là chị em song sinh, mỗi người sinh cho họ hai đứa con. Chỉ có điều hơi lộn xộn, không rõ đứa con nào là của ai, nên bốn người quyết định dọn về ở chung luôn. À, còn số tiền lần trước ông trả giúp bọn họ ấy, là do bọn họ bán nhà để mua biệt thự cho hai chị em đó."
Sở Tiên Hiền há hốc mồm vì thông tin quá sốc, rồi tức giận quát: "Bậy bạ! Nhảm nhí!"
Nói ra cũng lạ, Sở Tiên Hiền không phải người tốt đẹp gì, nhưng lại cực kỳ ghét những chuyện lăng nhăng. Ông ta không thích lối sống buông thả, dù đối xử với Tôn Đái Phân chẳng ra gì, nhưng trước giờ cũng chưa từng lăng nhăng bên ngoài bao giờ.
Hai đứa con của ông ta cũng được dạy dỗ rất nghiêm khắc, giữ mình cẩn thận, luôn xuất hiện trước công chúng với hình tượng người đàn ông yêu vợ thương con. Làm sao có thể giống như lời Sở Cứu nói được?
Sở Cứu lấy ra một bức ảnh cho Sở Tiên Hiền xem. Trong ảnh, Sở Thành và Sở Bình mỗi người ôm một cô gái giống hệt nhau, còn bốn đứa trẻ thì mặt mũi na ná họ.
Sở Cứu chỉ vào đứa lớn nhất: "Đứa này trông giống chú nhất đấy."
Úc Nam thêm dầu vào lửa: "Còn đứa này nữa, nhìn là biết cháu nội của ông, so với mấy đứa trong nhà còn giống hơn nhiều ấy chứ."
Sở Tiên Hiền tức điên lên, đập mạnh tay còng vào tường kêu "rầm rầm": "Thế cũng còn hơn cái đồ tuyệt hậu như mày!"
Cảnh sát bên cạnh lập tức quát: "Im lặng!"
Sở Tiên Hiền hậm hực ngồi phịch xuống ghế, tức đến mức lồng ngực phập phồng.
Sở Cứu thản nhiên thu lại tấm ảnh, đứng dậy nói với Úc Nam: "Đi thôi."
Úc Nam: "Khoan đã, tôi còn có cái này cho ông ta xem."
Vừa nói, cậu vừa lấy ra một tờ giấy siêu âm từ trong túi, dán lên vách kính: "Nhìn cho kỹ đi nè, một lần hai đứa, đều là con của Sở Cứu đấy nhé"
Sở Tiên Hiền: "???"
Nói xong, Úc Nam chậm rãi thu dọn đồ đạc.
Sở Cứu nhìn cậu, không nhịn được cười phá lên, xoa xoa đầu cậu: "Em đấy..."
Úc Nam vỗ tay hài lòng: "Mục tiêu chuyến đi hoàn thành mỹ mãn! Rút quân!"
Hai người cứ thế bỏ đi, để lại Sở Tiên Hiền nổi trận lôi đình.
Ban đầu ông ta định xin Sở Cứu nương tay cho Sở Thành và Sở Bình, thế nào mà cuối cùng lại biến thành thế này?
Ra khỏi đồn cảnh sát, Sở Cứu cứ tưởng lần này sẽ là một chuyến đi đầy bực bội, ai ngờ tâm trạng lại khá tốt.
Anh biết, tất cả là nhờ Úc Nam.
Sở Cứu: "Ông ta nói gì kệ ông ta, em để tâm làm gì?"
Úc Nam: "Mắng anh tuyệt hậu, chẳng phải cũng gián tiếp bảo em không ra gì sao? Đàn ông mà không được thì còn làm được tích sự gì."
Sở Cứu bật cười, nghiêng đầu hôn nhẹ lên má cậu: "Còn sớm, đi dạo chút không?"
Úc Nam suy nghĩ một lúc: "Cũng được, em còn phải mua quà sinh nhật cho Ngọc Ngọc nữa. Mua cho con bé một cái đồng hồ thông minh."
Hai người lên xe, Úc Nam phát hiện dạo này Sở Cứu lái xe rất cẩn thận. Trước kia đi trong thành phố, anh toàn ngả lưng vào ghế, một tay cầm lái, lười nhác nhìn đường. Giờ thì kéo ghế gần lại, hai tay đàng hoàng đặt lên vô lăng, gặp xe chậm cũng chẳng vượt, kiên nhẫn như một chú ốc sên.
Nhìn anh lái xe thế này, Úc Nam cảm thấy rất có cảm giác an toàn.
Đến trung tâm điện tử, nhân viên giới thiệu: "Chiếc đồng hồ này có thể gọi điện, gửi tin nhắn thoại, định vị theo dõi, nếu gặp nguy hiểm sẽ gửi tin cầu cứu cho phụ huynh. Chống nước, pin lâu, rất phù hợp cho trẻ nhỏ. Giá cũng hợp lý, chỉ hơn 800 nghìn thôi."
Úc Nam hài lòng, chuẩn bị trả tiền thì Sở Cứu hỏi: "Ngoài màu hồng ra còn màu nào khác không?"
Nhân viên: "Còn màu đen và xanh lam."
Sở Cứu hỏi Úc Nam: "Em thích màu nào?"
Úc Nam: "Màu hồng."
Sở Cứu: "Chắc chứ?"
Úc Nam: "Chắc."
Bé gái nào mà chẳng thích màu hồng chứ.
Sở Cứu quay sang nhân viên: "Vậy lấy hai cái màu hồng."
Úc Nam: "Khoan, hai cái làm gì?"
Sở Cứu liếc cậu một cái: "Còn một đứa nhỏ khác cũng rất cần."
Úc Nam gật đầu, mặc kệ anh vậy.
Mãi đến hai ngày sau, một chiếc đồng hồ màu hồng khác xuất hiện trên cổ tay cậu, thẻ SIM cũng đã được lắp xong, mà số được cài đặt chính là của Sở Cứu.
Lúc này, Úc Nam mới chợt nhận ra dạo gần đây Sở Cứu cứ lén lút, thần bí, có gì đó rất kỳ lạ!