73. Chương 73: Cùng nhau đến bạc đầu không rời

Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn

Chương 73: Cùng nhau đến bạc đầu không rời

Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Sở Cứu suýt nữa tự biến mình thành dưa muối thì Úc Nam cuối cùng cũng ngán ngẩm món đậu phụ thối, mà kỳ nghỉ của hai người cũng sắp kết thúc.
Lúc Sở Cứu đi tắm, Úc Nam vô tình phát hiện một chiếc hộp nhung trong ngăn kéo. Cậu mở ra xem, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương màu đỏ.
Sở Cứu đã làm nhẫn từ viên kim cương mua ở buổi đấu giá, định cầu hôn cậu sao?
Úc Nam nhẹ nhàng đặt nhẫn lại chỗ cũ, trong lòng thầm mong chờ Sở Cứu sẽ tạo ra một màn cầu hôn bất ngờ và hoành tráng.
Chờ hai ngày, chẳng có gì xảy ra. Sở Cứu vẫn sinh hoạt như thường, không có dấu hiệu gì đặc biệt.
Sự mong đợi của Úc Nam dần tan biến, cuối cùng chẳng còn chút hy vọng nào.
Thôi, chờ gì nữa. Sở Cứu có thể nghĩ ra trò gì lãng mạn cơ chứ.
Bất ngờ chỉ là gia vị cuộc sống, chứ không phải thứ thiết yếu.
Mà thứ thiết yếu bây giờ là cậu hết thèm đậu phụ thối, giờ lại muốn ăn xúc xích nướng có tinh bột, mà đúng lúc Sở Cứu lại đang nghiên cứu món này.
Nếu Sở Cứu không cầu hôn cậu thì thôi để cậu cầu hôn Sở Cứu cũng được, chẳng quan trọng lắm, chủ yếu là sống với nhau vui vẻ.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Sở Cứu nói muốn đi mua đồ, kéo Úc Nam đi cùng.
Đầu tiên, anh mua một đôi vòng bạc nhỏ và một chiếc khóa trường mệnh.
Úc Nam lập tức hiểu ra: Sở Cứu đang mua đồ cho con của họ.
Cậu nhắc nhở: "Em mang song sinh mà! Không định mua hai bộ hả?"
Sở Cứu thản nhiên: "Dùng chung một bộ là được rồi."
Úc Nam: "..." Hai đứa à thật xin lỗi, ba các con giàu lắm, nhưng ba các con cũng keo lắm.
Sở Cứu lại mua một loạt đồ vật để làm lễ bốc thăm đoán nghề cho trẻ con: bút, mực, giấy, nghiên, kinh thư, tiền đồng, kiếm gỗ, bàn tính, sổ sách, con dấu.
Anh còn mua cả đống đồ chơi, từ xếp hình, ba lô trẻ con, bộ Transformers đầy đủ, LEGO, đến cả những bộ truyện tranh và đĩa CD thịnh hành một thời.
Kết quả là, chất đầy cả cốp xe.
Úc Nam: "Anh tính mua đồ chơi cho chúng đến năm 18 tuổi luôn à?"
Sở Cứu nghiêm túc gật đầu: "Ừ, anh định vậy."
Úc Nam dở khóc dở cười: "Đây đều là đồ em chơi hồi nhỏ mà, sau này bọn trẻ chắc gì đã thích?"
Sở Cứu bình tĩnh đáp: "Không chắc đâu, gen của em, có khi lại giống y hệt em ấy chứ."
Úc Nam đành mặc kệ Sở Cứu, muốn làm gì thì tùy anh.
Thật ra cậu rất vui vì Sở Cứu quan tâm đến con như vậy, nhưng nghĩ lại, nếu hồi bé cậu cũng có ai đó chuẩn bị sẵn mọi thứ cho mình như thế, thì tuyệt biết mấy.
Con của cậu có được những thứ cậu chưa từng có. Như vậy rất tuyệt.
Hai người đi dạo cả buổi sáng, đến trưa thì đi ăn. Sau bữa ăn có quay số trúng thưởng, Úc Nam trúng được một bó hoa lily khổng lồ kèm một hộp bánh.
Mở hộp bánh ra, hóa ra là bánh cưới, tám miếng xếp thành hình tròn, mỗi miếng đều có chữ "Bách niên hảo hợp", "Vĩnh kết đồng tâm", chính giữa là một chữ "Hỷ" đỏ rực.
Úc Nam cầm bó hoa lily, tay ôm hộp bánh, trong lòng vui như mở hội. Ai mà chẳng thích những điều may mắn chứ?
Nếu bây giờ Sở Cứu cầu hôn, cậu sẽ gật đầu ngay lập tức!
Nhưng mà, không có gì xảy ra cả.
Úc Nam thử gợi ý: "Trời ơi, trúng món có ý nghĩa đẹp quá nè!"
Sở Cứu - đúng là đồ gỗ chính hiệu - không hề có chút phản ứng nào.
Hay là để cậu cầu hôn nhỉ?
Cậu còn chưa kịp làm gì thì Sở Cứu đã gọi cậu đứng dậy rời khỏi nhà hàng.
Vừa ra khỏi nhà hàng, hai người lại gặp người phát tờ rơi: tối nay chín giờ, khu vui chơi hồ Nam Khê sẽ tổ chức một buổi bắn pháo hoa hoành tráng.
Khu vui chơi gần hồ Nam Khê, mà căn hộ penthouse của Sở Cứu lại là nơi quan sát hoàn hảo nhất.
Úc Nam thích pháo hoa, thấy quảng cáo là phấn khích ngay lập tức.
Để tối nay không bị buồn ngủ, cậu còn tranh thủ ngủ trưa, ăn tối xong thì háo hức chờ pháo hoa.
Phố xá chật kín người, còn chưa đến giờ mà sự kiện đã lên top tìm kiếm.
Úc Nam bày biện sẵn ghế nằm, bàn nhỏ trên ban công, với hạt dẻ, đồ ăn vặt, sữa nóng, sẵn sàng tận hưởng hết mình.
Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến chín giờ, pháo hoa sắp bắn, mà Sở Cứu cứ biệt tăm, không chịu ra.
Cậu gọi một tiếng, anh mới chậm rãi xuất hiện. Nhìn bộ dạng của Sở Cứu, Úc Nam mắt tròn xoe.
Sở Cứu ăn diện bảnh bao, chỉ cần cài thêm một bông hoa nhỏ nữa là có thể bước thẳng vào lễ đường.
Úc Nam: "Anh làm cái gì vậy?"
Sở Cứu: "Em cũng đi thay đồ đi, lát nữa có khách đến."
Úc Nam: "Giờ này rồi, ai đến nữa?"
Sở Cứu: "Mẹ anh. Bà nói nhớ em, muốn đến thăm."
Úc Nam bật dậy khỏi ghế, phóng thẳng vào phòng thay đồ, trước khi đi còn quăng lại một câu: "Sao anh không nói sớm?!"
Thật ra cậu hơi căng thẳng, dù gì đây cũng là lần đầu tiên ra mắt gia đình sau khi xác định mối quan hệ với Sở Cứu.
Cậu còn bôi cả sáp vuốt tóc.
Chỉnh trang xong xuôi, bước ra ngoài, Sở Cứu hài lòng nhận xét: "Tổng giám đốc Úc của chúng ta đẹp trai quá."
Úc Nam nói đùa để giảm căng thẳng: "Đương nhiên, không thể để anh lấn át em được."
Sở Cứu nhẹ nhàng ôm cậu: "Mẹ anh rất thích em, biết chúng ta ở bên nhau, bà rất vui."
Úc Nam cười: "Gặp được hai người, em cũng rất vui."
Sở Cứu ôm theo một chồng hộp, đi ra ban công.
Úc Nam nhìn anh: "Anh làm gì đó?"
Sở Cứu: "Ngồi xuống."
Anh mở hộp đầu tiên, bên trong là sữa bột, bình sữa, tã lót và khăn quấn.
Sở Cứu: "Quà tặng bé Úc Nam sơ sinh, không thể để bé bị đói hay bị lạnh."
Úc Nam bật cười.
Hộp thứ hai là khóa trường mệnh và vòng bạc.
Sở Cứu: "Bé Úc Nam tròn trăm ngày, phải có khóa trường mệnh và vòng bạc."
Úc Nam đã hiểu tại sao hồi sáng Sở Cứu chỉ mua một bộ, còn hỏi cậu thích cái nào.
Hộp thứ ba chứa đồ bốc thăm đoán nghề.
Sở Cứu: "Bé Úc Nam tròn một tuổi, đến lúc đoán nghề rồi. Tiếc là không có ống tiêm, chứ không chắc chắn bé sẽ chọn cái đó."
Sở Cứu mở chiếc hộp thứ tư, bên trong là bộ xếp hình và mô hình Transformers. Anh bình thản tuyên bố: "Đây là quà cho Úc Nam hai tuổi, mê xếp hình và Transformers."
Tiếp đến, chiếc hộp thứ năm mở ra, là một chiếc cặp sách và đôi giày mới.
"Úc Nam ba tuổi phải đi mẫu giáo rồi, cần có cặp mới, giày mới, giày mới để bắt đầu những bước đường mới."
Mười tám chiếc hộp, mười tám món quà. Mỗi món đều là thứ Úc Nam từng thèm thuồng nhìn người khác có, nhưng chưa bao giờ thuộc về mình.
Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng, ở một không gian khác, lại có một người đem từng thứ ấy, từng chút một, đặt vào tay cậu.
Sở Cứu nhìn cậu, giọng nói trầm ấm: "Cảm ơn em đã vượt qua thời gian và không gian, đến bên cạnh anh. Cảm ơn em đã chịu đựng tính cách đa nghi và kiêu ngạo của mình. Dù biết anh từng thử thách em, lợi dụng em, nhưng em vẫn lựa chọn tin tưởng và yêu anh, vẫn mãi mãi đứng về phía anh."
Úc Nam nước mắt lưng tròng, khóc đến nghẹn ngào: "Cảm ơn anh..."
Cảm ơn anh đã không bỏ cuộc dù em đã nhiều lần trốn tránh. Cảm ơn anh dù biết em yếu đuối, đôi khi ích kỷ, đôi khi hèn nhát, vẫn dang rộng vòng tay ôm lấy em, dịu dàng chấp nhận tất cả những gì thuộc về em.
Bên ngoài, pháo hoa nở rộ.
Là một màn trình diễn hoành tráng, từng đợt sáng rực cả bầu trời đêm. Màu sắc rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Hai người lặng lẽ tựa vào nhau trên ghế sofa, im lặng thưởng thức bầu trời rực sáng.
Pháo hoa kéo dài hai mươi phút, rồi lại trở về với màn đêm tĩnh lặng.
Nhưng chỉ giây lát sau, bầu trời lại sáng bừng.
Dưới quảng trường, đám đông bắt đầu reo hò. Đợt pháo hoa thứ hai lần này, đẹp hơn cả lần trước.
Từng chùm pháo hoa bùng nổ trên bầu trời, xếp thành những dòng chữ rực sáng:
Thần không ở trong giếng ước nguyện...
Thần đang đứng ngay trước mắt tôi.
Làm ơn, hãy cưới tôi.
Người tôi yêu.
Úc Nam ngây người, cổ họng nghẹn lại, nước mắt long lanh, nhưng khóe môi lại không nhịn được mà cong lên.
Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
Chỉ là có một người, vì muốn gặp cậu, đã không ngại vượt qua muôn vàn gian khó, không ngại đánh cược tất cả để tiến về phía cậu mà thôi.
Từ khi gặp Sở Cứu, cậu giống như một con thuyền lẻ loi giữa dòng đời, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ của riêng mình.
Sở Cứu quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, trịnh trọng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út.
Viên hồng ngọc lặng lẽ tỏa sáng trên chiếc nhẫn, như một lời thề hẹn suốt đời suốt kiếp.
Sở Cứu nâng bàn tay cậu lên, đặt một nụ hôn thật khẽ lên mu bàn tay: "Hãy cưới anh, anh sẽ đối xử thật tốt với em."
Úc Nam hít một hơi, siết chặt tay anh: "Vậy phiền anh chăm sóc em cả đời rồi. Cả phần đời còn lại, em cũng sẽ yêu anh thật nhiều. Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ mãi đứng về phía anh, luôn thiên vị anh, không bao giờ rời xa."
Pháo hoa vẫn tiếp tục bừng nở, rực rỡ như dải ngân hà.
Bầu trời đêm bao la, nguyện ý làm nền cho tình yêu phàm tục của hai con người nhỏ bé, để khắc ghi lời nguyện ước đã tồn tại hàng nghìn năm nay:
Nguyện có được một trái tim chân thành...
Cùng nhau đến bạc đầu không rời.
Lời nguyện cầu tưởng chừng đơn giản, giờ phút này lại giống như một lời chúc phúc từ tận trời cao.