Chương 26: Nụ Hôn Trên Trán Vinh Nhung

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 26: Nụ Hôn Trên Trán Vinh Nhung

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự xuất hiện của Chu Chỉ chỉ là ngẫu nhiên.
Lời cậu vừa thốt ra cũng là ngẫu nhiên.
Cứ như thể những lời cậu vừa nói là cố tình nói ra để chọc tức y.
Thế nhưng Vinh Nhung nào có bận tâm Chu Chỉ nghĩ gì.
Thích nghĩ sao thì cứ nghĩ vậy.
Mắc mớ gì đến cậu ta?
"Bộp bộp bộp! Hay lắm!"
Tôn Khỉ vốn thích hóng chuyện, thấy vậy liền "bộp bộp" vỗ tay tán thưởng.
Sắc mặt Chu Chỉ trở nên khó coi.
Dù y có khó chịu đến mấy cũng không thể gây sự ở nơi đông người như thế này.
Y chỉ liếc xéo Vinh Nhung bằng ánh mắt sắc lạnh rồi bỏ đi.
Vinh Nhung thản nhiên cầm dao nĩa lên, ung dung cắt miếng bít tết trên đĩa.
Cứ như thể từ đầu đến cuối cậu chưa từng nhìn thấy Chu Chỉ vậy.
Tôn Khỉ thở dài nói: "Bây giờ thì tôi tin thật rồi."
Vinh Nhung ăn một miếng bít tết, khẽ "A?" một tiếng.
"Chuyện cậu thật sự không có chút hứng thú nào với Chu Chỉ. Cậu không thấy ánh mắt cậu nhìn Chu Chỉ vừa rồi sao? Trên đó chỉ hiện rõ chữ 'ghê tởm' thôi. Hahahaha. Tôi thật sự tò mò, rốt cuộc tên đó đã làm gì chọc giận cậu, sao bỗng nhiên lại khiến cậu ghét y đến thế này?"
Dù sao thì mấy tuần trước, vị tiểu thiếu gia này rõ ràng vẫn còn si mê Chu Chỉ không dứt mà.
Vinh Nhung nhai kỹ miếng bít tết trong miệng, một bên quai hàm gồ lên, nói: "Không có gì. Không thích, thì là không thích thôi."
"Yêu được, buông được, tôi thích cái tính này. Nào, chúng ta cạn ly!"
Tôn Khỉ cầm ly cocktail trên bàn lên.
Gã còn định nắm tay Vinh Tranh ép anh cụng ly nước chanh, nhưng lại bị anh hất tay ra.
"Cuối cùng Tiểu Nhung Nhung cũng tìm được đường về. Chuyện vui lớn thế này không đáng cạn ly sao?"
Vinh Tranh trầm mặc cầm ly nước chanh trên bàn lên.
Tôn Khỉ nghiến răng, "Biết ngay mà! Cậu đúng là đồ cuồng em trai!"
Vinh Nhung bật cười.
Cậu nâng ly nước trái cây của mình lên, cùng Tôn Khỉ và anh trai cụng ly một cái, nói: "Cảm ơn anh hai, cảm ơn Khỉ ca."
Chúc em một cuộc sống mới thật vui vẻ.
Từ nay về sau đều là một khởi đầu mới.
...
Tôn Khỉ và Vinh Tranh đều đã ăn xong bữa.
Gã không phải kiểu người có thể ngồi yên một chỗ.
Gã cầm chiếc ván lướt sóng đặt cạnh mình lên và hỏi Vinh Tranh: "Đi lướt sóng nhé, đi không?"
Vinh Tranh lắc đầu, "Không được, cậu tự đi đi."
Tôn Khỉ nhìn Vinh Nhung vẫn đang ăn bít tết, nghi hoặc nhìn chằm chằm Vinh Tranh: "Đừng nói với tôi là cậu phải ở lại đây trông trẻ nhé?"
Bác sĩ Quách từng nói, Vinh Nhung cần có người nhà ở bên bầu bạn.
Mục đích chính của Vinh Tranh khi đến đảo xanh lần này là để ở bên Vinh Nhung.
Nhưng dĩ nhiên anh sẽ không đi rêu rao chuyện Vinh Nhung bị bệnh, anh đáp: "Không phải."
Anh đang ở bên cạnh nhóc con, chứ không phải đang trông chừng nó.
"Đại Vinh, không phải chứ, cậu đúng là một người nhàm chán, sau này nếu có ai thực sự yêu cậu thì thật là xui xẻo."
Sau khi cảm thán xong, Tôn Khỉ một tay ôm ván, tay kia giơ lên chào: "Tôi đi đây!"
Miệng Vinh Nhung đầy bít tết, gò má phồng lên không tiện nói chuyện, chỉ có thể vẫy tay chào gã.
Phải nói là.
Đứa nhỏ này từ khi không còn âm dương quái khí nữa thật đúng là đáng yêu.
Nhất là dáng vẻ đang ăn lúc này, hai quai hàm phồng lên trông thật thú vị.
Tôn Khỉ cầm kính bơi trên bàn lên, trước khi đi còn nhéo má Vinh Nhung một cái, rồi dưới ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo của Vinh Tranh, gã ôm ván lướt sóng vào lòng cười hì hì rời đi.
Vinh Tranh lấy khăn tay giúp Vinh Nhung lau mặt, còn lau luôn cả gò má vừa bị Tôn Khỉ chạm vào.
Cứ như thể tay gã có vi khuẩn vậy.
Cũng may Tôn Khỉ không có ở đây, nếu không chắc chắn sẽ không yên với anh.
Vinh Nhung: "À. Anh, cái khăn này của anh có phải vừa mới lau nước bọt của em không?"
Chính là lúc nãy cậu vô tình phun nước chanh trong miệng, cậu nhớ anh đã dùng chiếc khăn này lau mặt cho cậu.
Vinh Tranh cúi đầu nhìn Vinh Nhung: "Đây là mặt sạch sẽ."
Vinh Nhung cười, "Ồ."
Vinh Nhung thật sự rất đói.
Một phần bít tết lớn nhanh chóng bị cậu xử lý sạch sẽ.
Vinh Nhung bưng thêm một đĩa mì lasagna tiếp tục ăn: "Anh hai, sao anh không đi cùng anh Khỉ?"
Cậu thấy anh trai mình cũng có một chiếc ván lướt sóng đặt cạnh đó.
Nghĩa là anh trai cũng giỏi lướt sóng, rất có thể anh ấy đã hẹn đi lướt sóng với anh Khỉ, nếu không anh đã không mang theo bên mình.
"Đừng chỉ ăn mỗi đồ ăn chính."
Vinh Tranh đẩy đồ ăn kèm đến trước mặt Vinh Nhung.
Trong mắt anh thoáng qua vẻ nghi hoặc.
Cũng không biết từ lúc nào đã trở thành thói quen.
Rõ ràng trước kia ăn cơm chỉ ăn mấy món ăn kèm, bây giờ ngược lại mỗi lần đều ăn sạch thức ăn chính, không đụng đến món ăn kèm chút nào.
Chỉ ăn đồ ăn thiết yếu là thói quen Vinh Nhung hình thành khi làm việc bán thời gian.
Nếu lao động chân tay, thể lực sẽ nhanh chóng cạn kiệt, tất nhiên nên cố gắng hết sức để chọn thứ gì đó có thể lấp đầy dạ dày.
Nếu như hồi đó ở Vinh gia, cậu ăn uống để thỏa mãn vị giác thì sau này ăn thuần túy chỉ để lấp đầy dạ dày.
Những món ăn kèm có hương vị thơm ngon nhưng lại không gây no này chắc chắn sẽ không phải là lựa chọn hàng đầu của cậu.
Dù đã tái sinh được một thời gian, tạm thời sẽ không thấy đói, nhưng cậu vẫn không thể thay đổi thói quen chỉ ăn đồ ăn chính trong hầu hết các bữa ăn.
"Cảm ơn anh."
Vinh Nhung cũng không từ chối lòng tốt của Vinh Tranh, cậu ăn mấy miếng đồ ăn kèm mà Vinh Tranh đặt trước mặt, rồi nói: "Anh, em chưa thấy anh lướt sóng bao giờ."
"Muốn xem không?"
Hả?
Xem anh cậu lướt sóng sao?
Nghe có vẻ cũng không tệ.
Vinh Nhung nhấp một ngụm nước bưởi, cong khóe môi: "Vâng! Em muốn xem ạ."
Vinh Tranh vỗ nhẹ lên vành nón của cậu, "Chờ em ăn xong đã."
À?
Ý là, anh thật sự muốn lướt cho cậu xem sao?
Tôn Khỉ lướt mấy vòng trên biển, trở lại bờ tạm thời nghỉ ngơi một chút.
Trên bờ cát, thấy Vinh Tranh ôm ván, gã ngạc nhiên nói: "Không phải nói không đi sao?"
"Vinh Nhung muốn xem."
"Muốn xem cái gì cơ?"
Vinh Tranh không trả lời.
Anh khởi động xong, đi đến dặn dò Vinh Nhung đang ngồi dưới dù che nắng mấy câu, rồi ôm ván đi về phía biển.
Tôn Khỉ vẻ mặt có chút bối rối, ôm ván lướt sóng đuổi theo: "Đi cùng nhau đi."
Lục Đảo luôn được biết đến là thiên đường của những người đam mê lướt sóng.
Trên mặt biển xanh biếc, đâu đâu cũng thấy người lướt sóng.
Trong số đó có rất nhiều vận động viên lướt sóng thực hiện những pha lượn mình điệu nghệ hoặc lướt theo sóng thật nhanh, tựa như một con rồng lao xuống nước, khiến đám đông trên bãi biển phải dừng lại chiêm ngưỡng.
Vinh Tranh nằm sấp trên ván lướt sóng và chèo ra xa bờ.
Giống như một vị Long Vương đang tuần tra vùng biển của mình.
Khi một cơn sóng ập đến, Vinh Tranh cũng không vội cưỡi sóng mà vẫn bình tĩnh quan sát con sóng thích hợp.
Quả nhiên, mặc dù con sóng vừa rồi có vẻ lớn nhưng nó vỡ rất nhanh, nhiều người lướt sóng chưa đủ kinh nghiệm đã bị sóng hất xuống nước và chỉ một số ít trong số họ có thể cưỡi được con sóng trước khi nó tan.
Lại một đợt sóng cuộn trào tới.
Những người lướt sóng có kinh nghiệm ngay lập tức đánh giá đây là một làn sóng cực kỳ hoàn hảo nhưng cũng rất khó để chinh phục.
Những người lướt sóng có tinh thần thử thách không bao giờ sợ bất kỳ khó khăn nào.
Ngược lại, càng khó khăn lại càng khơi dậy trong họ khát vọng chinh phục.
Tôn Khỉ là một vận động viên lướt sóng như thế.
Tôn Khỉ hết sức tập trung nhìn ra biển, tìm thời điểm thích hợp để cất ván.
Trong tầm mắt gã, một bóng người màu xanh đậm lướt nhanh từ phía sau gã như một mũi tên, xuyên qua sóng nước, cưỡi trên thủy triều dâng cao, thực hiện một cú nhảy đẹp mắt trên không trung rồi vững vàng đáp xuống làn sóng.
Trên bờ cát, du khách đang vây xem không ngừng phát ra những tiếng kinh hô trầm trồ.
Mẹ nó!
Đại Vinh hôm nay bị làm sao vậy?
Sao tự nhiên lại thích nổi bật vậy?
Tôn Khỉ dĩ nhiên không cam tâm yếu thế.
Gã chuyển từ tư thế nằm sấp sang tư thế nửa cúi người, nhanh chóng đứng dậy và cưỡi sóng đuổi theo.
Vinh Tranh liếc thấy Tôn Khỉ đang đuổi theo mình, nhưng anh không hề hoảng loạn mà vẫn luôn duy trì nhịp điệu của riêng mình.
Họ giống như những chú cá voi sinh ra để thuộc về biển cả, dễ dàng lướt trên từng đợt sóng.
Cuộc rượt đuổi giữa hai người nhanh chóng thu hút sự chú ý của du khách trên bờ.
Một làn sóng khác tràn vào tựa như một tấm màn pha lê xanh biếc.
"Đại Vinh, tôi đi trước đây!"
Tôn Khỉ tăng tốc độ, vượt qua Vinh Tranh lướt qua đáy sóng.
Sóng cuộn lên từng đợt lớn, bóng dáng Tôn Khỉ biến mất.
Đám đông người xem nín thở.
Đột nhiên, bóng dáng gã nổi lên từ làn sóng trắng xóa.
Đám đông vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội.
Tôn Khỉ đứng trên ván lướt sóng, giống như một hoàng tử nhận được lời chúc mừng của dân chúng, thỉnh thoảng rẽ vào một góc sóng, đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ và những tràng pháo tay nồng nhiệt của mọi người trên bờ.
Đám người vây xem trên bờ ngày càng đông.
Tôn Khỉ đắc ý nhìn về phía Vinh Tranh.
Tìm một vòng trên mặt biển lại không phát hiện bóng dáng anh đâu.
?
Đại Vinh đâu rồi?
Vinh Tranh đang ở trên biển, lại bị một đợt sóng khác chặn lại.
Một làn sóng lớn chưa từng có đang ập đến gần những người lướt sóng.
Lần này, ngay cả những người lướt sóng có kinh nghiệm cũng chọn cách nằm sấp trên ván để quan sát.
Một người dũng cảm thực sự sẽ không bao giờ hành động liều lĩnh.
Kẻ liều lĩnh dựa vào dũng khí nhất thời, còn dũng sĩ lại chọn chờ thời cơ.
Tuy nhiên, giữa kẻ liều lĩnh và kẻ dũng cảm, còn có một loại người khác.
Loại người này dường như trời sinh đã không biết sợ hãi là gì.
Tôn Khỉ nghe tiếng kinh hô của mọi người, gã theo bản năng xoay người lại.
Chỉ nhìn thấy Vinh Tranh tựa lưng vào bức tường sóng, từ giữa không trung lao nhanh vào làn sóng.
Những đợt sóng xanh lần lượt ập đến, giống như những con thú giận dữ đang xua đuổi Vinh Tranh, vị khách không mời mà đến.
Các du khách trên bờ đều nín thở lo lắng cho anh.
Điều khiến người ta phấn khích là dù tốc độ tăng vọt có nhanh đến đâu, những con sóng đó cũng không bao giờ có thể đuổi kịp Vinh Tranh, anh cứ ở rất gần trong tầm tay mà thôi.
Vinh Tranh cưỡi sóng mà đi, giống như một bậc thầy huấn luyện rồng, điều khiển rồng nước một cách dễ dàng.
Dưới chân anh là biển cả bí ẩn và nguy hiểm.
Lúc này không ai nghi ngờ anh chính là vua biển cả.
Sóng trắng ập xuống tạo thành những đợt bọt tung trắng xóa.
Rất giống cảnh tượng Tôn Khỉ vừa lướt qua con sóng, bóng dáng của Vinh Tranh cũng biến mất trong làn sóng lớn.
Mọi người không chớp mắt nhìn chằm chằm mặt biển.
Tưởng chừng như mười nghìn năm đã trôi qua nhưng cũng tựa như chỉ trong chốc lát.
Ván lướt sóng của Vinh Tranh lướt qua những con sóng, giống như một con rồng xuyên qua mặt nước, nhảy vọt lên khỏi mặt nước và rẽ sóng với tốc độ cao, vẽ nên một vòng cung đẹp đến mức gần như rực rỡ.
Cưỡi gió rẽ sóng, bầu trời xanh ngắt vạn dặm!
Cảnh tượng này quá đỗi rung động!
Cái gọi là tinh thần chinh phục biển khơi cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bên bờ, tiếng hoan hô cùng tiếng huýt sáo liên miên không dứt.
Đám đông phát ra tiếng hoan hô vang dội, giống như muốn lật đổ cả biển khơi.