Chương 24: Chỉ có bạn nhỏ mới làm nũng

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 24: Chỉ có bạn nhỏ mới làm nũng

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vinh Tranh thay Vinh Nhung lau người.
Qua lớp khăn tắm, Vinh Nhung thậm chí có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Vinh Tranh truyền đến.
Đầu óc Vinh Nhung như ngưng trệ vài giây.
Cậu chạm vào khăn tắm, khẽ lùi lại một bước: "Anh hai, em tự làm được mà!"
"Lại đây!"
Vinh Nhung từ từ tiến lại gần.
Vinh Tranh lại một lần nữa giúp Vinh Nhung lau khô người, liếc cậu một cái: "Hồi nhỏ em tắm xong chẳng bao giờ chịu lau người mà cứ nhảy nhót lung tung trên giường anh, làm ướt hết ga trải giường của anh, có thấy em xấu hổ đâu."
"Anh cũng nói đó là hồi em còn bé mà!"
"Đợi đến khi em già đi, biến thành một ông lão, anh vẫn sẽ là anh trai của em."
Tay Vinh Nhung đặt trên đầu gối, vô thức nắm chặt, khóe mắt ửng đỏ.
Anh hai, anh sẽ thất hứa.
Chẳng đợi đến khi em trở thành một ông lão, anh đã không cần em rồi.
Vinh Tranh như thể hồi còn nhỏ, giục Vinh Nhung lên giường ngồi, anh vỗ nhẹ mông cậu, nói: "Lên giường ngồi đi, anh sấy tóc cho em."
Vinh Nhung nghe lời, lên giường ngồi xuống.
Chỉ lát sau, Vinh Tranh cầm máy sấy tóc quay lại.
Ngoài cửa sổ, mưa gió không hề có dấu hiệu ngớt, gió lớn vẫn gào thét.
Trong phòng, tiếng máy sấy tóc vù vù hoạt động.
Vinh Nhung nghe tiếng máy sấy tóc vẳng bên tai, không khỏi cảm thấy lòng mình tĩnh lại.
Tóc cậu đã khô kha khá.
Vinh Tranh chỉnh mức sấy từ lớn nhất về mức bình thường.
"Anh đã gọi cho A Khỉ rồi. Dạo này hắn không có ở trong nước, tuần sau mới về. Nhưng đợi hắn về thì cũng đã vào hè rồi, hắn hầu như không ở trong thành phố mà ở trên Lục Đảo. Ý anh là, nếu em muốn gặp A Khỉ để xin lỗi thì tốt nhất là đến đảo gặp hắn. Từ khi em nghỉ hè đến giờ cũng chưa từng ra ngoài chơi, vậy lúc đó chúng ta lên đảo ở vài ngày coi như đi nghỉ mát, em thấy sao?"
Hôm nay Vinh Nhung đã lấy rất nhiều tinh dầu, nước hoa từ chỗ Vinh Tranh.
Kế hoạch ban đầu của cậu chỉ là nếu Tôn Khỉ thật sự có tinh chất diên vĩ trong tay, sau khi gặp hắn sẽ bắt tay vào điều chế nước hoa.
Lại nghĩ, cả kiếp trước đến giờ cậu chưa từng cùng anh hai một mình ra ngoài, cơ hội thế này, tính cả hai đời có lẽ cũng chỉ có duy nhất lần này thôi.
"Chỉ có hai chúng ta đi nghỉ mát thôi sao?"
"Mẹ gần đây đang bận chuyện quỹ hội, chưa chắc có thời gian rảnh, còn ba thì bị say sóng. Vậy nên chắc là chỉ có chúng ta thôi, em cứ đợi ba mẹ về rồi hỏi họ xem sao."
Từ Phù Thành đi đến Lục Đảo không có đường bộ, chỉ có thể đi tàu thủy ra đảo thôi.
"Ồ."
Tóc Vinh Nhung đã khô.
Vinh Tranh tắt máy sấy, rút dây điện: "Đi mặc quần áo vào."
"Vâng."
Vinh Tranh cất máy sấy tóc vào lại phòng tắm.
Vinh Nhung tiện tay cầm một chiếc quần lót trong ngăn kéo mặc vào.
Cậu đứng ở mép giường, cúi người mặc quần.
Một chân đã xỏ vào, chân kia còn chưa kịp xỏ.
Vinh Tranh từ phòng vệ sinh bước ra.
Vinh Tranh bước đến gần, liếc cậu một cái: "Mặc ngược rồi."
Hả?
Cậu mặc ngược quần sao?
Vinh Nhung cúi đầu nhìn xuống.
Mặc ngược, nhưng không phải quần.
Má cậu ửng hồng.
Vinh Nhung cũng đành mặc kệ.
Cậu cũng không trốn tránh, ngay trước mặt Vinh Tranh, cậu cởi quần ra rồi mặc lại.
Vinh Nhung mặc quần áo chỉnh tề xong, Vinh Tranh vẫn không đi ra ngoài.
Anh ngồi xuống giường Vinh Nhung: "Trán em đỡ hơn chưa?"
Vinh Nhung cũng sắp quên mất chuyện trán mình sưng vù.
Vinh Tranh nhìn thấy vẻ mặt của Vinh Nhung liền biết cậu không để chuyện này trong lòng.
"Lại đây anh xem nào."
Vinh Nhung ngồi sát lại gần Vinh Tranh.
Vinh Tranh vén tóc mái của Vinh Nhung lên, so với buổi sáng thì trán đã đỡ sưng hơn một chút.
Trước mắt, ánh sáng bỗng nhiên bừng lên.
Chỉ thấy Vinh Tranh, không biết từ lúc nào đã cầm dây cột tóc trên tay, thuần thục giúp Vinh Nhung cột tóc mái trước trán lên.
Trên đầu Vinh Nhung xuất hiện một bím tóc nhỏ đáng yêu.
Vầng trán trắng nõn, đầy đặn hoàn toàn lộ ra, càng làm nổi bật ngũ quan vốn đã quá đỗi xinh đẹp.
Vinh Tranh nhìn chằm chằm bím tóc nhỏ trên đầu Vinh Nhung, lộ ra vẻ hài lòng: "Tốt lắm, tay nghề của anh vẫn chưa mai một."
Hồi còn nhỏ, đến mùa hè, nếu tóc mái của Vinh Nhung quá dài vì thời tiết nóng bức thì cũng đều là Vinh Tranh cột cho cậu một bím tóc nhỏ.
Vinh Nhung cầm lấy điện thoại trên giường, mở camera trước.
Im lặng một lát, cậu đặt điện thoại xuống.
"Anh hai, không phải anh mua đồ con nít cho em đấy chứ?"
Màu kẹo, có đốm đỏ đen trên dây buộc tóc, còn có một miếng dưa hấu nhỏ.
Đầu ngón tay Vinh Tranh chạm vào dây cột tóc trẻ em: "Không biết, tiện tay cầm thôi."
Vinh Nhung: "..."
Thật không?
À.
Cậu không tin.
Chạng vạng tối, hai vợ chồng Vinh Duy Thiện và Ứng Lam về nhà.
Thấy trán Vinh Nhung sưng lên, hai người quan tâm hỏi han vài câu.
Nghe nói đã chườm đá thì mới yên tâm phần nào.
Trên bàn cơm, Vinh Nhung kể chuyện cậu và Vinh Tranh sẽ đi đảo nghỉ mát, hỏi cha mẹ liệu có rảnh để cùng đi hay không.
Đúng như Vinh Tranh dự đoán, mẹ Vinh vì bận rộn chuyện quỹ hội nên không thể đi được.
Mẹ Vinh không đi được, nghe nói còn phải ngồi thuyền, nên cha Vinh cũng chẳng có hứng thú.
Đây là lần đầu tiên hai anh em một mình đi du lịch, hai người đàn ông thì làm sao mà tinh tế được, mẹ Vinh giúp hai người múc canh, dịu dàng nói: "Nhung Nhung nghỉ lâu như vậy vẫn luôn ở trong nhà, ra ngoài nghỉ mát cũng tốt, hơn nữa trên đảo lại mát mẻ. Nhưng mà trên đảo muỗi cũng nhiều, nhớ mang theo chút xịt chống muỗi, còn có thuốc chống dị ứng nước, kem chống nắng gì đó cũng nhớ mang theo đi."
Cha Vinh gắp cho mình một miếng sườn, tha thiết dặn dò: "Nhớ chụp nhiều ảnh về nhé, để ba cũng được ngắm cảnh đảo xanh."
Vinh Tranh uống canh: "Trên mạng có đầy."
Cha Vinh tức giận gắp thêm một miếng sườn nữa.
Vinh Nhung: "..."
Trước kia vì sao cậu lại cảm thấy quan hệ của anh với ba thân mật hơn cậu nhỉ?
Rõ ràng là cha con "plastic".
Buổi tối, Vinh Nhung ở trong phòng sắp xếp lại các loại nước hoa, hương liệu mà ban ngày cậu đã lấy từ chỗ Vinh Tranh.
"Cốc cốc cốc —— "
Có tiếng gõ cửa.
Vinh Nhung buông chai nước hoa trong tay xuống, đi ra mở cửa.
"Ba?"
Cha Vinh nhìn quanh bốn phía, chắc chắn trên hành lang không có người mới lặng lẽ vào phòng.
Vừa vào, ông liền đóng cửa lại.
Nhét một tấm thẻ ngân hàng vào tay Vinh Nhung.
"Lần trước sinh nhật Tiểu Tranh, cái trâm cài áo đã tốn gần hết tiền mừng tuổi của con rồi phải không? Trong thẻ có khoảng năm mươi vạn, không nhiều lắm nhưng ra ngoài chơi cũng không thể để anh con trả tiền mãi được phải không? Thỉnh thoảng cũng mua cho anh con chút quà. Sau này ba với mẹ già đi thì còn có anh con làm chỗ dựa, chú và bác của con cũng không dám bắt nạt con."
Vinh Nhung giật mình.
Cậu chợt nhớ đến, kiếp trước ba cũng đã nói những lời tương tự.
Cho cậu tiền để cậu mua chút quà cho anh.
Hóa ra cho dù là kiếp trước hay kiếp này, ba cũng đã sớm chuẩn bị cho cậu về sau.
Lo lắng cậu không có người anh mạnh mẽ như vậy, sẽ bị bác và chú ăn hiếp.
Lúc ấy cậu lại cho rằng ba đang ám chỉ với cậu rằng tập đoàn Vinh thị sẽ chỉ là của anh hai, nên đã tỏ ra tức giận và trả lại toàn bộ số tiền.
Vậy thì, sau đó có phải ba đã rất thất vọng, khổ sở không?
"Ngớ ra làm gì? Cầm lấy đi. Có phải năm mươi vạn là quá ít không? Ừm khụ... Bởi vì lần trước ba mua một bức tranh, mẹ cho rằng ba tiêu tiền quá hoang phí. Nhân lúc ba ngủ, mẹ đã cất thẻ đi rồi. Cũng không biết bà ấy cất ở đâu. Thẻ này là cái duy nhất may mắn còn sót lại. Ba cất trong vớ..."
Vinh Nhung ôm lấy cha Vinh.
Cậu tựa đầu lên vai ông: "Ba, cảm ơn ba."
Cảm ơn ba đã cho con biết, hóa ra con thật sự được quan tâm.
Tiền trong thẻ cậu sẽ không động đến.
Đến khi rời khỏi Vinh gia, tất cả đồ vật thuộc về Vinh gia, cậu cũng sẽ không mang đi.