Chương 22: Đến cuối cùng, cậu vẫn chỉ có một mình

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 22: Đến cuối cùng, cậu vẫn chỉ có một mình

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phố cũ, Lâm Phong Hạng.
Hai bên đường dày đặc những cây long não, những con ve sầu ẩn mình trong những ngọn cây, kêu ríu rít không biết mệt mỏi.
Một chiếc taxi dừng ở đầu hẻm.
Tài xế taxi thỉnh thoảng liếc trộm qua gương chiếu hậu nhìn vị hành khách trẻ tuổi có vẻ kỳ lạ.
Anh chàng này thật lạ.
Bảo ông lái xe đến Lâm Phong Hạng, đến nơi rồi cũng không xuống xe mà ngồi yên trong xe, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tài xế cũng nhìn theo ra ngoài, trong ngõ chỉ có mấy cửa hàng bình thường, rất đỗi phổ thông, thật sự chẳng có gì đặc biệt đáng để dừng lại.
Xe đã dừng ở đây gần một tiếng đồng hồ.
Nhìn thanh niên này mặc hàng hiệu, chắc hẳn không thiếu tiền, nhưng taxi bật điều hòa liên tục, tài xế taxi vốn quen tiết kiệm vẫn thấy thật phí phạm.
Tài xế do dự không biết có nên nhắc nhở chàng trai ngồi phía sau hay không.
Bỗng nhiên, bầu trời vang lên mấy tiếng sấm.
Tiếng sấm chớp rền vang, tài xế giật nảy mình.
Lại lén nhìn chàng trai ngồi ở ghế sau, nhưng cậu không có phản ứng gì cả.
Tài xế không khỏi có chút thán phục.
Anh bạn nhỏ này lá gan thật lớn.
Bây giờ trời đang tối dần, chắc sẽ có một trận mưa lớn.
Vinh Nhung nhìn về phía đường phố rồi thờ ơ thu hồi tầm mắt.
Lần thứ hai kể từ khi lên xe, cậu mới mở miệng nói chuyện: "Đi thôi."
"Vâng."
Tài xế khởi động xe, quay đầu ra khỏi hẻm.
Trong tiệm hoa, Nguyễn Ngọc Mạn ngồi giữa những bó hoa, tỉa cành.
Đột ngột bị những tiếng sét này làm cho giật mình.
"Ôi."
Đầu ngón tay bị gai hoa hồng đâm, một giọt máu đọng lại trên đầu ngón tay.
Nguyễn Ngọc Mạn buông cây kéo trong tay xuống, đứng dậy cầm khăn giấy băng vết thương.
Ngẩng đầu nhìn bên ngoài một cái.
Bên ngoài mây đen giăng đầy, chắc chắn sẽ có một trận mưa lớn.
Nguyễn Ngọc Mạn vội vàng đi lấy điện thoại di động gọi cho con trai Giản Dật đang ra ngoài giao hoa.
Điện thoại vẫn luôn không ai nhấc máy.
Trong lòng bà sốt ruột không thôi.
Hoa lục bình, hoa huệ, hoa hồng và nhiều loại hoa khác vẫn được trưng bày bên ngoài.
Không còn cách nào khác, Nguyễn Ngọc Mạn đành phải đặt điện thoại di động lên quầy rồi chuyển chậu hoa vào nhà trước.
Nguyễn Ngọc Mạn vội vàng băng vết thương ở ngón tay, bà chạy ra cửa, đem từng chậu hoa ngoài cửa chuyển vào.
Vẫn còn dư lại hơn một nửa.
Những hạt mưa nặng hạt đập mạnh vào cửa kính, tạo thành tiếng lộp bộp.
Thân thể Nguyễn Ngọc Mạn rất nhanh liền bị ướt mưa.
Bà bất chấp mưa gió, tăng nhanh tốc độ di chuyển chậu hoa.
Eo của bà vốn không tốt, chuyển được một lúc, lưng bà đã bắt đầu đau nhức.
Sau khi chuyển chậu hoa vào nhà, bà đứng dậy xoa thắt lưng.
Lại bởi vì trời mưa quá lớn, sợ làm hỏng hoa nên không dám lãng phí thêm thời gian nữa, sau khi cảm thấy đỡ đau hơn một chút, bà lại lao ra ngoài bất chấp mưa gió.
Một chiếc xe điện dừng lại trước cửa hàng, một thanh niên đẹp trai bước xuống xe, khập khiễng bước vào tiệm hoa, giúp chuyển những chậu hoa huệ vào nhà.
"Mẹ vừa rồi còn lo trời mưa to thế này, con không mang áo mưa thì phải làm sao. May mà con về rồi. Đừng động vào nữa. Mau đặt chậu hoa xuống đi. Chân con còn chưa lành đâu. Không được di chuyển."
Nguyễn Ngọc Mạn đẩy con vào nhà, không cho phép con trai làm thêm nữa.
Giản Dật thử thuyết phục mẹ: "Mẹ, chân con không sao. Hai mẹ con mình cùng dọn nhanh lên một chút. Đợi một lát nữa mưa lớn, tất cả hoa sẽ bị hỏng hết."
Xoay người định chạy ra ngoài lần nữa, Nguyễn Ngọc Mạn kéo hắn lại: "Chân con bị chậu hoa làm bị thương bao nhiêu ngày rồi chứ? Con tưởng chân con là kim cang sao? Nhanh vậy đã lành rồi sao? Nhìn con đi, quần áo của con đều ướt sũng rồi, nhanh lên lầu tắm đi, một mình mẹ có thể làm được."
Nguyễn Ngọc Mạn đẩy Giản Dật lên lầu, kết quả, bị Giản Dật lách người thoát ra.
Giản Dật chạy tới cửa: "Mẹ, chân con thật sự không sao!"
Thấy không thể ngăn cản con trai, Nguyễn Ngọc Mạn đành phải đẩy nhanh tốc độ di chuyển chậu hoa.
Chỉ cần bà dọn nhiều hơn một chút, Tiểu Dật có thể ít di chuyển hơn một chút.
Giản Dật đem một chậu bách hợp chuyển vào trong, bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Mẹ, cửa sổ trên lầu đã đóng chưa?"
Nguyễn Ngọc Mạn kêu một tiếng "Ai nha".
Hiển nhiên là quên.
Giản Dật đặt chậu hoa xuống đất, nói với mẹ mình: "Mẹ, mẹ trước đi lên lầu đóng cửa sổ đi."
Nguyễn Ngọc Mạn cau mày: "Một mình con có thể làm được không?"
Giản Dật lộ ra nụ cười lanh lợi: "Có thể."
Nguyễn Ngọc Mạn vẫn không quá yên tâm, dặn dò con trai: "Vậy con ít dọn đi. Hoa nếu ướt quá sẽ hỏng, nhớ, mấy thứ hoa này cũng không quan trọng bằng con. Biết chưa?"
Giản Dật nghe lời gật đầu một cái: "Vâng."
Nguyễn Ngọc Mạn mở cửa sân sau, quay người nói: "Mẹ sẽ xuống liền, con ít di chuyển đi."
Giản Dật cười cười: "Vâng."
Nguyễn Ngọc Mạn vừa rời đi, Giản Dật cắn môi dưới, vẻ mặt đau đớn.
Trên thực tế, đôi chân của hắn vẫn chưa lành hẳn.
Việc di chuyển những chậu hoa vừa rồi đã tạo áp lực lớn lên đôi chân của hắn, khiến hắn lại đau đớn.
Giản Dật nhịn đau, khập khiễng chạy tới cửa.
Còn lại vài chậu cẩm chướng chưa dọn vào nhà.
Chậu hoa cẩm chướng hơi lớn, lần đầu tiên Giản Dật không thể tự mình di chuyển nổi.
Hắn hít thở sâu một hơi, hai cánh tay gồng sức.
Đột nhiên, chậu hoa trong tay bỗng nhiên nhẹ bẫng đi một chút, Giản Dật ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một người thiếu niên cùng hắn nâng chậu hoa.
Tóc mái của đối phương quá dài, bị mưa làm ướt gần như che mất đôi mắt, dù vậy dung mạo vẫn đẹp đến kinh người.
Giản Dật ngẩn ra.
Khi hắn kịp phản ứng thì đối phương đã nhận lấy chậu hoa, chuyển vào nhà cho hắn.
"Cảm, cảm ơn!"
Giản Dật rốt cuộc kịp phản ứng.
Thấy đối phương nhiệt tình chuyển những chậu hoa ngoài cửa vào nhà cho mình, Giản Dật vội vàng chạy tới nói: "Cảm ơn cậu nhiều! Phần còn lại tôi có thể tự mình chuyển."
Nhưng đối phương dường như không nghe thấy, cậu cúi người đứng dậy, động tác rất nhanh chuyển chậu hoa vào trong nhà.
Việc di chuyển chậu hoa cũng cần có kỹ năng, nếu dùng sai lực không những tốn nhiều công sức mà còn khiến bản thân kiệt sức.
Giản Dật ngạc nhiên phát hiện ra chàng trai trẻ trước mặt có vẻ bằng tuổi mình nhưng lại di chuyển chậu hoa thành thạo như thể cậu ấy đã lớn lên trong cửa hàng hoa giống như hắn vậy.
"Này... Bạn học, vô cùng cảm ơn cậu... Còn dư lại để tôi chuyển là được..."
Giản Dật muốn lấy chậu hoa từ tay đối phương, nhưng đối phương tránh được và chuyển chậu hoa vào nhà cho cậu.
Mưa càng lúc càng lớn.
Lúc há miệng nói chuyện, mưa gió cũng có thể lọt vào miệng.
Giản Dật không còn cách nào khác đành phải tạm thời nhận sự giúp đỡ của đối phương, giúp chuyển chậu hoa vào nhà.
Chỉ còn lại vài chiếc giỏ treo.
Giỏ treo nhẹ hơn.
Với sự giúp đỡ của một thiếu niên xa lạ, Giản Dật cuối cùng cũng chuyển được hết chậu hoa.
"Cuối cùng cũng xong rồi. Cảm, cảm ơn..."
Hai tay Giản Dật chống lên trên đầu gối, hơi thở hổn hển.
Vẫn không có phản ứng nào từ phía bên kia.
Hắn dè dặt hỏi: "Cậu là... Người câm?"
Đúng rồi.
Hắn nghe nói người câm thường cũng bị điếc.
Giản Dật nhìn về phía thiếu niên, ánh mắt nhất thời tràn đầy vẻ thương cảm.
Hắn ra dấu, chỉ vào tai rồi chỉ vào miệng, sau đó lắc đầu, ý muốn hỏi cậu ấy có phải không nghe, không nói được không.
Sống hai kiếp lần đầu tiên bị người ta tưởng là người câm điếc - Vinh Nhung: "..."
Cửa sau truyền tới tiếng chuông gió.
Tiếng Nguyễn Ngọc Mạn từ phía sau vọng lại: "Tiểu Dật—— "
"Mẹ."
Giản Dật quay đầu, đáp lời.
Nguyễn Ngọc Mạn bước vào cửa hàng, ngạc nhiên khi nhìn thấy những chậu hoa đầy nhà: "Con tự mình mang hết chậu hoa vào à?"
"Không phải một mình con chuyển, may mà..."
Giản Dật xoay người, bên trong nhà, chàng trai đâu còn bóng dáng.
Nguyễn Ngọc Mạn vui mừng: "Ba con về rồi? Ba con đâu?"
"Không phải ba —— "
Nguyễn Ngọc Mạn kinh ngạc: "Không phải ba con? Vậy là ai? Tốt bụng như vậy?"
"Con sẽ nói với mẹ sau!"
Giản Dật nói rồi chạy ra khỏi tiệm hoa.
Hắn chạy tới cửa.
Trời mưa rất to khiến tầm nhìn bị hạn chế.
Giản Dật đứng ngơ ngác ở cửa nhìn quanh cũng không nhìn thấy bóng dáng thiếu niên.
Nguyễn Ngọc Mạn chạy ra, kéo Giản Dật vào nhà: "Thằng bé này, làm gì vậy? Mưa lớn như vậy còn chạy ra ngoài."
Giản Dật đi theo Nguyễn Ngọc Mạn trở về trong tiệm, kể lại chuyện vừa mới xảy ra, buồn bã nói: "Con còn chưa nói cảm ơn cậu ấy."
Nguyễn Ngọc Mạn đi vào phòng, lấy khăn sạch ra lau tóc cho Giản Dật: "Nếu đối phương là người câm điếc giống như con nói, di chuyển đồ vật rất thành thục thì có lẽ hoàn cảnh của họ chắc cũng không tốt. Lần sau gặp lại nếu còn nhận ra người kia thì con hãy đưa cho cậu ấy chút tiền và cảm ơn đàng hoàng."
"Mẹ, con tự lau là được."
Giản Dật cầm lấy chiếc khăn từ tay Nguyễn Ngọc Mạn, nói: "Nếu lần sau gặp lại con nhất định sẽ nhận ra cậu ấy! Mẹ ơi, mẹ không biết đâu, cậu ấy đẹp lắm! Đẹp như bà nội khi còn trẻ vậy. "
Nguyễn Ngọc Mạn buồn cười: "Đẹp như bà nội con khi còn trẻ? Vậy thì dáng dấp đứa trẻ kia nhất định rất đẹp!"
Giản Dật nhớ lại những bức ảnh cũ của bà mình mà hắn đã nhìn thấy trong album ảnh, nói với vẻ quyết tâm: "Thực sự xinh đẹp như bà nội khi còn trẻ!!"
"Ai xinh đẹp như bà nội của con khi còn trẻ?"
Giản Trác Châu từ cửa sau vào nhà, nghe hai mẹ con nói chuyện, tò mò hỏi.
"Trác Châu? Không phải nói chạng vạng tối mới về đến nhà sao? Làm sao đã về rồi?"
Nguyễn Ngọc Mạn thấy chồng, lúc này vui mừng kinh ngạc.
Giản Trác Châu hôm nay đi lấy hàng.
Nguyễn Ngọc Mạn buổi sáng có điện thoại với chồng, Giản Trác Châu nói qua điện thoại với vợ rằng sớm nhất cũng phải chạng vạng tối mới về được.
Thấy ba về sớm, Giản Dật lau tóc, vui vẻ gọi "Ba!"
"Ba không phải muốn tạo bất ngờ cho hai mẹ con sao. Sáng nay bà gọi cho ba lúc ba đang trên đường cao tốc. Nhiều chậu hoa thế này, hai mẹ con vất vả rồi."
Giản Trác Châu áy náy nói.
"Hoa này cũng không phải mình tôi và Tiểu Dật chuyển, "
Giản Trác Châu từ bên ngoài trở về, người ướt nhẹp, Nguyễn Ngọc Mạn vào nhà lấy một chiếc khăn sạch khác, đem chuyện bà lên lầu đóng cửa sổ, có người giúp Giản Dật chuyển chậu hoa vào nhà kể lại một lượt.
Nguyễn Ngọc Mạn thở dài: "Nghe Tiểu Dật nói là một đứa trẻ xinh đẹp. Đáng tiếc, lại là một người câm điếc."
Giản Trác Châu lau nước mưa trên người: "Hai người vừa rồi nói cái gì vậy? Đẹp như bà nội con là đang nói về đứa trẻ đó à?"
Giản Dật vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nói: "Thật, ba, mẹ, nếu gặp cậu ấy nhất định sẽ cảm thấy cậu ấy rất giống bà nội."
Giản Trác Châu cười: "Phải không? Vậy nếu có cơ hội gặp mặt thì tốt quá."
Màn mưa dày đặc từ cửa sổ kính từ trần đến sàn rơi xuống, ánh sáng mờ ảo ấm áp chiếu rọi tiệm hoa, phản chiếu gia đình ba người hạnh phúc.
Trên xe taxi, Vinh Nhung hai tay ôm chặt lấy chiếc túi trước ngực.
Nước mưa nhỏ xuống từ lông mi của cậu, rơi vào gò má.
Người ta đều nói cậu trộm cuộc đời của Giản Dật.
Thế nhưng rốt cuộc cậu trộm của Giản Dật cái gì?
Ba mẹ.
Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn.
Bọn họ rốt cuộc cũng chỉ là ba mẹ của Giản Dật.
Còn có Vinh Tranh.
Cũng là anh trai của Giản Dật.
Mà cậu, ngoại trừ Bạc Hà, đến cuối cùng cũng chỉ có một mình.