Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 2: Đá quý giả
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cậu là viên ngọc giả nằm trên tấm vải đỏ kia, chỉ biết mở miệng xin lỗi vì sự vụng về và non nớt của mình.
Lúc lên xe, Tạ Lãng cũng không nhìn Lê Giang Dã trước mà cúi đầu chuẩn bị thắt dây an toàn. Nhưng ngón tay vừa cử động đã cảm nhận được một thân thể ấm áp đang áp sát vào người mình.
“Anh Lãng…”
Lê Giang Dã quàng tay qua cổ anh.
Cậu thực sự không thể chờ đợi thêm dù chỉ một giây.
Tạ Lãng giơ tay lên, khựng lại vài giây giữa không trung, rồi cuối cùng cũng vòng tay ôm lấy Lê Giang Dã vào lòng.
Trong xe rất yên tĩnh, dường như còn có thể nghe thấy tiếng lá bạch quả khẽ rơi bên ngoài.
Đã một tháng rồi cậu không được ôm anh.
Khoảnh khắc ấy, Lê Giang Dã cảm nhận được một sự thỏa mãn kỳ lạ đến run rẩy, lâu đến mức cậu không phân biệt nổi cảm giác đó đến từ cơ thể hay từ điều gì khác, chỉ đành khẽ nhắm mắt lại.
“Uống không ít nhỉ?” Sau một lúc lâu, Tạ Lãng trầm giọng hỏi. Anh có thể ngửi thấy trên người Lê Giang Dã có mùi hỗn hợp giữa rượu và nước hoa của phụ nữ.
“Vâng…” Lê Giang Dã đáp lại trong vòng tay anh: “Em đã uống hai chai bia ở KTV, sau đó sang quán bar thì gọi thêm ba shot whisky đá.”
Cậu lẩm bẩm nói, nhưng chỉ là đang giải thích cho có lệ.
“Anh Lãng, em nhớ anh lắm.” Lê Giang Dã từ trong ngực Tạ Lãng ngẩng đầu lên, chóp mũi và gò má đều đỏ bừng: “Nhớ đến khó chịu.”
Trong xe mờ tối, Tạ Lãng không thể nhìn rõ biểu cảm của cậu, nhưng đôi mắt anh dừng lại trên hàng khuyên tai và chiếc khuyên mày sáng chói của Lê Giang Dã trong giây lát.
Có thể nghe ra Lê Giang Dã nói bằng giọng mũi mềm mại, như thể đang giãi bày với anh về chút tủi thân của mình——
Bởi vì nhớ anh cho nên mới uống nhiều như thế, hai chai bia cộng thêm ba shot whisky, cậu đã uống nhiều như vậy đấy.
“Chúng ta về nhà.”
Tạ Lãng hít sâu một hơi, đột nhiên buông Lê Giang Dã ra rồi khởi động xe.
…
Đêm đã khuya, khu chung cư Trạm Giang đã hoàn toàn yên ắng, đèn đóm ở hầu hết các tòa nhà gần như đều đã tắt.
Chiếc xe của Tạ Lãng lái thẳng vào bên trong, cho đến khi dừng lại trước tòa nhà trong cùng.
Lê Giang Dã xuống xe, cậu có hơi ngất ngây, chỉ cảm thấy bước chân mình nhẹ bẫng như đang giẫm lên mây.
Cậu hoàn toàn không nhớ nổi mình đã ra khỏi thang máy thế nào. Đèn kích hoạt bằng giọng nói ở tầng của họ tình cờ bị hỏng, trong hành lang tối đến mức giơ tay ra cũng không thể nhìn thấy những ngón tay của mình. Cả người Lê Giang Dã gần như đang dựa hẳn vào Tạ Lãng.
“Tiểu Dã, ưm——”
Vì thế, bước chân của Tạ Lãng có phần nặng nề. Anh nửa ôm Lê Giang Dã, vừa mò mẫm mở khóa vân tay, nhưng còn chưa kịp ấn vào thì môi anh đã bị ai đó cuồng nhiệt hôn lên.
“Anh Lãng, ngủ với em được không?”
Tạ Lãng thầm hít một hơi bởi lời nói quá thẳng thắn kia, hơi thở anh trở nên cực kỳ gấp gáp trong bóng tối. Khóa vân tay không nhận dạng được nên khẽ phát ra âm thanh cảnh báo.
Anh đang mút chiếc lưỡi mềm mại của Lê Giang Dã, nhưng gân xanh từ trán đến thái dương lại đột nhiên nổi lên. Rõ ràng, đây là tín hiệu cảnh giác ngập tràn từ cơ thể anh.
Tạ Lãng chỉ có thể thân mật trong không gian riêng tư và an toàn tuyệt đối, ngay cả hành lang không có người cũng không thuộc phạm vi này.
Anh cảm thấy vô cùng bất an.
“Tiểu Dã, xuống đi.” Thanh âm của anh trầm thấp khàn khàn, mang theo một sự không vui.
Tạ Lãng loay hoay tìm khóa vân tay, nhưng vì nụ hôn của Lê Giang Dã nên ngón tay anh lại lệch sang hướng khác. Âm thanh bíp-bíp đột nhiên chuyển thành tiếng bíp cảnh báo nhanh hơn: bíp bíp bíp, bíp bíp bíp.
“Anh Lãng…”
Lê Giang Dã hiểu Tạ Lãng, cậu biết bản thân vượt qua ranh giới như thế này nguy hiểm đến thế nào.
Nhưng cậu không nhịn nổi, tiếng thở hổn hển xen lẫn những nụ hôn, gần như là tiếng rên rỉ khó bề chịu đựng: “Ngủ với em đi, được không anh?”
Đương nhiên là sẽ lên giường.
Nhưng cậu vẫn hỏi như vậy.
Không, không phải là hỏi, mà là đang cầu xin.
Biết là sẽ làm, nhưng vẫn muốn cầu xin Tạ Lãng như thế, giống như lần đầu tiên làm chuyện đó, có một loại khoái cảm gần như tự ngược.
Chỉ là cậu muốn nghe anh nói đồng ý.
“Chết tiệt!”
Tạ Lãng đột nhiên trở nên hung dữ chửi rủa một câu. Anh ôm chặt Lê Giang Dã vào trong ngực, cuối cùng cũng nhấn chính xác được khóa vân tay, sau đó ầm một tiếng đá tung cánh cửa.
Tiếng còi cảnh báo inh ỏi cuối cùng cũng đột ngột dừng lại.
Tạ Lãng ôm thẳng lấy Lê Giang Dã sải bước đi vào phòng ngủ.
Căn phòng rất rộng nhưng không có quá nhiều đồ đạc. Vì quá ngăn nắp nên có phần trống trải, một chiếc giường lớn được kê ngay chính giữa.
Nhưng Tạ Lãng lại quay người, đặt Lê Giang Dã lên bàn trang điểm bên cạnh giường.
Cơ thể cậu rất mềm mại, ngay cả trên một mặt phẳng nhỏ như vậy cũng có thể co chân lại và ngồi vững vàng.
“Anh Lãng…”
Lê Giang Dã có phần sợ hãi: “Đừng bật đèn nhé.”
Tạ Lãng không đáp lại cũng không mở đèn, chỉ xoay người kéo mạnh tấm rèm bên cạnh giường ra.
Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ sát đất, tựa như một vũng thủy ngân tràn vào trong phòng.
Tạ Lãng cởi áo khoác ném lên giường rồi lại bước tới. Vừa rồi anh vẫn còn hơi bực vì hành vi mất kiểm soát ở hành lang khi nãy, thế nên đường nét từ môi đến cằm đều căng chặt.
Anh đứng trước bàn trang điểm, cúi đầu nhìn Lê Giang Dã một lúc rồi bất chợt dùng tay nâng cằm cậu, buộc cậu phải ngẩng mặt lên.
Cả người Lê Giang Dã thu gọn lại, kẹp chặt mông mình, cẩn thận đến mức ngay cả hai lọ kem dưỡng da trên bàn trang điểm cũng không làm rơi. Nhưng cậu cũng không có cách nào giấu được khuôn mặt của mình.
Ánh trăng sáng soi rõ khuôn mặt cậu, Lê Giang Dã không chút che đậy ngẩng mặt lên nhìn Tạ Lãng.
Anh lại đứng nơi ngược sáng, không thể thấy rõ đường nét trên khuôn mặt, chỉ có đôi mắt đen thăm thẳm là đang nhìn cậu chằm chằm.
Đây chắc chắn là một kiểu tra tấn đối với Lê Giang Dã.
Hồi còn bé, cậu đã từng xem qua các chương trình giám định đồ trang sức. Những người đó mang theo những viên ngọc lớn rực rỡ đầy màu sắc, đặt tất cả những viên đá quý ấy lên một tấm vải đỏ có phần sang trọng đến nực cười. Sau đó, họ yêu cầu người thẩm định đồ trang sức cầm một chiếc kính lúp và các dụng cụ khác nhau, kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần.
Tất nhiên hầu hết chúng không phải là đá quý thực sự.
Lê Giang Dã cũng luôn nhớ đến dáng vẻ của người thẩm định đồ trang sức sau khi kiểm tra. Ông ta sẽ đặt chiếc kính lúp xuống, mỉm cười để lộ ra chiếc răng khảm vàng. Sau đó, với vẻ đắc ý, ông ta trả lời một cách giễu cợt và đầy hàm xúc: “Đó là đồ giả, không đáng tiền.”
Đồ giả, không đáng tiền.
Cậu cũng là giả.
Lê Giang Dã không thể chịu được Tạ Lãng nhìn mình như vậy.
Cậu chỉ khựng lại ba giây đã không thể không cầu xin lòng thương xót.
“Anh Lãng… em sai rồi.”
Cậu nhìn vào Tạ Lãng.
Lê Giang Dã cũng chẳng biết mình sai ở chỗ nào, nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ: cậu sai rồi, cậu thực sự đã sai, cậu biết là mình sai.
Nói đến đây, bỗng Tạ Lãng dùng sức quay đầu cậu lại, để lộ ra năm chiếc khuyên trên vành tai.
Lê Giang Dã quay mặt sang một bên, cậu không nhìn thấy được biểu cảm của Tạ Lãng, nhưng lại có thể nhìn thấy một nửa khuôn mặt của chính mình trong gương——một khuôn mặt rất giống với Lê Diễn Thành nhưng hoàn toàn không thể so sánh được.
Tạ Lãng cúi người xuống tháo khuyên tai cho cậu, bắt đầu từ chiếc trên cao nhất.
Rồi đến chiếc tiếp theo, thêm một chiếc, lại thêm một chiếc nữa.
Bàn tay Tạ Lãng rất chắc chắn, nhưng sự im lặng của anh lại như một kiểu tàn nhẫn tự nhiên.
Lê Giang Dã bất chợt khẽ run rẩy. Rõ ràng cậu vẫn mặc đủ đồ, nhưng khi những chiếc khuyên tai bị tháo xuống, cậu lại có cảm giác như bản thân đang bị cởi hết quần áo từng chiếc một.
“Em sai rồi…”
Lúc Tạ Lãng quay đầu Lê Giang Dã lại, điều anh nhìn thấy là một đôi mắt ướt đẫm.
Lê Giang Dã ôm lấy đầu gối, cuộn người lại trên bàn trang điểm, toàn thân run rẩy.
Cậu ngẩng đầu nhìn Tạ Lãng, nói: “Anh Lãng, em còn tưởng rằng hôm nay anh sẽ không về, em sai rồi, em biết anh không thích những thứ như thế này.”
Cuối cùng thì cậu cũng đã tìm thấy điểm mà mình nên thừa nhận sai lầm.
Tạ Lãng đương nhiên sẽ không thích.
Bởi Lê Diễn Thành sẽ không bao giờ như vậy: không bao giờ xỏ lỗ tai, không bao giờ hút thuốc, không bao giờ làm bất cứ điều gì mà những đứa trẻ hư sẽ làm.
Cậu là viên ngọc giả nằm trên tấm vải đỏ kia, chỉ biết mở miệng xin lỗi vì sự vụng về và non nớt của mình.
Đó là vì cậu chưa thể làm lẫn lộn thật giả.
Dưới ánh trăng, Tạ Lãng nhìn vào khuôn mặt của cậu.
Nếp gấp mắt của Lê Giang Dã hẹp và không thấy rõ, chỉ có phần đuôi mắt hơi rũ xuống nở rộ.
Nơi đó như được phủ một lớp mỏng màu đỏ tự nhiên, khi ướt sẽ đẹp hơn, yêu kiều như cánh hoa.
Tạ Lãng lại nâng khuôn mặt cậu lên bằng lòng bàn tay mình.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tựa hồ như đang được nâng niu một đóa hoa nhỏ xinh. Anh có thể cảm nhận được đóa hoa kia đang khẽ run lên trong lòng bàn tay mình mà không có bất kỳ phản kháng nào.
Chỉ còn lại một chiếc khuyên.
Anh dùng tay kia nắm lấy phần đuôi của khuyên mày, xoay một vòng, cuối cùng dùng sức tháo chiếc khuyên mày màu bạc ra khỏi khuôn mặt cậu, để lại hai lỗ trống trên đuôi mày.
Dường như trong căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng nhịp tim của Lê Giang Dã.
Tạ Lãng thích khoảnh khắc như thế này, yên tĩnh không bị làm phiền, những thứ chói mắt kia cũng không làm anh phân tâm, cuối cùng anh cũng cảm nhận được cảm giác an toàn.
Anh cúi người xuống hôn lên trán Lê Giang Dã, tựa như vỗ về.
“Hức…” Lê Giang Dã đột nhiên không nhịn được mà lấy tay che miệng.
Khoảnh khắc tất cả đồ trang sức được tháo ra, như thể mọi sức nặng đều đã rời bỏ cậu.
Tạ Lãng đã lột trần cậu.
Như cá nằm trên thớt, máu thịt lột trần hoàn toàn trần trụi gặp gỡ Tạ Lãng.
Không còn lại gì, dường như có thể trao đi mọi thứ, cũng có thể bị phơi bày hoàn toàn.
Cậu trốn vào trong lòng Tạ Lãng, thút thít nói: “Anh Lãng, ngủ với em đi, xin anh.”
Tạ Lãng bế cậu xuống khỏi bàn trang điểm, khẽ đáp lại: “Ừ.”
…
Lời tác giả:
Phong cách và nhân vật của truyện này sẽ khác với những truyện trước hehe! Hy vọng có thể cùng các bạn chậm rãi bước vào một mê cung tình cảm mới!