Chương 21: Hiểu được bản thân

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì

Chương 21: Hiểu được bản thân

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Giang Dã ngơ ngẩn nhìn Nhậm Nhứ Nhứ.
Đàn chị là kiểu con gái mạnh mẽ và có chính kiến, nên hiếm khi cậu nhìn thấy dáng vẻ xúc động đến vậy của chị ấy. Lê Giang Dã cũng biết, có lẽ mình đã khiến Nhậm Nhứ Nhứ thất vọng.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi là trong lồng ngực cậu lại nhói lên cơn đau âm ỉ.
Cậu không muốn để đàn chị thất vọng, giống như... thực ra cậu cũng chẳng muốn để bản thân mình thất vọng.
"Đàn chị, em...."
Em xin lỗi.
Giọng nói của Lê Giang Dã như nghẹn ở cổ họng.
Đôi khi, khó khăn của việc đấu tranh cho bản thân không nằm ở việc phải đối mặt với ai, bởi vì bất kể là đối mặt với Lê Diễn Thành hay là mẹ cậu, Lê Giang Dã cũng không mất dũng khí chống lại.
Nhưng chỉ sau đêm qua, cậu đột nhiên lại mất hết tinh thần chiến đấu.
Bởi vì nếu một người muốn đấu tranh cho chính mình, điều đầu tiên là cần phải tin chắc rằng bản thân xứng đáng.
Còn cậu...
"Tiểu Dã, ba năm qua..." Nhậm Nhứ Nhứ nói: "Em đã cố gắng hết sức rồi!"
Sống mũi Lê Giang Dã dần trở nên cay cay.
Bởi vì khoảnh khắc nghe được mấy chữ "ba năm qua" kia, cậu biết, Nhậm Nhứ Nhứ đã không còn nói đến chuyện nhận tội thay cho anh trai nữa, mà là đang nhắc đến chuyện của cậu và Tạ Lãng —
Phải, trong ba năm qua, cậu đã thực sự cố gắng hết sức.
"Suốt ngày sống vì người khác, khổ sở lắm!" Khi Nhậm Nhứ Nhứ nói ra lời này, cô tựa như bỗng nhiên thở phào, giọng điệu không còn vẻ tức giận mà thay vào đó là sự bất đắc dĩ và xót xa.
Cô không còn cương quyết nữa, cuối cùng cũng nới lỏng cổ áo của Lê Giang Dã ra, do dự một lát rồi xoa đầu cậu, nhẹ nhàng nói: "Đã đến lúc em phải sống cho chính mình rồi, biết chưa nào? Tiểu Dã!"
Một câu nói bình thường và đơn giản như vậy.
Nhưng lúc ấy, Lê Giang Dã lại đột nhiên rất muốn khóc.
"Vâng..."
Giọng nói của cậu vẫn còn hơi run rẩy.
Cậu cúi đầu hít vào một hơi, rồi nhẹ nhàng ném lon bia rỗng trong tay đi, mãi đến tận khi nhìn chiếc lon nhôm lăn đi mất, cuối cùng mới khẽ lên tiếng với giọng điệu rất cương quyết: "Đàn chị, em sẽ không nhận đâu."
...
"Tạ Lãng, cậu đã tìm được Tiểu Dã chưa?"
Lúc Lê Diễn Thành gọi điện cho Tạ Lãng đã là tám chín giờ sáng, giọng anh ta không kìm được sự sốt ruột.
"... Tìm thấy rồi."
"Cậu bị sao thế?" Tạ Lãng vừa mở miệng, Lê Diễn Thành đã vô cùng sửng sốt.
Tạ Lãng bình thường đã nói chuyện bằng một chất giọng rất trầm, nay lại trở nên hơi khàn đặc, gần như không nghe rõ anh đang nói gì.
"Bị dính mưa."
Tạ Lãng vẫn trả lời ngắn gọn giống như mọi khi.
Bởi vì nửa đêm hôm qua, anh đã dầm mưa đi tìm Lê Giang Dã khắp nơi với bộ quần áo ướt sũng, nên hôm nay mới bị cảm lạnh và cổ họng thì khản đặc, thế nhưng anh lại bỏ qua mọi chuyện, chỉ tóm gọn lại bằng ba chữ "bị dính mưa".
"Vậy thì cậu phải chú ý sức khỏe đấy!"
Lê Diễn Thành bỗng nhiên chẳng biết nói gì, sau khi nói được một câu quan tâm thì lập tức quay lại chuyện chính: "Cậu nói mình đã tìm được Tiểu Dã là chuyện lúc nào thế? Bây giờ nó ở đâu?"
"Tôi không biết." Tạ Lãng trầm giọng đáp: "Em ấy ở cùng với Nhậm Nhứ Nhứ nhưng không muốn gặp tôi, cũng không muốn tôi biết mình đang ở đâu."
Lê Diễn Thành đang ngồi trên ghế, nghe thấy câu này xong, không khỏi đứng dậy đi tới đi lui trước cửa sổ. Anh ta nghe ra được ẩn ý trong đó, quả là có chút kích động nhưng sau đó lại nhớ tới chuyện chính của mình, vì vậy lại vội vàng hỏi: "Sao cậu không nói cho tôi một tiếng—— Thế Tiểu Dã, Tiểu Dã, nó vẫn chưa đồng ý, đúng không?"
"..."
Tạ Lãng im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng đáp: "Diễn Thành, cậu có số của thư ký Trương rồi phải không?"
"Sao cơ?" Lê Diễn Thành ngẩn ra.
"Gọi cho cậu ấy, bảo cậu ấy trực tiếp liên hệ với quản lý của cậu." Giọng Tạ Lãng khàn khàn, nói một cách chậm rãi: "Nếu muốn dìm vụ này xuống, cần bao nhiêu tiền cứ báo thư ký Trương, cậu ấy sẽ lo liệu."
"Tạ Lãng, ý của cậu là gì?"
"Nếu như nhất định không thể dìm được chuyện này xuống, cậu phải rút lui khỏi cuộc thi thì đến lúc phải bồi thường hợp đồng, cũng cứ nói với thư ký Trương là được."
Thư ký Trương chết tiệt.
Lê Diễn Thành có chút cáu kỉnh, anh ta không thích thái độ của Tạ Lãng khi sắp xếp mọi chuyện – quá chu đáo nhưng lại bình tĩnh đến lạ, cứ như không cần đến ý kiến của anh ta nữa.
"Làm như thế chưa chắc đã được đâu, hơn nữa..." Lê Diễn Thành đang cố gắng bác bỏ.
"Diễn Thành, Tiểu Dã không đồng ý." Lần đầu tiên Tạ Lãng ngắt lời anh ta, anh dừng một chút rồi nghiêm túc nói: "Vì vậy, cậu đừng tìm em ấy nữa."
...
"Này em... làm sao vậy? Đau không?"
Nhậm Nhứ Nhứ lo lắng nhìn những vết bầm tím trên lưng Lê Giang Dã, từng mảng một, trông khá nghiêm trọng.
"Tối qua em đã uống say mèm rồi phải không?" Lê Giang Dã mặc lại quần áo để che đi những dấu vết trên người đó, rồi nhẹ nhàng miêu tả: "Em vô ý ngã xuống sân khấu, thực ra cũng không làm sao đâu, chắc là dập mông một chút nên giờ vẫn hơi đau."
"Sân khấu cao hơn một mét đấy, em chắc chắn là không sao chứ?" Nhậm Nhứ Nhứ cau mày, lúc này cô mới hiểu ra, vì sao sáng nay khi cô tìm thấy Lê Giang Dã thì cậu đang nằm trên sàn dưới sân khấu.
Lê Giang Dã để Nhậm Nhứ Nhứ xem xét cánh tay, trấn an nói: "Chỉ là có nhiều chỗ bị xây xước thôi, chị, chẳng hạn như là lưng với cánh tay nên trông hơi đáng sợ, chứ thực ra không sao đâu – đợi lát là khỏi ngay ấy mà!"
"... Nếu phải dùng sức thì sao?"
"Không sao thật mà, chị!"
"Được rồi!" Nhậm Nhứ Nhứ lại nhìn chằm chằm vào vết bầm tím trên cánh tay của Lê Giang Dã: "Chị sẽ nhớ mấy vị trí này, ngày mai lên sân khấu phải cẩn thận, cố gắng đừng để va chạm vào những vết đó."
"Vâng!" Lê Giang Dã khẽ cười, ngoan ngoãn đáp lời cô.
Mãi cho đến khi một mình vào phòng tắm, vặn vòi hoa sen để tiếng nước át đi mọi thứ, Lê Giang Dã mới đứng trần trước gương, cúi đầu cẩn thận kiểm tra vết thương trên người.
Thực ra cậu bị thương không hề nhẹ.
Lúc mới tỉnh lại, vì đầu đau như búa bổ và toàn thân đau nhức nên cậu cũng không cảm nhận rõ ràng lắm, nhưng đợi đến sau khi tỉnh rượu hoàn toàn thì mông, cánh tay, lưng, những chỗ bầm tím kia chỉ cần chạm vào là đau nhói.
Có điều là do quanh năm tập múa, nên những va chạm như vậy cũng là chuyện thường tình, hơn nữa những cơn đau này vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được. Điều duy nhất khiến Lê Giang Dã có chút lo lắng thực ra lại không phải mấy vết bầm trên người cậu.
Cậu thử kiễng chân lên, dù vẫn có thể đứng dậy, nhưng vẫn nhận ra rằng khi chân phải dùng sức, mắt cá chân có một cảm giác khó chịu, hơi bị kựng lại.
Lê Giang Dã cúi người chạm vào mắt cá chân, nhưng cậu không thấy sưng, chẳng qua múa ba lê là điệu múa đòi hỏi sức mạnh của đôi chân, nên điều này khiến cậu không khỏi lo lắng.
Lúc lại ngẩng đầu lên lần nữa, Lê Giang Dã nhìn thấy mình trong gương, sắc mặt cậu tái nhợt nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên quyết —
"Chỉ cần kiên trì một ngày thôi, Lê Giang Dã, chỉ cần kiên trì thêm một ngày thôi là được."
...
Vào ngày biểu diễn, đồng hồ điểm sáu giờ tối.
Chưa đầy nửa tiếng nữa là buổi biểu diễn vở 《Cái chết của thiên nga》 sẽ bắt đầu.
Hậu trường rộng lớn chật kín các vũ công đang chuẩn bị cho màn trình diễn, một số đang chỉnh sửa lại bộ đồ múa ba lê, một số đang trang điểm lại trước gương và một số đang khởi động lần cuối bằng các động tác ép dẻo.
Lúc nhận được cuộc gọi của Lê Diễn Thành, Lê Giang Dã đang ở trong một góc, quấn một chiếc băng vải quanh mắt cá chân phải.
Cậu quay đầu nhìn ID người gọi đến, không cúp máy mà đeo tai nghe vào, nhận cuộc gọi.
"Tiểu Dã, em đang ở đâu?"
"Đại học N." Lê Giang Dã trả lời: "Hôm nay là ngày biểu diễn của em."
"Hôm qua anh đã gọi điện cho em mấy lần, sao em không bắt máy, em——" Giọng nói của Lê Diễn Thành trong điện thoại có vẻ kích động, nhưng Lê Giang Dã thậm chí không đợi anh ta nói hết.
"Anh trai," Cậu không đợi anh ta nói xong mà trực tiếp ngắt lời: "Em không nghe máy, vì em sẽ không nhận tội thay anh về chuyện trong video, đây là quyết định cuối cùng của em, anh đừng gọi cho em nữa."
Giọng điệu của cậu chưa bao giờ bình tĩnh đến vậy, thậm chí còn vừa trả lời vừa tập trung quấn băng vải của mình.
Lần này lên sân khấu, cậu quấn băng cẩn thận một cách lạ thường.
"Tạ Lãng đang ở đâu?" Lê Diễn Thành đột nhiên hỏi một câu kỳ quái.
Ngón tay của Lê Giang Dã khẽ ngừng lại.
Nghe thấy cái tên đó, trái tim cậu vẫn đập thình thịch như cũ, bởi vì có một lúc cậu không khỏi tự hỏi, liệu Tạ Lãng có đến không?
"Em không biết anh ấy ở đâu." Cuối cùng cậu vẫn bình tĩnh đáp, sau đó là cúp máy Lê Diễn Thành.
"Tiểu Dã!"
Nhậm Nhứ Nhứ đúng lúc từ phía sau đi nhanh đến: "Sắp đến lượt lên sân khấu rồi, em ổn chứ?"
"Em sắp xong rồi đây!" Lê Giang Dã mỉm cười đứng dậy, cậu mặc trên người bộ đồ múa ba lê trắng tinh, dáng vẻ uyển chuyển. Thoạt nhìn mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng khi quay đầu đứng trước gương, cậu lại khẽ nói: "Đợi em một xíu!"
Nhậm Nhứ Nhứ nhìn Lê Giang Dã lấy ra từ trong túi một chiếc hộp nhỏ, mở ra, bên trong chứa đầy đồ trang sức.
Lê Giang Dã nhìn vào gương, đeo khuyên tai lên tai phải, một cái, hai cái và tổng cộng năm cái.
Cuối cùng là khuyên mày, cậu ghé sát gương, cẩn thận, nghiêm túc, gần như thành kính xỏ chiếc khuyên mày ngọc trai qua xương chân mày bên trái.
"Xong rồi ạ!"
Khi cậu quay đầu lại lần nữa, Nhậm Nhứ Nhứ không kìm được mà khẽ hít một hơi.
Cô chưa bao giờ thấy con trai đeo trang sức ngọc trai và điều này táo bạo đến kinh ngạc.
Lê Giang Dã cũng trang điểm nhẹ nhàng để lên sân khấu, khuôn mặt cậu trắng nõn nhưng đôi môi lại ửng màu đỏ nhạt.
Một đôi lông mày thanh mảnh hơi kéo dài đuôi một chút, trên xương lông mày cao đẹp đính một viên ngọc trai trắng. Cậu vừa khí khái vừa quyến rũ, tựa như một con thiên nga vừa là trống vừa là cái, tỏa ra thứ ánh sáng vừa êm dịu vừa thánh thiện.
"Đi thôi, đàn chị!"
Lê Giang Dã cúi người, khiêm nhường chìa tay ra cho bạn diễn.
Vào đêm sinh nhật của mình, Tạ Lãng đã tháo toàn bộ năm chiếc khuyên tai và một chiếc khuyên mày trên người cậu.
Nhưng hôm nay, cậu đã đeo lại tất cả những món trang sức ấy.
Khoảnh khắc tấm màn lớn màu đỏ chậm rãi được vén lên, trong lòng Lê Giang Dã cảm thấy vô cùng bình yên.
Cậu lại nghĩ đến hình ảnh phản chiếu trong nước, mà chú vịt con xấu xí đã nhìn thấy ở cuối câu chuyện cổ tích.
Thế nhưng lần này, cậu nghĩ, trong hình ảnh phản chiếu kia là thiên nga hay không, thực ra không quan trọng.
Lần này điều quan trọng là khi cậu nhìn xuống mặt nước, lại chỉ muốn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình –
Hình ảnh phản chiếu của chính Lê Giang Dã.