Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 42: Bữa lẩu cháo dưới mưa
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lê Giang Dã ngồi trong xe Tạ Lãng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa phùn bay lất phất, bầu trời âm u, đường phố vắng vẻ, lạnh lẽo không một bóng người.
"Anh Lãng, chúng ta đi đâu ăn đây ạ?" Bụng Lê Giang Dã đột nhiên réo lên một tràng, cậu có chút ngượng ngùng, vội vàng nói thêm một câu để lấp đi tiếng động.
Tạ Lãng không trả lời ngay, có vẻ như anh cũng không rõ. Anh ngẩng đầu liếc nhìn thư ký Trương, người đã bận rộn cả ngày và giờ vẫn đang lái xe.
"Không xa nữa đâu ạ, qua hai đèn đỏ nữa rồi rẽ vào là tới." Thư ký Trương nhanh chóng đáp lời.
"Chỗ này là Thư ký Trương giới thiệu. Trước khi em đến, anh đã hỏi cậu ấy xem ngày mưa thì nên ăn gì cho dễ chịu. Chắc em đã vội vàng về đây cả tối nên khẩu vị cũng không được tốt lắm." Lúc này Tạ Lãng mới giải thích, anh ngừng lại một chút, thậm chí còn nói đùa: "Nếu ăn không ngon thì em cứ tính sổ với cậu ấy."
"... Đương nhiên là không thành vấn đề." Thư ký Trương vừa lái xe vừa thầm đổ mồ hôi lạnh.
Cậu ta thì không sợ Tạ Lãng, chỉ là cảm thấy sếp mình không hợp để pha trò chút nào, bởi vì thực sự chẳng thấy buồn cười. Thân là một thư ký, cậu ta theo bản năng muốn cảnh báo sếp rằng không nên đùa giỡn với người mình thích theo kiểu đáng sợ như vậy.
Không ngờ Lê Giang Dã vẫn bật cười.
"Thư ký Trương, em chưa ăn lẩu cháo bao giờ, rất muốn thử xem sao, cảm ơn anh nhé!"
Chàng trai mỉm cười, nói chuyện với Thư ký Trương rất lễ phép, nhưng khóe mắt lại hướng về phía Tạ Lãng. Khi được bao bọc trong chiếc áo vest của Tạ Lãng như vậy, Lê Giang Dã toát lên một vẻ quyến rũ khó tả.
Thực ra Lê Giang Dã cũng không nói rõ được cảm xúc của mình, chỉ là khi trong lòng mềm nhũn, ánh mắt và nụ cười của cậu cũng trở nên rất đỗi dịu dàng——
Trước đây, khi cậu và Tạ Lãng cùng anh trai đi ăn, anh trai vẫn luôn là người gọi món, còn Tạ Lãng thì chưa từng bày tỏ ý kiến.
Những món như há cảo hay hoành thánh, đúng là Tạ Lãng có gói cho cậu ăn, nhưng đều là do cậu tự yêu cầu. Vì thế, rất khó để nói Tạ Lãng có bất cứ sự tham gia nào vào chuyện ăn uống.
Chỉ có lần này, lần này thì khác biệt.
Thư ký Trương rẽ vào một góc phố và đỗ xe trong một con ngõ nhỏ. Ở góc phố ấy có một quán ăn tên là Lão Thuận Đức, cửa trước trông khá cũ kỹ, thực sự không bắt mắt lắm. Ngay cả chữ trên bảng hiệu cũng bị bong mất một nửa, thoạt nhìn trông giống Lão Diệp Đức (*).
(*)
老顺德
(Lão Thuận Đức)
老页德
(Lão Diệp Đức) mất chữ
川
.
Cánh cửa quán mở hờ, hơi nóng lượn lờ bay ra ngoài.
"Giám đốc Tạ, hai người vào ăn đi. Hôm nay em thực sự không muốn ăn lẩu nên sẽ lái xe đi lòng vòng quanh phố." Thư ký Trương hạ cửa kính xe xuống, đương nhiên cậu ta rất thức thời, chưa xuống xe đã định rời đi. Nhưng không ngờ Tạ Lãng lại dựa vào thành xe, vội vàng khom người xuống, tranh thủ lúc Lê Giang Dã không chú ý, bèn hỏi: "Chắc chắn là ở đây à?"
Rõ ràng là anh đang lo lắng quán ăn trông quá cũ kỹ.
"... Giám đốc Tạ, đúng là quán này rồi, anh cứ yên tâm."
Thư ký Trương âm thầm nghiến răng, thật sự tức tối.
Cậu ta là người theo đuổi công việc một cách chuyên nghiệp, biến công việc thư ký thành một nghệ thuật.
Chọn nhà hàng cho Lê Giang Dã, đã khi nào cậu ta chọn một nơi không phù hợp đâu.
Nhưng vào thời điểm như thế này, lại càng không thể đến một nơi mà ngay cả khăn nóng cũng phải do người phục vụ mang đến được—— Giám đốc Tạ, anh không thể tự giác một chút sao?
"Anh Lãng, chúng ta vào nhé?"
Lê Giang Dã ở phía sau gọi một tiếng, cậu đang đứng chờ Tạ Lãng ở cửa quán ăn.
"Được!" Tạ Lãng đáp lời cậu, sau đó gật đầu với Thư ký Trương rồi vội vàng bước tới.
Vừa bước vào quán, mùi lẩu đã tỏa ra thơm ngào ngạt. Thực khách cũng không ít, chia thành từng nhóm hai ba người đang ăn uống.
Tạ Lãng và Lê Giang Dã tìm một chiếc bàn vuông nhỏ trong góc rồi ngồi xuống. Quán ăn rất nhỏ, ngay cả lối đi cũng chật chội, nên khi ngồi xuống chiếc ghế nhựa, họ gần như ngồi sát cạnh nhau.
Trong quán nhỏ không có người phục vụ. Vừa lúc họ ngồi xuống, một ông chú bưng một ấm trà nóng đi tới, đặt lên bàn một tờ thực đơn cùng một cây bút chì rồi rời đi.
Lê Giang Dã đói đến mức bụng kêu ầm ĩ. Cậu không quan tâm đến những thứ khác, trước tiên là cúi đầu nghiêm túc nghiền ngẫm thực đơn: "Cua lông, tôm bọ ngựa, nghêu, thịt cừu tươi, bò viên Triều Sơn, nấm, rau cải chíp... Anh Lãng, anh mau xem này!"
Cậu vừa đánh dấu vừa lẩm bẩm.
"Ừ." Tạ Lãng lúc này nghe Lê Giang Dã gọi, bèn ghé lại gần xem thực đơn cùng cậu, đầu hai người họ lại chạm vào nhau.
"Anh muốn ăn chả tôm không?" Lê Giang Dã vừa chuyên tâm chọn món, vừa hỏi: "Hay là ăn mực nang?"
Tạ Lãng nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi đưa ra ý kiến: "Chả tôm đi!"
"Nhưng... nhưng mà em lại muốn ăn mực nang." Rõ ràng muốn ăn mực nang mà vẫn hỏi, đây chẳng phải là đang muốn trêu chọc Tạ Lãng sao? Lê Giang Dã còn vô thức cắn môi một cái.
Con người khi thèm muốn điều gì đó thường trở nên quyến rũ hơn bình thường, giống như sự thèm muốn đi liền với nét quyến rũ vậy.
Lê Giang Dã ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt trông mong nhìn Tạ Lãng.
Khi ngẩng đầu lên, cậu mới nhận ra vừa rồi hai người họ đã ở gần nhau đến mức nào.
Mũi Tạ Lãng gần như chạm vào mặt Lê Giang Dã. Đến tận lúc này anh mới hơi lúng túng lùi về phía sau một chút.
Anh cúi đầu nắm lấy quai ấm trà nhỏ rồi xắn tay áo sơ mi lên. Tay còn lại anh cầm lấy bộ đồ ăn của Lê Giang Dã, rồi chầm chậm rót trà từng chút một.
"Gọi hết đi." Tạ Lãng nói nhỏ, cả giọng nói và động tác đều ngừng lại một lúc, sau đó lặp lại: "Gọi hết đi em!"
Lê Giang Dã nhìn Tạ Lãng cẩn thận lắc lắc cốc uống trà. Sau khi tráng xong một lượt, anh mới hài lòng đổ nước đi, rồi rót cho Lê Giang Dã một cốc khác.
Hai người họ vội vàng liếc nhìn nhau, nhưng không ai trong số họ lên tiếng ngay lập tức.
Thật là màu mè.
Lê Giang Dã thầm nghĩ, một phần mực nang 30 tệ, muốn gọi thì đã gọi luôn rồi, cần gì phải hỏi làm gì.
Nhưng Tạ Lãng vừa mở miệng là cậu biết, thật ra là vì mình thích nghe anh trả lời như vậy. Một hỏi một đáp rõ ràng là không cần thiết, nhưng lại khiến cậu cảm thấy mặt nóng ran.
Những người khác có ăn uống kiểu này không nhỉ?
Bỗng Lê Giang Dã thấy hơi chột dạ, muốn xem những người khác trong quán có chú ý đến cảnh này không. Nhưng đúng lúc này, ông chú kia lại bưng một cái nồi lớn đi tới.
Cậu quay mặt đi, giả vờ tiếp tục gọi món và mạnh dạn đánh dấu vào ô mực nang.
Ông chú đặt nồi lên bếp, sau đó lấy thực đơn của Lê Giang Dã rồi quay người rời đi.
Đây cũng là lần đầu tiên Lê Giang Dã ăn lẩu cháo. Cậu tò mò nhìn nồi cháo gạo nếp trắng đang sôi sùng sục. Mãi đến khi nồi cháo sôi lên, từng lớp từng lớp tràn ra ngoài, cậu vội vàng đổ mấy đĩa hải sản nhỏ vào. Nấu như vậy, cháo sẽ có được vị ngọt thơm của gạo hòa quyện với vị của các loại hải sản.
Lê Giang Dã hít sâu một hơi, cảm thấy bụng mình đã đói meo.
Cháo trắng nóng hổi nấu hải sản rất nhanh chín.
Sau khi Tạ Lãng múc các loại hải sản nhỏ ra, Lê Giang Dã không thể chờ đợi những món cần phải bóc vỏ. Vì vậy, cậu vội lấy đũa gắp một miếng mực nang, nhúng vào nước tương nhạt cùng ớt xanh đỏ rồi cho vào miệng.
"Ngon quá!"
Thực ra, đầu lưỡi Lê Giang Dã đang run lên vì nóng, nên lúc nói không được lưu loát lắm. Nhưng rất nhanh, cậu đã lại gắp một miếng mực nang khác bỏ vào bát Tạ Lãng.
Vị tươi sống của hải sản được giữ trọn vẹn trong nước cháo trắng đặc, ăn vào mọng nước lại tươi ngọt. Đi kèm với nước sốt không làm mất đi hương vị nguyên bản của thức ăn, khiến người ăn không thể ngừng đũa.
Thực ra Tạ Lãng cũng không đói lắm. Lúc này nhìn dáng vẻ Lê Giang Dã ăn, anh lại có chút mê mẩn. Cậu nhóc này chắc là đi vội vàng quá, hôm nay cũng không đeo khuyên tai và khuyên mày, khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ như thể vừa được rửa sạch bằng nước.
Vì đã gầy đi một chút, gò má cậu lại càng trở nên rõ ràng hơn. Một vài đốm tàn nhang nhỏ ở đó trông càng sống động và thật dễ thương.
Mái tóc lúc trước bị ướt vì nước mưa nay đã khô lại, bởi vậy trông rất bù xù. Nhìn cậu bây giờ hệt như một chú chim nhỏ vẫn đang vui vẻ tìm kiếm thức ăn sau khi dầm mưa.
"Ngon lắm!" Tạ Lãng ăn miếng mực nang, nhưng lại không cảm nhận được mùi vị gì.
Trong lúc Lê Giang Dã đang ăn, anh lại cẩn thận bóc vỏ mấy con tôm bọ ngựa đã được luộc chín. Tuy hơi phức tạp và dễ bị đứt tay, nhưng thịt tôm bên trong vẫn đầy đặn và nguyên vẹn.
Anh lặng lẽ bóc liên tiếp mấy con, sau đó đặt tất cả vào đĩa Lê Giang Dã, chất đống thành một ngọn núi nhỏ.
Cái này rốt cuộc gọi là gì, Tạ Lãng thực sự không biết.
Anh chỉ muốn làm như vậy, thế nên đã làm điều này hoàn toàn theo bản năng, tất cả đều rất tự nhiên.
Tạ Lãng và Lê Giang Dã chưa bao giờ chen chúc nhau trong một quán nhỏ, để ăn món lẩu rẻ tiền bốc khói nghi ngút như thế này. Từ bộ đồ ăn phải tự tay dùng nước nóng khử trùng, đến vỏ cua tôm cũng phải tự mình bóc.
Nhưng cảm giác này thực sự rất tuyệt vời, tuyệt đến nỗi có thể quên đi ký ức về một ngày mưa, quên đi hết thảy những đau đớn. Chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ Lê Giang Dã bị nóng đến nỗi phải thè lưỡi ra mà vẫn muốn ăn tiếp là anh lại cảm thấy vui vẻ.
"Anh Lãng, anh cũng ăn đi mà!"
Hai má Lê Giang Dã đỏ hây hây, không biết là vì ăn hay vì đang xấu hổ. Miệng đang ngậm thịt tôm, nhưng cậu lại âm thầm dùng đũa gắp miếng khác vào bát Tạ Lãng.
Người cậu lúc này đã hoàn toàn nóng lên. Lê Giang Dã đứng dậy cởi áo khoác vắt lên lưng ghế rồi lại ngồi xuống, chỉ là động tác quá mạnh nên chiếc vòng cổ bóng đèn màu kia lại rơi ra từ trên cổ cậu.
Tạ Lãng ngây ngẩn nhìn chiếc vòng.
Tiểu Dã trước đây cũng không đeo bất kỳ món đồ trang sức nào, thứ duy nhất cậu đeo là chiếc vòng cổ này.
Lê Giang Dã biết Tạ Lãng đang nhìn cái gì, nhưng cũng không né tránh. Đôi mắt cậu bị hơi nước bốc lên từ nồi lẩu làm ướt đẫm.
"Là lần đó... lúc ở Hoài Đình, anh đã đưa cho em." Cậu khẽ nói: "Anh còn nhớ không?"
"Ừm."
Anh còn nhớ.
"Anh Lãng, bóng đèn này là em đã treo lên cây thông bên ngoài trung tâm trong lễ Giáng sinh. Anh... trước lễ Giáng sinh, thực ra anh đã âm thầm đến thăm em đúng không? Lúc đó em không hề hay biết, anh nhớ em phải không?"
"..." Tạ Lãng cúi đầu, muốn tiếp tục bóc tôm, nhưng trên bàn lại không còn con tôm nào. Ngón tay thon dài của anh có vẻ hơi luống cuống.
Anh không trả lời.
Nhưng Lê Giang Dã không quá nản lòng. Có lẽ chính vì ở trong cửa hàng ấm áp này, cậu mới cảm nhận được sự khác biệt giữa mình và Tạ Lãng.
Vương Tư Ngôn nói:
Mọi người đều không hiểu. Người kia cũng không nói gì, nhưng cậu lại cảm thấy rằng anh ta yêu mình thì chẳng phải cậu là đồ ngốc hay sao?
Có lẽ cậu thực sự là một thằng ngốc.
Nhưng mà cậu không quan tâm.
"… Anh Lãng, em nhớ anh." Lê Giang Dã bỏ vào miệng miếng thịt tôm mà Tạ Lãng đã giúp mình bóc vỏ. Cậu nhai rất cẩn thận, cho đến khi nuốt hết xuống mới ngẩng đầu lên, khẽ nói: "Em nhớ anh nên mới đeo chiếc vòng này trên người, vậy nên em đoán là anh cũng nhớ em."}