Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 46: Hôn mãi không thôi
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc mới bắt đầu, Tạ Lãng rất vụng về.
Bởi vì bị dồn vào đường cùng, anh ôm theo suy nghĩ quyết tử để thuyết phục Lê Giang Dã. Thay vì nói đó là một nụ hôn thì càng giống như đang cố muốn chứng minh hơn.
Mũi anh áp vào chiếc mũi nhỏ nhắn của Lê Giang Dã, nụ hôn mạnh mẽ lại rất sâu. Thời điểm chặn miệng Lê Giang Dã lại, dường như anh muốn hung hăng đoạt lấy toàn bộ hơi thở đang nghẹn ứ của cậu.
Lê Giang Dã bị Tạ Lãng dùng hai tay ôm lấy mặt và hôn như thế này, cảm giác chẳng khác nào bị một con mãnh thú tấn công——
Cậu không thể thở được một chút nào.
Lồng ngực dưới lớp áo ngủ của chàng trai phập phồng, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay cậu lơ lửng giữa không trung, trọng tâm trở nên mất ổn định. Tay còn lại chỉ có thể túm chặt lấy cổ áo đối phương: "Anh Lãng, ưm... đợi đã!"
Cuối cùng cậu cũng tận dụng lúc đối phương ngừng lại, vội vàng quay mặt đi, rồi hít một hơi thật sâu.
Có một khoảng dừng ngượng ngùng giữa những nụ hôn mãnh liệt.
Cơn mưa phùn khẽ rơi vào ô cửa sổ, hơi thở của hai người trong phòng dần trở nên nặng nề, nối tiếp nhau, không ngừng nghỉ.
Sau khi Lê Giang Dã thoát ra bèn ngồi hẳn dậy, cậu cố tình không nhìn thẳng Tạ Lãng, cũng không nói lời nào.
Vừa rồi bị hôn quá mạnh, gò má trắng nõn vì nín thở mà đỏ bừng, ánh mắt lóe lên một tia giận dỗi mỏng manh, có cảm giác như mình đã trở thành một chú chim non bị vờn đến xù lông——
Cậu rõ ràng là không thèm để ý đến Tạ Lãng, nhưng sau khi rít một hơi thuốc, lại chầm chậm nhả từng làn khói về phía anh.
Mỗi lần Lê Giang Dã ngước mắt lên nhìn qua như thế này, Tạ Lãng đều cảm thấy tim như hẫng đi một nhịp.
Khóe mắt cậu trai ẩm ướt như mưa xuân, bản thân Lê Giang Dã cũng biết điều này. Khi nhả khói cậu sẽ vô thức khẽ mím môi, đôi môi đỏ hồng căng mọng, cong lên như nụ hoa đang hé nở, tựa như đang chờ người khác đến nâng niu.
Giây phút ấy, trong lòng Tạ Lãng bỗng cảm thấy thật may mắn, anh như một tảng đá cứng rắn được mưa xuân tưới mát, thầm giác ngộ.
Anh đè cơ thể mảnh khảnh của Lê Giang Dã xuống giường. Lần nữa hôn xuống, Tạ Lãng đã không còn phân tâm, cũng quên mất ý định ban đầu, quên đi việc phải chứng minh bất cứ điều gì.
Tất cả những gì còn lại, chỉ là hôn theo bản năng.
Tạ Lãng ngậm chặt đôi môi Lê Giang Dã, mạnh mẽ mút lấy. Nơi ấy rõ ràng tựa nụ hoa, nhưng khi thưởng thức lại gợi lên cảm giác khêu gợi.
Cuối cùng Tạ Lãng cũng nhận ra sự ngốc nghếch lúc trước của mình. Anh hôn thêm một lúc rồi nhẹ nhàng buông ra, để Lê Giang Dã có thể thở.
"Đắng thật." Anh thì thầm, "Thơm mùi thuốc lá."
Tạ Lãng vô cùng nghiêm túc nếm trải hương vị trong miệng Lê Giang Dã. Lúc đầu còn thấy hơi ngạt, nhưng sau khi hôn sâu như vậy, Tạ Lãng mới nhận ra, thực ra rất đắng.
"Đương nhiên rồi!" Lê Giang Dã nói: "Anh Lãng, có đôi khi... đợi anh mà chỉ nhận lại nỗi cô đơn, chính vì quá cô đơn nên em mới hút thuốc, vì vậy mới có vị đắng."
Cậu nằm trong lòng Tạ Lãng, khẽ khàng thì thầm.
Cô đơn là khoảng thời gian Tạ Lãng đi tắm sau khi ái ân.
Cô đơn là khoảng thời gian nằm trên giường một mình, hút một điếu thuốc rồi lại giấu gạt tàn dưới gầm giường.
Những lời này, nếu không phải cùng Tạ Lãng hôn môi như vậy, có lẽ vĩnh viễn cậu cũng không nói ra được.
Lúc trước, Lê Giang Dã còn tưởng mình đang dạy Tạ Lãng hiểu ý nghĩa của tình yêu, nhưng vào lúc này, cậu đột nhiên nhận ra rằng——
Thực ra tình yêu là một bài thực hành, mỗi nụ hôn nghiêm túc là một lần dạy cho nhau hay.
"Tiểu Dã..."
Hơi thở Tạ Lãng lại một lần nữa kề sát, lần này anh đã học được mọi thứ mà không cần giáo viên.
Thì ra hôn là cảm giác thế này—— muốn nuốt trọn người trước mặt, nhưng trong lòng lại tràn đầy thương tiếc.
Đôi môi của chàng trai thật mềm mại, bị Tạ Lãng hôn như thế khiến thân thể cậu không khỏi run lên, còn phát ra những tiếng khụt khịt như tiếng thút thít.
"Đừng cô đơn."
Tạ Lãng vừa hôn vừa thì thầm: "Em đừng cô đơn."
Lê Giang Dã biết mình sắp bị hôn đến mức bật khóc.
Cậu vươn bàn tay đang kẹp điếu thuốc ra, mò mẫm một lúc rồi dập tắt điếu thuốc đang cháy trong gạt tàn, sau đó hết sức chuyên chú vòng hai tay ôm lấy cổ Tạ Lãng.
Mưa vẫn không ngừng rơi, còn Lê Gia Minh ở bên ngoài đang cào cửa.
Nhưng Lê Giang Dã chỉ muốn cùng Tạ Lãng hôn mãi không ngừng.
...
Khi xe của Lê Diễn Thành dừng lại bên ngoài nhà tang lễ, mặc dù đã là đêm khuya nhưng anh ta vẫn giữ thói quen đội mũ lưỡi trai kéo vành thấp, sau đó đeo khẩu trang đen kín mặt trước khi xuống xe cùng trợ lý.
Đương nhiên với bộ trang phục này khó có thể bị người qua đường nhận ra. Anh ta đã khác trước đây rất nhiều. Trước đây từng mang dáng vẻ của một người sắp thành ngôi sao lớn, không thích che đi khuôn mặt hoàn hảo của mình, nhưng hiện tại khi đã thực sự trở thành ngôi sao lại cảm thấy điều này rất bất tiện, hơn nữa còn không thể tùy tiện để lộ mặt.
"Để họ vào báo với Tạ Lãng đi!"
Lê Diễn Thành đút hai tay vào túi, dặn dò trợ lý: "Tạ Lãng biết tôi sẽ đến, chiều nay tôi đã nhắn tin cho cậu ấy rồi!"
Thực ra đến trưa nay, anh ta mới biết tin cha Tạ Lãng đã mất.
Khoảng thời gian này Lê Diễn Thành rất ít khi liên lạc với Tạ Lãng, điều này khó có thể đổ lỗi cho một phía. Thứ nhất là sau khi Lê Giang Dã rời đi, Tạ Lãng cũng không chủ động tìm anh ta, mặt khác anh ta cũng thật sự rất bận rộn. Thời gian trước còn đang chuẩn bị cho album cá nhân, sau đó người quản lý còn ký cho anh ta một hợp đồng tham gia chương trình thực tế.
Hơn nữa anh ta đã quen biết Tạ Lãng lâu như vậy, đương nhiên biết chuyện trước đây của cha anh, vì vậy cũng biết Tạ Lãng và cha mình từ nhỏ đã không thân thiết.
Mối quan hệ cha con lạnh nhạt như vậy, cho nên Lê Diễn Thành càng dễ tin rằng, chính vì điều đó đã khiến Tạ Lãng không kịp thời thông báo cho anh ta về tang lễ của gia đình mình.
"Nói thế nào?"
Thấy trợ lý xoay người trở về, Lê Diễn Thành lập tức hỏi.
"Người ở bàn đón tiếp nói, Giám đốc Tạ đã ra ngoài mua đồ ăn đêm. Muộn thế này rồi, hay là anh cứ vào chia buồn trước đã, anh ấy chắc cũng sắp quay lại thôi."
"Gì cơ?" Giọng điệu Lê Diễn Thành có chút không ổn.
Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ, bây giờ đã là mười rưỡi tối. Anh ta vừa tan làm đã chạy đến đây ngay, chưa kịp tẩy trang, cơm cũng chưa ăn, bụng thì đang đói meo.
Với địa vị hiện tại của Lê Diễn Thành, sự ưu tiên như vậy chỉ có thể dành cho Tạ Lãng.
Hơn nữa trước khi anh ta đến đã gửi tin nhắn cho Tạ Lãng, nhưng người kia lại không đợi mình ở nhà tang lễ, điều này khiến Lê Diễn Thành ấm ức không nói nên lời. Đây hoàn toàn không giống tác phong của Tạ Lãng trước đây.
Trong lúc Lê Diễn Thành còn đang đứng đó suy nghĩ, có hai người từ bên kia đường đang sải bước đi tới, chính là Tạ Lãng và thư ký Lý.
Hai người xách theo mấy túi giấy lớn nhỏ căng phồng, thoạt nhìn là đồ ăn, lúc đi tới còn mang theo mùi thơm ngào ngạt, bụng Lê Diễn Thành đột nhiên réo lên một tiếng.
Tạ Lãng thật sự đích thân đi mua đồ ăn đêm ư?
Thư ký Lý rõ ràng cũng đang ở đây, tại sao lại không để cậu ta tự mình đi mua?
Bản thân Lê Diễn Thành cũng có một trợ lý, vì vậy hành động này đương nhiên khiến anh ta giật mình, lại càng cảm thấy điều đó không giống với Tạ Lãng thường ngày.
"Anh Lê!"
Thư ký Lý phát hiện ra anh ta trước, bèn giơ một tay đang cầm đầy túi lớn túi nhỏ lên chào: "Anh đến lâu chưa ạ?"
Đôi lông mày thanh mảnh của Lê Diễn Thành hơi cau lại. Trong hai thư ký của Tạ Lãng, thư ký Lý đối với anh ta rất nhiệt tình, nhưng anh ta vẫn thích thư ký Trương chín chắn, dày dặn kinh nghiệm hơn.
Bây giờ anh ta đã là một ngôi sao, thế nên luôn có chút lo lắng khi người khác lớn tiếng gọi mình như thế này, nhưng anh ta đã nhanh chóng kiềm chế sự không vui của bản thân lại khi hai người kia đến gần.
"Tạ Lãng, thư ký Lý, nghe nói hai người đi mua đồ ăn đêm?" Lê Diễn Thành nói: "Chiều này tôi cũng mới nhận được tin từ các bạn cấp ba, nhưng vì công việc bận quá nên không đến được, bây giờ vừa mới xong việc đã vội vàng đến đây ngay. Tạ Lãng—— xin lỗi vì đã đến muộn như vậy, cậu thế nào rồi?"
"Tôi không sao." Tạ Lãng khẽ gật đầu với anh ta, nhưng vẫn bình tĩnh như trước: "Vất vả cho cậu rồi, muộn thế này mà còn phải vội vàng đến đây, nhưng thực ra cũng không cần phải khách sáo như vậy đâu. Ngày mai tới cũng được, có lòng là được."
Tạ Lãng vẫn như cũ, sẽ không bao giờ chỉ trích anh ta bất cứ chuyện gì, nhưng không hiểu sao trong lòng Lê Diễn Thành lại cảm thấy rất khó chịu, bởi vì trong lời nói của anh ta có những ám chỉ nhưng Tạ Lãng cũng không giải thích cho anh ta biết, tại sao anh ta lại nhận được tin tức từ các bạn học cấp ba thay vì Tạ Lãng trực tiếp nói.
Gió đêm đầu xuân còn rất lạnh, Lê Diễn Thành vừa đứng trong gió lạnh đợi một lúc không khỏi khẽ rùng mình. Trợ lý bên cạnh rất nhạy cảm với những việc như thế này, bèn vội khoác chiếc áo khoác đen vừa mang xuống xe lên người anh ta.
"Anh Lê, buổi tối vẫn còn khá lạnh, vừa rồi giám đốc Tạ và tôi ra ngoài mua đồ, cũng tiện mua về ít đồ ăn để hôm nay ở lại đây qua đêm. Có sữa đậu nành nóng và một ít các món khác, hay là anh dùng một cốc sữa đậu nành nóng cho ấm người lại trước nhé?"
Thấy cảnh này, thư ký Lý vội vàng lấy một cốc sữa đậu nành từ trong túi giấy ra đưa cho anh ta.
Lê Diễn Thành nhận lấy, thực sự cảm thấy khá ấm áp, mùi vị cũng không tệ, dù sao thì anh ta cũng đang đói.
Anh ta quay đầu liếc nhìn Tạ Lãng, hỏi: "Cậu không vào sao?"
"Tôi đợi một lát đã." Tạ Lãng lắc đầu, sau đó nói với thư ký Lý, "Cậu giúp tôi đưa Diễn Thành vào trước nhé!"
Dứt lời, anh ngẩng đầu lên chăm chú nhìn về phía cuối phố, dường như đang đợi ai đó.
Vốn Lê Diễn Thành ban đầu không nghĩ nhiều. Anh ta đi theo trợ lý và thư ký Lý vào sảnh nhà tang lễ, nhưng họ mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng xe đỗ lại ở phía sau.
Anh ta vô thức quay đầu lại, bèn trông thấy tài xế của Tạ Lãng bước xuống xe, nhưng người kia còn chưa kịp mở cửa ghế sau thì người ngồi bên trong xe thiếu chút nữa đã bay vọt ra, nhào tới chỗ Tạ Lãng——
Đó là Lê Giang Dã.
Lê Diễn Thành nhận ra ngay lập tức.
Lê Giang Dã vừa bước xuống xe đã xem xem trong mấy cái túi giấy trên cổ tay Tạ Lãng có những món gì, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chạm vào nhau.
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, ngắt quãng lời nói của hai người họ.
"Anh Lãng, em đặt báo thức lúc tám giờ rồi nhưng không ngờ lại ngủ đến tận mười giờ mới dậy nổi, anh đợi em lâu lắm rồi đúng không?"
"Không sao, nếu muốn ngủ thêm thì em cứ ngủ thêm chút nữa. Anh cũng vừa đi mua đồ ăn cho em về thôi, mấy món bánh dứa, váng sữa và sữa đậu nành nóng mà em đặt đều mua đủ cả. Nào, bây giờ em muốn ăn món gì trước?"
"Bánh dứa ạ!"
Khoảnh khắc ấy, vẻ mặt Lê Diễn Thành dường như đông cứng lại.