62. Chương 62: Đến ngắm cây mơ tây

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì

Chương 62: Đến ngắm cây mơ tây

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào lúc Lê Giang Dã liên tục gửi tin nhắn Wechat, Tạ Lãng đang ngồi trên băng ghế ở hành lang bệnh viện Hoài Hải.
Giang Dã:
Anh Lãng, sao anh làm được hay vậy?
Ngón tay Tạ Lãng vội vàng ấn trên bàn phím, đang suy nghĩ gì đó.
"Chẳng qua là vô tình nhìn thấy thôi."
Đây là câu trả lời anh nghĩ trong đầu, nhưng chưa kịp gõ xuống thì câu thứ hai từ phía bên kia đã được gửi đến.
Giang Dã:
Có phải lại lén học thuộc biển số rồi không?
"Cũng không phải cố ý..."
Điện thoại di động trong tay anh không ngừng rung lên, tin nhắn tới tấp, mãi mới nghĩ ra cách trả lời tin nhắn trước thì câu hỏi đáng ghét phía sau lại xuất hiện.
"Giám đốc Tạ, bác sĩ nói chúng ta có thể đi vào rồi!"
Lúc này, thư ký Trương từ cửa hành lang đi tới, trên tay cầm một tập hồ sơ, anh ta đứng bên cạnh Tạ Lãng, nhẹ giọng nói.
"Ừ!" Tạ Lãng đang chăm chú nhìn điện thoại, lúc trả lời thư ký Trương còn hơi lơ đễnh, nhưng giây tiếp theo lại có vẻ nhẹ nhõm hẳn đi, anh đứng dậy nói: "Có thể làm kiểm tra rồi phải không, được rồi, đi thôi——"
...
Khi Tạ Lãng và thư ký Trương ra khỏi bệnh viện thì trời đã tối hẳn.
Những đám mây sà xuống thấp, bầu trời u ám và rất nhiều chuồn chuồn bay lượn trên bãi đỗ xe.
"Có vẻ như trời sắp mưa to rồi——"
Thư ký Trương ngẩng đầu lên nhìn, thì thầm nói.
"Tôi đã xem qua rồi, tối nay thành phố S cũng đổ mưa." Tạ Lãng vừa nhìn điện thoại vừa nói.
"..."
Có ai hỏi về thành phố S sao? Thư ký Trương thầm nghĩ, khi đuổi theo Tạ Lãng, anh ta bước nhanh hơn một chút: "Ôi, thực xin lỗi, anh không sao chứ?"
Anh ta vô tình va phải một người đàn ông vừa vội vàng bước ra từ bên cạnh, thư ký Trương vừa vội vàng xin lỗi vừa đưa tay ra đỡ, kết quả là tập tài liệu đang cầm tuột khỏi tay, khiến hai tờ giấy rơi xuống đất mà anh ta không hề hay biết.
"Diễn Thành?" Tạ Lãng quay đầu lại, vì ngạc nhiên nên khẽ thốt lên, anh vội vàng sải bước đi tới: "Không sao chứ? Có va vào đâu không?"
"Anh đi cái kiểu gì vậy!" Lê Diễn Thành ăn mặc giản dị, anh ta mặc một chiếc áo gió màu đen và đội một chiếc mũ lưỡi trai, nếu không phải chiếc mũ rơi xuống do va chạm thì Tạ Lãng đã không nhận ra.
Lúc này anh ta đã được thư ký Trương đỡ cho đứng vững, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Tạ Lãng mới ngừng ngay những lời nóng nảy đang định nói, chần chừ một lát rồi ngờ vực hỏi: "Tạ Lãng, sao cậu lại ở đây? Bị ốm à?"
"... Tôi có vài thứ cần làm kiểm tra." Tạ Lãng im lặng giây lát, nhưng cuối cùng cũng bình tĩnh trả lời.
Lê Diễn Thành quay đầu liếc nhìn thư ký Trương một cái rồi buông tay thư ký Trương ra, lúc cúi người nhặt chiếc mũ đang rơi dưới đất lên, cũng thuận tay nhặt hai tờ giấy thư ký Trương vừa làm rơi.
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, để tôi——" Thư ký Trương lúc này cũng nhìn thấy những tờ báo cáo mình làm rơi, vì vậy cũng vội vàng đưa tay ra để nhặt lên.
Nhưng thật không ngờ, Lê Diễn Thành đang nhặt dở bỗng dừng lại, anh ta cụp mắt nhìn xuống, nhanh chóng liếc qua bản báo cáo.
Đó là một khoảnh khắc hơi kỳ lạ.
Bởi vì lúc này thư ký Trương đã nhanh chóng đưa tay ra, hơn nữa bàn tay đang ngừng lại giữa không trung kia như thầm thúc giục, vậy nên Lê Diễn Thành chỉ dừng lại chưa đầy một giây.
Khi Lê Diễn Thành ngẩng đầu lên nữa, trong đôi mắt hạnh nhân đen láy rõ ràng kia hiện lên một tia sắc bén, anh ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tạ Lãng.
"Cậu làm sao vậy?"
Sắc mặt Tạ Lãng không chút thay đổi, còn dùng thái độ bình thường hỏi: "Trợ lý không đi cùng à?"
"Không có việc gì đâu, tôi chỉ bị cảm nên mới đi khám thôi." Lê Diễn Thành nhìn Tạ Lãng, khẽ mỉm cười một cái, giọng nói hơi khàn, nói tiếp: "Trợ lý đi mua trà nóng cho tôi, chắc cũng sắp quay lại rồi!"
"Được rồi!" Tạ Lãng gật đầu, cũng không muốn nói nhiều, anh quay đầu ra hiệu với thư ký Trương.
"Anh Lê, vừa rồi đi đường tôi đã không chú ý, thật xin lỗi! Anh chắc chắn là mình không sao chứ?" Thư ký Trương lúc này hỏi như vậy, không chỉ vì quan tâm mà còn muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này.
"Không sao!" Lê Diễn Thành đương nhiên nghe ra được ý đồ đó, trên khuôn mặt hiện lên vẻ bực bội.
"Thế thì tốt rồi, vậy là tôi có thể yên tâm." Thư ký Trương lập tức nói tiếp: "Lát nữa giám đốc Tạ còn phải đến công ty, vậy chúng tôi đi trước nhé, nếu có việc gì, anh cứ nhắn tin cho tôi."
Cho đến khi xe của Tạ Lãng chậm rãi rời khỏi bãi đỗ xe, Lê Diễn Thành vẫn đứng đó, đến tận khi trợ lý cầm trên tay ly trà sữa nóng chạy tới, anh ta mới nhận lấy và cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ.
"Cậu có biết..." Lê Diễn Thành vừa uống trà sữa vừa trầm ngâm hỏi: "Bệnh thận đa nang (*) là bệnh gì không?"
(*)= Bệnh thận đa nang (PKD) là một rối loạn di truyền về sự hình thành nang thận gây ra sự tăng kích thước dần dần của cả hai thận, đôi khi kèm theo sự tiến triển đến suy thận. Hầu như tất cả các thể đều do đột biến gen di truyền có tính chất gia đình gây ra.
...
"Cậu nói xem..."
Trong chiếc xe đang chạy bon bon trên đường, Tạ Lãng đang ngồi ở vị trí phụ lái, lần đầu tiên lên tiếng, giọng hơi do dự.
"Vâng?"
Thư ký Trương đợi một lát nhưng cũng không thấy người bên cạnh trả lời, mãi đến khi anh ta đang đợi đèn giao thông ở ngã tư đường, Tạ Lãng mới đột nhiên đưa điện thoại ra——
"Cậu nói xem chiếc xe này là của ai?"
"..."Lúc đầu thư ký Trương còn hơi khó hiểu, bởi vì trọng tâm bức ảnh chỉ là một cây mơ tây, vậy thì chiếc xe ở đâu ra?
Sau đó anh ta lại nhìn kỹ một lát, cuối cùng cũng phát hiện ra phần đuôi xe, lúc này mới chợt hiểu ra: "À!"
"Cậu nhìn ra à? Là của ai?" Tạ Lãng không tự mình nhận ra, khoảnh khắc ấy khi anh quay qua nhìn thư ký Trương, bất giác còn nheo mắt lại, ánh mắt hơi nguy hiểm.
Điều này khiến thư ký Trương cảm thấy mình đang phải chịu sự uy hiếp nào đó, thực ra vốn là anh ta biết câu trả lời nhưng trong đầu không khỏi lặp đi lặp lại vài lần, mới do dự đáp: "Chắc là của Vương Tư Ngôn."
"Vậy là cậu nhìn ra được."
Tạ Lãng lập tức lộ ra vẻ mặt "Cậu nói không sai".
"?" Sự tán thành bất ngờ đến từ ông chủ mặt lạnh khiến thư ký Trương tài giỏi sắc sảo cũng cảm thấy bối rối, anh ta ngập ngừng hỏi: "Nhưng mà, bình thường anh ta cũng hay đón em gái tan học, chắc là không có vấn đề gì đâu ạ. Hay là... đợi lát nữa tôi bảo người ở thành phố S qua điều tra xem thế nào?"
Tạ Lãng xua tay một cái, nhưng không trả lời.
Thư ký Trương khẽ run người khi lái xe, sau đó lái xe trong mưa thêm mấy phút thì Tạ Lãng lại lên tiếng.
"Bây giờ là 18h30, tối nay lớp học của Tiểu Dã phải hơn 21 giờ mới kết thúc, không biết liệu bên chỗ em ấy mưa có rơi đến tận lúc đó không nhỉ?"
Những lời này dường như chỉ là lời tự nói trong lúc suy nghĩ, cũng không biết có cần phải đáp lại hay không.
Thư ký Trương vừa lái xe vào bãi đỗ, vừa quay sang nhìn Tạ Lãng một cái.
Người đàn ông cao lớn nhìn cảnh mưa rơi ngoài cửa sổ xe, khuôn mặt lộ ra vẻ bất an, ngón trỏ vô thức gõ lên màn hình điện thoại.
Thư ký Trương thầm thở dài, anh ta chậm rãi đỗ xe vào vị trí đỗ của Tạ Lãng rồi nói: "Giám đốc Tạ, nếu lái xe qua đó từ bây giờ thì chắc là vừa đúng hơn chín giờ sẽ tới nơi."
Tạ Lãng đột nhiên quay đầu nhìn anh ta.
Đôi mắt đen láy ấy rất yên tĩnh, không biểu lộ cảm xúc gì.
Bởi vì anh không trả lời, thế nên bầu không khí trong xe đột nhiên đông cứng lại.
Như thế có phải là nói thẳng quá rồi không?
Thư ký Trương thầm nghĩ.
Thân là thư ký được trọng dụng nhất, gần đây khi làm việc với Tạ Lãng, anh ta thế mà lại bắt đầu có chút than thở trong lòng.
Không thể đoán được, không thể đoán được rằng Tạ Lãng đã "thông suốt" đến mức nào, đây là nguyên nhân chính khiến anh ta bối rối.
"Được!"
Tạ Lãng cuối cùng cũng gật đầu.
Chữ được này, có vẻ giống như là anh đã làm theo lời khuyên của thư ký Trương.
Tạ Lãng chưa nói dứt lời đã mở cửa xe, sải bước đi về phía một chiếc SUV khác đậu bên cạnh, đi được nửa đường lại đột nhiên quay người nói với thư ký Trương: "Cậu không cần đi cùng đâu, để tự tôi lái xe qua đó."
Thư ký Trương chưa từng thấy anh như vậy bao giờ, khó mà hình dung một Tạ Lãng vui vẻ, ngây thơ như một cậu bé, nhưng không hiểu sao anh ta lại cảm thấy hình ảnh ấy hoàn toàn rất phù hợp.
"Đúng rồi," Chiếc xe SUV của Tạ Lãng vừa khởi động thì dừng lại, anh hạ cửa kính xe xuống, nhỏ giọng nói: "Trương Triết."
"Vâng?" Thư ký Trương được gọi bằng tên đầy đủ, sửng sốt giây lát mới đi đến cửa sổ xe, cúi người xuống.
"Cái này cho cậu." Tạ Lãng lấy một chiếc hộp nhỏ từ ghế phụ lái ra đưa cho anh ta, rồi thản nhiên bảo: "Tôi nghe thư ký Lý nói, sắp đến sinh nhật lần thứ ba mươi lăm của cậu."
"... Cảm ơn anh!" Lần này thư ký Trương hoàn toàn sửng sốt, anh ta nhận lấy chiếc hộp, tay vẫn đặt trên cửa sổ xe một lúc lâu.
Mãi cho đến khi Tạ Lãng nhìn anh ta một cách khó hiểu, anh ta mới miễn cưỡng che giấu sự kinh ngạc trong mắt, sau đó cúi người thấp giọng nói: "Giám đốc Tạ, còn có một chuyện nữa, kết quả kiểm tra hôm nay của anh, có cần phải nói một tiếng với cậu Lê không?"
...
"Quản lý Tiểu Dã, chúng tôi về trước nhé, anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi!"
"Ừ ừ, được rồi, mọi người về nhé!"
Trong phòng tập của Let's Dance, sau khi Lê Giang Dã vẫy tay chào tạm biệt mọi người, khẽ cúi đầu, thấy hơi cô đơn khi sắp xếp hồ sơ của học sinh, điện thoại được đặt sang một bên, màn hình vẫn sáng và giao diện vẫn dừng lại trong cửa sổ trò chuyện với Tạ Lãng——
Tên khốn Tạ Lãng.
Cái tên Tạ Lãng nhỏ mọn này.
Rốt cuộc là đến lúc nào mới nhắn lại cho cậu đây.
Lê Giang Dã buồn bực nghĩ thầm, bên ngoài trời đổ cơn mưa to vang lên những tiếng lộp bộp mà bụng cậu thì đói cồn cào.
Thôi thì gọi đồ ăn về cho rồi.
Chàng trai ngẩng đầu ngẫu nhiên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó cúi xuống chán nản cầm điện thoại mở ứng dụng giao hàng, nhưng giây tiếp theo cậu chợt nhận ra có gì đó không ổn, liền ngẩng phắt dậy.
Trên con đường vàng ấm áp được chiếu sáng bởi đèn đường, một bóng người cao lớn cầm ô đang đứng dưới gốc cây mơ tây.
Trước khi Lê Giang Dã kịp định thần, thì cậu đã nhảy ra khỏi chỗ ngồi và đẩy cánh cửa kính của phòng tập ra.
"Anh Lãng!"
Chàng trai chỉ mặc trên người một chiếc áo thun mỏng, nhưng cậu đã lao thẳng vào trong cơn mưa.
Cậu nhào tới dưới ô của Tạ Lãng, hai người chen chúc dưới một chiếc ô, cả hai đều ướt sũng nửa người nhưng đều không nhúc nhích.
Lê Giang Dã bị ướt mưa, ngay cả lông mi cũng ướt đẫm nước, lẩm bẩm hỏi: "Sao anh lại đến đây! Anh tự mình lái xe đến à?"
"Ừm, anh lái xe đến. Muốn đến ngắm cây mơ tây." Tạ Lãng trầm giọng nói.
"Nói dối——" Lê Giang Dã thấy cay xè sống mũi, cậu nhào vào lòng Tạ Lãng: "Anh chẳng chịu trả lời tin nhắn của em, làm em tưởng là anh giận em rồi chứ!"
"Anh không giận." Tạ Lãng ôm lấy cậu, thì thầm: "Hơn nữa..."
"Dạ?"
"Hơn nữa cũng phải đến để nói với em rằng, anh không học thuộc biển số xe." Tạ Lãng dừng lại một chút, rồi nói một cách nghiêm túc: "Xe của Vương Tư Ngôn là do thư ký Trương nhìn ra."
...
Lời tác giả:
Thư ký Trương:
Cảm ơn anh nhiều lắm, giám đốc Tạ.