Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 28: Trêu eo Vinh Tranh
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tắm rửa xong, Vinh Tranh sấy khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Ánh đèn flash lóe lên.
Hơi chói mắt.
Vinh Tranh nheo mắt, dùng tay cản lại.
"Xin lỗi anh, em quên tắt đèn flash."
Vinh Nhung cười áy náy, tắt đèn flash trên điện thoại.
Vinh Tranh buông tay xuống, bất mãn liếc Vinh Nhung: "Em chụp anh làm gì?"
Vinh Nhung cười híp mắt: "Để ngắm đó."
Khi về đến nhà, cậu cũng phải chụp ba mẹ nhiều hơn một chút.
Sau này, khi chỉ còn lại một mình, cậu sẽ từ từ xem lại.
Vinh Tranh nghi hoặc trước những lời cậu nói.
Anh tiến đến, lấy điện thoại từ tay Vinh Nhung.
Anh nghĩ với tính khí ngang ngược của Vinh Nhung, cậu sẽ cố tình chụp anh ở những góc độ kỳ quặc, khiến anh xấu đến mức khó đỡ. Nhưng ngạc nhiên là cả bố cục và ánh sáng đều rất đẹp, khiến anh trông dịu dàng lạ thường.
Không phải ảnh kỳ lạ là được.
Vinh Tranh nhìn qua một lượt rồi trả điện thoại cho Vinh Nhung.
Anh vào phòng vệ sinh sấy khô tóc.
Trở lại, anh tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối.
Vinh Nhung gối đầu lên khuỷu tay anh: "Huynh trưởng, kể chuyện trước khi ngủ cho đệ nghe đi."
Vinh Tranh yên lặng.
Một lúc sau, anh lạnh lùng nói: "Vinh Nhung, đệ nghĩ huynh sẽ không đánh đệ sao?"
Được voi đòi tiên, không có không yên.
"Không cần cổ tích, truyện cổ tích toàn nói về tình yêu. Hoàng tử dùng nụ hôn đánh thức Bạch Tuyết, công chúa hôn hoàng tử ếch, chim én nhỏ hôn hoàng tử. Đệ còn là một đứa trẻ, huynh trưởng, huynh đọc tản văn đi, của thầy Vương ấy. Loại văn chương trong sáng này phù hợp với người thuần khiết như đệ hơn."
Vinh Tranh: "... Đệ trở thành đứa lắm lời như vậy từ khi nào?"
"Buổi đêm khiến người ta bộc lộ nội tâm."
Vinh Tranh im lặng một cách kỳ lạ một lúc, rồi hỏi: "Người dạy thành ngữ cho đệ là phụ thân phải không?"
Nó với câu "Lấy thân thử nghiệm" kia của ông ấy kỳ lạ như nhau.
"Vâng, hổ phụ vô khuyển tử mà" (Cha là hổ thì sao con là chó được)
Vinh Tranh: "..."
Vinh Tranh cảm nhận được thái độ của Vinh Nhung đối với anh đã có chút thay đổi so với trước đây.
Đúng như bác sĩ Quách đã nói với anh trước đó, Vinh Nhung đã dựng lên một bức tường ngăn cách anh trong lòng.
Giống như con hồ ly nhỏ mà anh đã nuôi nấng đến vô cùng quen thuộc, sau đó lại bị thời gian chia cách quá dài, con hồ ly nhỏ đã trở về ẩn náu trong hang động của chính mình.
Nhìn thấy nó thỉnh thoảng thò đầu ra ngoài, hoặc chỉ để lộ đuôi, hoặc để lộ lưng, đôi lúc mới sẵn lòng cho anh chạm vào bộ lông của nó.
Bây giờ hồ ly nhỏ này đã gần gũi hơn với anh.
Nó sẽ ra khỏi hang động, chủ động xòe móng cào anh mấy cái, cùng anh chơi đùa.
Vinh Tranh đương nhiên vui mừng trước sự thay đổi này của Vinh Nhung.
"Dạo này thích nghe tản văn?"
"Không phải gần đây, chỉ là đột nhiên đệ muốn nghe, huynh trưởng, huynh đọc cho đệ nghe."
Vinh Tranh: "..."
"Huynh trưởng."
Trong chăn, một bàn tay chọc chọc vào eo Vinh Tranh.
Vinh Tranh lạnh lùng nói: "Lần sau huynh sẽ không phá lệ nữa. Đọc xong huynh phải ngủ."
"Vâng."
Đồng ý rất dứt khoát.
Vinh Tranh cảm nhận được giường chuyển động.
Chắc là Vinh Nhung đổi tư thế, như thể thật sự chuẩn bị lắng nghe.
Vinh Tranh không còn cách nào khác ngoài việc dùng điện thoại tìm kiếm các tác phẩm của thầy Vương trên Internet, tìm thấy một tác phẩm mà anh cho là hay.
"Vương Tăng Kỳ (1) 《Gặp được người hiểu mình là duyên phận》?"
Vinh Nhung: "Được đó."
Được sự đồng ý của khán giả duy nhất, bá tổng Vinh Tranh tạm thời "kiêm nhiệm" vai nam chính và bắt đầu đọc.
...
Lần đầu tiên Vinh Nhung nghe văn chương của thầy Vương là ở Giản gia.
Giản Trác Châu thích nghe những thứ này.
Buổi sáng chưa tới sáu giờ, tiếng giặt giũ và giọng nữ sẽ xuyên qua cửa phòng cậu.
Khoảng thời gian đó, cậu bị chứng mất ngủ trầm trọng và thường ngủ vào lúc ba hoặc bốn giờ sáng.
Mỗi ngày chưa tới sáu giờ đã bị đánh thức thật sự khiến cậu phát điên.
Cậu chịu đựng gần nửa tháng, cuối cùng hoàn toàn mất ngủ cho đến rạng sáng. Cậu muốn chợp mắt một lát nhưng âm thanh phát ra từ radio ở mức âm lượng lớn nhất khiến cậu không thể nào ngủ được.
Phiền muộn đến cực điểm.
Cậu mở cửa phòng, đi xuống lầu.
Nữ chính thì thầm: "Diệp Tam có chút tức giận: 'Cảm thấy tôi làm anh xấu hổ sao? Hai 'quý ông' đến từ một cửa hàng vải lớn và một ông bố bán trái cây, thấy mất mặt?"
Nguyễn Ngọc Mạn di chuyển mười mấy chậu hoa, eo quả thực có chút không chịu nổi.
Bà chỉnh âm lượng nhỏ lại một chút, ngồi xuống ghế.
"Trác châu, em rất nhớ Tiểu Dật..."
Bước chân đang xuống cầu thang của Vinh Nhung bỗng ngừng lại.
Nguyễn Ngọc Mạn xoa eo đau nhức, được Giản Trác Châu đỡ ngồi xuống nghỉ ngơi, ánh mắt hồng hồng.
Giản Trác Châu thở dài.
"Haizz. Anh làm sao mà không nhớ thằng bé đó được? Thế nhưng Tiểu Dật bây giờ là Nhị thiếu Vinh gia rồi. Vinh tiên sinh và Vinh phu nhân hẳn không thích chúng ta thường xuyên đến thăm nó. Hơn nữa, Tiểu Dật bây giờ được đón về Vinh gia, đang cần xây dựng tình cảm với người nhà. Bất kể là chúng ta thường xuyên đi thăm hay gọi điện thoại hẹn nó ra gặp, đều không tốt cho nó."
"Nhưng mà... Tiểu Dật rõ ràng là do chúng ta một tay nuôi lớn. Đến bây giờ em vẫn còn nhớ ngày đầu tiên ôm nó từ bệnh viện trở về, một đứa bé nho nhỏ. Em nuôi nó từ lúc nhỏ như vậy, nuôi đến lớn như bây giờ..."
Nguyễn Ngọc Mạn nghĩ tới con nuôi Giản Dật liền không kìm được nước mắt.
Số mệnh tại sao phải đùa giỡn với cả nhà bọn họ như vậy?
Con trai bà nuôi 19 năm không phải con ruột của bà, bà chỉ có thể trơ mắt nhìn người nhà nó đón nó đi.
Nó thế mà là nhị thiếu của tập đoàn Vinh thị, Tiểu Dật trở lại nhà ba mẹ ruột hiển nhiên sẽ tốt hơn theo bà và Trác Châu, bọn họ cũng chẳng có bất kỳ lý do gì để không trả con lại.
Đứa con trai được chính mình nuôi nấng, đứa con trai mình yêu thương nhiều năm như vậy bỗng nhiên lại bị bắt đi, ai có thể chịu đựng được?
Giản Trác Châu cũng đỏ mắt.
Ông nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai vợ mình, tỏ vẻ an ủi.
"Nếu Tiểu Dật còn ở đây thì tốt quá. Thằng bé đó luôn dậy sớm hơn hai chúng ta và làm bữa sáng trước. Khi chúng ta xuống lầu, sẽ có bữa sáng nóng hổi đang đợi chúng ta. Thằng bé Tiểu Dật kia từ nhỏ đã khôn khéo, thông minh lại hiểu chuyện, còn nghe lời như vậy. Trước kia anh thường cảm thấy có thể sinh ra một đứa trẻ như Giản Dật cũng không biết là mấy đời tích phúc mới có thể sinh ra một đứa con trai vừa khôn khéo vừa ưu tú như nó."
Nụ cười bên môi Nguyễn Ngọc Mạn phai nhạt đi, cổ trắng nõn cúi thấp, ánh mắt thương cảm, "rốt cuộc là do em phúc mỏng."
Giản Trác Châu hạ thấp âm lượng: "Đừng nói như vậy. Nếu như thằng bé kia nghe thấy sẽ buồn bực."
Nguyễn Ngọc Mạn cắn môi: "Nó sẽ khổ sở sao? Thằng bé kia tới nhà chúng ta cũng sắp nửa tháng, vừa không gọi anh một tiếng ba, cũng không kêu em một tiếng mẹ."
Nguyễn Ngọc Mạn rưng rưng nước mắt: "Nó căn bản không muốn thừa nhận chúng ta, nó khinh thường chúng ta, nó khinh thường chúng ta không có mấy chục tỷ tài sản. Chê chúng ta chỉ là một chủ tiệm hoa, không đủ khả năng chi trả học phí đại học đắt đỏ của nó."
"Nó từng nói chê chúng ta chưa? Anh thấy chính là em đa nghi quá thôi."
"Đúng. Nó chưa bao giờ nói rằng không thích chúng ta, nhưng nó đã thể hiện điều đó qua lời nói và việc làm. Nhìn nó kìa, hai chúng ta sáng sớm đi chợ mua cá rồi nấu một chén canh cá diếc, thằng bé chỉ uống một hớp rồi không bao giờ đụng vào nữa. Nó chỉ cắn vài miếng sườn heo xào chua ngọt mà anh chú tâm nấu rồi ngừng ăn. Còn dưa chuột xào và rau diếp luộc, thậm chí còn không thèm chạm tới. Như thế còn chưa đủ rõ ràng sao?
"Cái này, khi con vừa về, đồ ăn chúng ta nấu không hợp khẩu vị của con không phải rất bình thường sao? Đó là vì cha mẹ chúng ta đã không suy nghĩ kỹ và không hỏi trước sở thích của con. Em thấy đấy, dạo này chúng ta hỏi trước khi mua, không phải nó đều ăn được một chút sao?"
"Đúng vậy, cái gì cũng chỉ đụng mấy đũa, cơm còn lại hơn nửa, thật lãng phí. Tiểu Dật không như thế này. Tiểu Dật từ nhỏ đã ăn đủ thứ, không hề kén chọn. Chỉ cần đưa cơm cho nó, nó nhất định ăn hết sẽ không lãng phí một hạt cơm nào..."
Bất kể thế nào, Tiểu Dật không thể nào trở lại nhà bọn họ nữa.
Từ giờ trở đi, gia đình ba người của họ sẽ phải tiếp tục sống.
Nguyễn Ngọc Mạn nuốt một bụng bất mãn vào trong.
Bà xoa xoa cái eo đau nhức, đứng dậy khỏi ghế: "Cũng muộn rồi, chúng ta tiếp tục dọn đi. Hôm nay không phải anh định ra ngoài mua hàng sao? Nếu xong sớm thì có thể về sớm, cũng an toàn hơn."
Giản Trác Châu đẩy vợ trở lại ghế: "Không cần, không cần em, chỉ còn mấy cái chậu thôi, còn lại cứ giao cho anh. Eo của em không tốt, cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi."
Nguyễn Ngọc Mạn làm sao mà chịu: "Không được, hôm nay anh phải lái xe mấy tiếng đồng hồ tới Giang Thành, bây giờ anh mệt quá rồi, lái xe về mà mệt quá thì phải làm sao? Vì chỉ còn lại mấy chậu nên em sẽ giúp. Làm xong sớm một chút. Hôm nay nếu tuyết rơi quá nhiều trên đường, hãy tìm một khách sạn để nghỉ qua đêm và lái xe về sớm vào sáng mai. Không được lái xe cả đêm đấy, biết không?"
"Biết. Vẫn là vợ anh quan tâm anh nhất."
Giản Trác Châu nhéo má vợ một cái.
Nguyễn Ngọc Mạn biết chồng thấy mình khoảng thời gian này buồn buồn không vui, chỉ là muốn làm mình vui vẻ nên đành miễn cưỡng hợp tác mà mỉm cười.
Giản Trác Châu quay đầu qua chỗ khác.
Vợ có thể thường xuyên nhắc với ông về Tiểu Dật, ông thì không thể.
Nếu ông cũng để mặc mình nhớ đến con nuôi, đối với người trong nhà sẽ rất bất công.
Vợ chồng hai người mỗi người di chuyển một chậu cây ra ngoài.
Khi Giản Trác Châu trở lại nhà, ông nhìn thấy Vinh Nhung đang cúi xuống cố gắng nhấc một chậu hoa cao bằng nửa người.
Nhìn thoáng qua có thể biết đứa trẻ này chưa bao giờ hoạt động thể chất nhiều, phần thân dưới không ổn định và tư thế dùng lực cũng sai.
Dù thế nào đi nữa, Giản Trác Châu vẫn rất vui mừng vì sự xuất hiện của Vinh Nhung.
Điều này có phải hay không nói rõ rằng, đứa trẻ này rốt cuộc vừa ngạc nhiên vừa cảm động.
Ông nhanh chóng sải bước về phía trước, nhận lấy chậu hoa từ tay Vinh Nhung: "Tiểu Nhung, con đang làm gì vậy? Loại việc nặng nhọc này con không thể đảm đương được, để ba làm. Con cứ ngồi đó đi."
Nguyễn Ngọc Mạn đứng một bên nhìn, không lên tiếng.
Đều là con trai, Tiểu Dật làm được tại sao Tiểu Nhung lại không chịu nổi?
Nếu hai đứa bé đã hoán đổi trở lại, Tiểu Nhung dù sao cũng phải nhận ra mình chỉ là con trai của một chủ tiệm bán hoa chứ không phải tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa của Vinh gia.
Từ trong mắt Nguyễn Ngọc Mạn, Vinh Nhung đại khái đoán được đối phương đang nghĩ gì.
Không quan trọng.
Vinh Nhung chuyển những chậu còn lại ra ngoài tiệm hoa.
Giản Trác Châu cố ý muốn di chuyển nhanh hơn để Vinh Nhung dọn ít đi một chút, nhưng đứa trẻ lại quá bướng bỉnh.
Nếu ông tăng tốc, nó cũng sẽ tăng tốc nhanh hơn ông.
Vinh Nhung trước đây chưa từng làm việc vặt, Giản Trác Châu lo cơ thể cậu không chịu nổi nên đành phải chậm lại.
"Được rồi, chúng ta dọn xong rồi, Tiểu Nhung. Con có thể lên lầu nghỉ ngơi. Nếu có chuyện gì, ba và mẹ sẽ gọi con."
Vinh Nhung gật đầu một cái, xoay người đi lên lầu.
Nhớ tới con trai có thể còn chưa ăn sáng, Giản Trác Châu vội vàng bổ sung: "À, nhân tiện, bữa sáng đã chuẩn bị sẵn cho con rồi, cháo đã nấu trong nồi, rau để trên bàn, con nhớ ăn sáng nhé."
"Ừm."
Vinh Nhung nhìn Giản Trác Châu, câu "Cám ơn ba" kia nghẹn trong cổ họng, không làm sao thốt ra được.
Vinh Nhung đi lên lầu.
Cậu trở về phòng.
Cậu lấy bát ra khỏi tủ, lúc múc cháo ra cánh tay vẫn run rẩy không ngừng, gần như không thể cầm chắc.
Vinh Nhung khuấy cháo, đặt lên bàn.
Cậu mở lòng bàn tay, bên trong có nhiều chỗ trầy xước bị mài rách da.
Vinh Nhung kéo ghế ăn ra, ngồi xuống. Cậu dùng tay trái đỡ cổ tay phải đang run rẩy không ngừng, đến khi tay phải không còn run mạnh như vậy nữa mới bình tĩnh ăn.