Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 32: Hình xăm thuộc về anh
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi một sự việc xảy ra quá đột ngột, con người thực sự không thể kịp phản ứng lại được.
Ví dụ như Lê Giang Dã bị Tạ Lãng bế bổng lên rồi cưỡng ép đưa vào thang máy như lúc này đây, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng.
Thực ra, cho dù có quay ngược kim đồng hồ về lại hai phút trước, để tất cả những chuyện này xảy ra một lần nữa thì cậu vẫn khó mà tin được rằng—— đó chính là Tạ Lãng.
Tại sao Tạ Lãng có thể làm ra chuyện như vậy?
Chính vì những suy nghĩ "tại sao" cứ tràn ngập trong đầu, nên sự phản kháng tức thời của Lê Giang Dã thậm chí không thể gọi là quyết liệt.
Cậu vừa muốn đẩy Tạ Lãng ra, vừa không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên lên tiếng hỏi: "Tạ Lãng, anh muốn làm gì hả? Thả em xuống!"
Thế nhưng người kia vẫn không nói lời nào, cũng hoàn toàn không có ý định buông người ra, ngược lại còn lặng lẽ ôm chặt hơn nữa, chặt đến mức khiến Lê Giang Dã cảm thấy vùng eo của mình như bị siết nghẹt, có phần không thở nổi.
Mãi cho đến khi Tạ Lãng bế thẳng cậu vào trong căn phòng của Hoài Đình, sau đó sải bước đi về phía chiếc giường trong phòng ngủ, Lê Giang Dã mới cuối cùng nhận ra: Điều này hoàn toàn không đúng.
Tạ Lãng thật sự rất nghiêm túc.
Ngay cả khi Lê Giang Dã vẫn không thể hiểu được sự nghiêm túc này chính xác là gì, nhưng cũng đã đủ để khiến cậu cảm thấy hoảng hốt.
"Tạ Lãng!" Sự phản kháng của Lê Giang Dã đột nhiên trở nên hoàn toàn quyết liệt.
Trông cậu mảnh khảnh gầy gò, nhưng vì là một vũ công ba lê thế nên sức lực không hề nhỏ, đột nhiên có sự phản kháng xảy ra như vậy khiến Tạ Lãng lảo đảo, thậm chí còn khiến anh không thể ôm vững trong một khoảng thời gian.
Chẳng qua là Lê Giang Dã ban nãy bị cưỡng ép bế vào thang máy, thực ra đã để lỡ mất giai đoạn chống cự tốt nhất, thế nên khi cậu vừa khó khăn lắm mới trượt khỏi vòng tay của Tạ Lãng, còn chưa kịp chạy thì đã bị anh ôm thẳng lấy eo, sau đó là nhấc bổng người rồi vác lên vai và đi tiếp.
"Tạ Lãng, anh bị điên à???"
Lê Giang Dã bị Tạ Lãng vác lên như thế này, cậu càng cảm thấy máu dồn lên não.
Tạ Lãng vừa nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, Lê Giang Dã đã dùng tay trái đấm thẳng vào anh.
"Hừ..." Một đòn này quá nặng, Tạ Lãng bị đánh trúng vào sống mũi không khỏi khẽ hừ một tiếng. Khi cơn đau bất ngờ ập đến khiến người ta muốn bật khóc, nhưng ngay cả như vậy, anh vẫn phản ứng lại ngay lập tức, trực tiếp ghì cổ tay Lê Giang Dã xuống đầu giường.
Bị k*ch th*ch bởi cơn đau dữ dội, Tạ Lãng đè lên người Lê Giang Dã, trong đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cậu lóe lên một tia lửa, tựa như có thể bùng cháy bất cứ lúc nào.
Ánh mắt của Tạ Lãng lúc này vô cùng nguy hiểm.
Thế nhưng Lê Giang Dã nhìn Tạ Lãng cũng không hề có ý tránh né, trên chóp mũi của cậu đã xuất hiện vài giọt mồ hôi do xô xát:
"Anh muốn làm gì?"
Anh muốn làm gì ư?
Anh muốn cùng Tiểu Dã...
Suy nghĩ đặc biệt gợi tình đó khiến Tạ Lãng không khỏi run lên, không biết là vì sợ hãi hay phấn khích, chỉ cảm thấy bản thân càng ngày càng mất kiểm soát.
Nhưng cổ tay mảnh khảnh của Lê Giang Dã càng lúc càng giãy dụa dưới sự khống chế của anh, khiến Tạ Lãng cảm thấy có chút xót xa.
Anh không thể buông tay, nếu anh buông ra, Tiểu Dã sẽ còn đánh anh nữa.
Sau đó Tạ Lãng vẫn dùng một tay ấn chặt hai cổ tay của Lê Giang Dã, tay kia kéo cà vạt treo trên đầu giường, nhanh chóng dùng cà vạt trói cổ tay cậu lại.
"Tạ Lãng... anh" Lê Giang Dã tức giận đến nỗi đầu óc choáng váng, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Hai cổ tay của cậu hiện tại đã bị trói vào nhau bằng một đầu của cà vạt, trong khi đầu còn lại thì bị buộc vào cột giường.
Loại cảm giác này không giống như Tạ Lãng đang đè ép cậu, sự giằng co giữa người với người luôn có khả năng nới lỏng, nhưng một khi cậu bị trói buộc thì dù có cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra, chỉ có thể bị trói chặt vào giường, hai cổ tay giơ lên như thế này, không có cách nào thoát ra được.
Giây phút ấy, lần đầu tiên Lê Giang Dã cảm thấy có chút sợ hãi.
"Tạ Lãng, mẹ kiếp, thả em ra!"
Nhưng dù có vậy, Lê Giang Dã cũng không hề có ý định nhượng bộ.
Tạ Lãng chăm chú nhìn vào chàng trai đang nhìn chằm chằm vào mình kia, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng vì giằng co với anh, đôi mắt tròn xoe, tức giận nghiến chặt răng và hàng mi dài khẽ run lên.
Anh chưa bao giờ thấy Tiểu Dã thể hiện khía cạnh này trước mặt mình.
Anh biết, chú chim nhỏ khi tức giận sẽ trở nên như vậy, sẽ xù lông khắp người trông thật tròn trịa, hơn nữa còn rất oai vệ, sau đó sẽ tràn đầy khí thế mà mổ người ta một cái.
Lê Giang Dã cũng vậy, giận anh là lại xù lông lên.
Vì anh không cho cậu gặp Vương Tư Ngôn nên mới tức giận đến vậy ư, thậm chí vừa rồi còn tức giận đến mức nói những lời lạnh lùng rằng anh và cậu chẳng là gì của nhau.
Tạ Lãng hít sâu một hơi, anh nghĩ, thực ra bản thân có hơi tức giận.
Anh nhớ cậu vô cùng—— ngọn lửa mất kiểm soát bùng cháy dữ dội trong cơ thể như muốn thiêu rụi anh, nỗi nhớ nhung đau đớn đến mức khiến anh phải nghiến răng chịu đựng.
Tạ Lãng không thể kìm nén được nữa, anh vứt áo khoác sang một bên rồi cúi người cởi giày của Lê Giang Dã.
Đôi bốt da bò màu nâu rất hợp với mắt cá chân mảnh khảnh của cậu, dưới đáy bốt vẫn còn bọt tuyết hẳn là cậu đã đi đôi bốt này để treo đèn lên cây thông Noel ngày hôm đó, Tạ Lãng vừa cởi vừa nghĩ thầm như thế.
"Tạ Lãng!!!"
Lê Giang Dã đã cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lúc này cậu giãy dụa kịch liệt thì chỉ khiến cho cà vạt đang trói mình càng lúc càng chặt hơn mà thôi. Cậu cảm thấy bất lực, rồi ngay sau đó hoảng sợ tột độ khi cảm nhận bàn tay Tạ Lãng đang kéo q**n của mình xuống.
"Anh thả em ra!!!"
Lê Giang Dã sẽ không chịu thừa nhận đâu, nhưng vào giây phút ấy, âm cuối của cậu đã mang theo chút nỉ non.
Chết tiệt, cậu không hiểu vì sao mọi chuyện lại trở nên như thế này. Tạ Lãng trầm lặng, kỷ luật và hoàn hảo, tại sao lại làm vậy với mình.
Toàn thân Lê Giang Dã ra sức chống cự, hai chân cũng dùng sức đẩy ra.
Vì vậy Tạ Lãng đành phải đè mạnh xuống mới không khiến cậu bị thương, rồi anh cởi q**n jean của Lê Giang Dã ra nhưng cũng không vứt qua một bên, mà là gấp gọn gàng trước khi đặt lên ghế.
Thái độ của anh vẫn luôn rất nghiêm túc khi làm việc này, còn nghiêm túc tới nỗi có phần cố chấp.
Lê Giang Dã trên giường đã bị l*t s*ch chỉ còn lại chiếc q**n l*t. Tạ Lãng ngồi bên mép giường nhìn xuống chiếc q**n l*t màu trắng đang ôm lấy cơ thể cậu. Sau cái nhìn dài lâu và nóng rực ấy, cuối cùng anh cũng đưa tay ra, chậm rãi chạm vào nơi đó.
"Tiểu Dã..." Cảm giác k*ch th*ch tại giây phút ấy khiến Tạ Lãng không khỏi hít sâu một hơi, anh khàn giọng nói.
Đây là lần đầu tiên anh lên tiếng, sau quá trình từ trói buộc đến cởi q**n áo.
"Thả em ra...!"
Khoảnh khắc bị chạm vào, Lê Giang Dã không khỏi co giật dữ dội.
Rõ ràng điều hòa đã được bật rất ấm, vậy mà cậu vẫn không khỏi rùng mình. Cậu cố gắng khép đùi vào nhưng lại bị Tạ Lãng cố chấp giữ chặt và tách ra.
Tạ Lãng muốn ch*ch cậu.
Lê Giang Dã ngẩng đầu lên nhìn vào chiếc đèn chùm treo trên trần nhà, nhất thời cảm thấy trời đất quay cuồng, cậu thật sự sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Cơn tức giận tràn ngập khắp cơ thể, nhưng vào giờ phút này lại trở thành ngập tràn những ấm ức——
"Thả em ra, thả em ra, Tạ Lãng, anh thả em ra!"
Cậu bất lực lặp lại.
Anh không thể đối xử với em như vậy được.
Anh Lãng, anh không thể làm điều này với em.
Lê Giang Dã cố gắng hết sức để kìm nén nước mắt, chỉ có câu nói kia là quẩn quanh trong đầu cậu.
Một giây sau, cậu cảm thấy Tạ Lãng đang kéo q**n l*t của mình xuống.
Không phải là cởi hẳn ra mà là mép quần bị kéo xuống, để lộ ra... xương mu.
Ngay vào lúc Lê Giang Dã tuyệt vọng mở to hai mắt, tưởng chừng như tai họa sắp ập đến thì Tạ Lãng lại cúi người xuống, dưới ánh đèn dìu dịu nhẹ nhàng hôn lên phần xương mu bằng phẳng kia.
Chính tại đây...
"Anh Lãng, em là của anh."
Tiểu Dã đã từng nắm tay Tạ Lãng, đặt ngón tay anh lên hình xăm đầu sói lấp ló trên xương mu của mình, dịu dàng nhìn anh dưới ánh trăng hôm ấy.
Thật tốt, khi trên người cậu vẫn lưu lại hình xăm thuộc về anh.
Tạ Lãng tựa như đã nhận được sự xác nhận mà anh cần.
Hóa ra anh vẫn có được Tiểu Dã.
Hoá ra anh không mất đi cậu.
Tạ Lãng thành kính vùi mặt mình vào phần xương mu nhỏ nhắn rồi hôn lên. Từ làn da ấm áp đến lớp lông mềm mại được cắt tỉa gọn gàng, anh không làm gì khác ngoài việc liên tục đặt những nụ hôn lên đó.
...
Lời tác giả:
Tạ Lãng, anh có chắc kẻ cuồng d*m là người khác không...