68. Chương 68: Vội vã trở về nhà

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì

Chương 68: Vội vã trở về nhà

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh Lãng, đợi em một lát, em lên lấy đồ đã!”
Lê Giang Dã cúp máy nhưng chưa vội lên xe, dường như sực nhớ ra điều gì đó, cậu liền quay người, vừa chạy lên lầu vừa gọi vọng xuống: “Em xuống ngay đây, hai phút thôi, không cần tắt máy đâu!”
Động tác của cậu rất nhanh, cậu nói hai phút thì quả thật chỉ đúng hai phút, khi trở xuống đã yên vị trên ghế phụ.
Mặc dù Lê Giang Dã không nói vội lên lầu làm gì, nhưng Tạ Lãng liếc mắt nhìn qua, vừa lúc thấy chàng trai vô thức nắm chặt trong tay một chiếc túi nhung nhỏ.
Bằng trực giác, anh biết thứ trong chiếc túi nhung hẳn là sợi dây chuyền vàng mà cậu đã mua cho mẹ Lê, món đồ đã được cất sâu trong ngăn kéo trước đó.
“Tiểu Dã?”
Tạ Lãng vừa lái xe vừa thử dò hỏi.
“Dạ, đợi em một chút!” Lê Giang Dã đang gọi điện cho Nhậm Nhứ Nhứ, thoạt nhìn có vẻ cậu có rất nhiều chuyện muốn nói, vừa kết nối điện thoại đã nhỏ giọng giải thích tình hình: “... Vâng, chị, đến sáng nay em mới biết tin, bây giờ vẫn chưa biết tình hình cụ thể nhưng chắc là cũng không nghiêm trọng lắm! Đợi em đến bệnh viện sẽ báo với chị, vâng... hôm nay em lại xin phép nghỉ ạ, em xin lỗi!”
Lê Giang Dã ngừng một chút, những ngón tay đang cầm điện thoại siết chặt đến mức móng tay trắng bệch, nói: “Chị ơi, thật sự xin lỗi, chị trừ vào tiền lương của em nhé!”
Lúc cậu nói đến đây, đôi mắt đã rũ xuống, giọng nói vừa nhỏ vừa lí nhí, thậm chí nghe như một lời cầu xin——
Không phải cầu xin Nhậm Nhứ Nhứ đừng trách cậu, mà là mong cô ấy hãy trừ tiền lương của mình, bởi vì chỉ có như vậy Lê Giang Dã mới có thể cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tạ Lãng biết, cậu luôn là một chàng trai rất mạnh mẽ.
Lê Giang Dã gọi điện cho Nhậm Nhứ Nhứ xong, lại gọi cho từng học sinh trong lớp hôm nay để giải thích và không ngừng xin lỗi.
Sau khi hoàn tất những cuộc điện thoại này, xe đã vào đường cao tốc, lúc này cậu mới rảnh rỗi quay sang nhìn Tạ Lãng.
“Anh Lãng...”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của chàng trai có phần tái nhợt, hình như đôi môi hơi tê dại vì vừa gọi điện thoại quá nhiều, lúc này càng không biết nên nói gì cho phải.
Cậu có chút bực bội, bèn mò tìm chiếc bật lửa trong túi quần, nhưng ngay lập tức dừng lại, lắc đầu rồi lại cất chiếc bật lửa kim loại đi——
Lê Giang Dã không muốn hút thuốc trong xe Tạ Lãng.
“Để anh lái xe nhanh hơn.”
Tạ Lãng thường đeo kính râm khi lái xe vào ban ngày, đôi mắt anh ẩn sau lớp kính, không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt, anh nói nhỏ: “Tiểu Dã, ăn kẹo đi!”
Anh vừa lái xe, vừa lấy ra một món đồ nhỏ từ hộp đựng đồ phía trước và đặt vào tay Lê Giang Dã.
“... A!” Lê Giang Dã không nghĩ nhiều, sau khi bỏ vào miệng thì mặt nhăn như trái mướp đắng, không nhịn được thè lưỡi: “Đắng quá, anh Lãng!”
“À ừ nhỉ, đây không phải kẹo.” Lúc này Tạ Lãng mới nhớ ra, liền bổ sung: “Mà là sô cô la đen.”
Thư ký Trương thường để một hộp sô cô la đen cỡ lớn trong xe của Tạ Lãng, để thỉnh thoảng anh ăn cho tỉnh táo khi lái xe. Chỉ là lúc này anh quá muốn dỗ dành Lê Giang Dã, nên vì tình cảm chủ quan mà lý trí bị lu mờ, nhất thời hoàn toàn quên mất chuyện đó.
Đúng vậy, anh thực sự không ăn kẹo. Mà sô cô la đen thì không phải là kẹo, đó là một thứ có vị đắng ngắt.
Tạ Lãng nhìn Lê Giang Dã với chút áy náy, nhưng lại phát hiện ra mặc dù chàng trai vừa kêu đắng thảm thiết, nhưng vẫn cắn vỡ miếng sô cô la và âm thầm ăn hết.
...
Khi đến thành phố N đã là giữa trưa, bệnh viện đông đúc người ra vào. Tạ Lãng đang tìm chỗ đậu xe, nhưng Lê Giang Dã đã không thể đợi thêm, nói với anh một tiếng rồi lao vào bên trong.
“Sao bây giờ mới đến?”
Lê Diễn Thành đợi cậu ở cửa thang máy, cả khuôn mặt được che dưới cặp kính râm lớn, nhưng vẫn có thể nghe thấy giọng điệu anh ta có phần không hài lòng.
“Nhận được điện thoại của anh là em tới đây ngay, chỉ là trên đường đi có hơi tắc.” Lê Giang Dã đi theo sau anh ta, lo lắng hỏi: “Anh, mẹ thế nào rồi?”
“Đang nằm bên trong.” Lê Diễn Thành đi tới cửa phòng bệnh, ra hiệu cho Lê Giang Dã qua tấm kính.
Anh ta không đẩy cửa vào ngay mà đứng bên ngoài giải thích với Lê Giang Dã: “Buổi sáng lúc mẹ xuống nhà đi chợ thì bước hụt cầu thang nên bị ngã. Lúc đó mẹ gọi điện cho anh thì bảo đang ngồi dưới đất không đứng dậy được làm anh giật cả mình, vội vàng gọi ngay 120 rồi cùng trợ lý chạy tới. Sau khi đến bệnh viện kiểm tra thì được biết là bị gãy xương hông, nhưng may mắn là không quá nghiêm trọng. Sáng nay đã phẫu thuật rồi, ca phẫu thuật cũng thuận lợi, bây giờ mẹ cũng vừa mới tỉnh. Em vào đi.”
“Thuận lợi là tốt rồi, thuận lợi là tốt rồi!”
Lê Giang Dã đã lo lắng suốt chặng đường, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cậu gõ nhẹ vào cánh cửa trước khi xoay tay cầm và bước vào.
“Mẹ...”
Lê Giang Dã bước chân rất nhẹ, nhưng đi một mạch đến bên giường. Mẹ Lê đang nằm úp sấp trên giường, vẫn nhắm mắt.
Cậu hơi ngập ngừng, nhìn chiếc áo kẻ sọc của bệnh nhân mà mẹ Lê đang mặc, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: “Con về rồi ạ, mẹ cảm thấy thế nào rồi?”
“Con còn biết đường về cơ à?”
Mẹ Lê nói xong câu này rốt cuộc mới mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Lê Giang Dã với vẻ bất mãn: “Con đi không nói lời nào, về cũng chẳng báo một tiếng, bình thường ngay cả tin nhắn cũng không muốn gửi. Con có còn là con trai của mẹ không? Hả? Bây giờ thì biết ló mặt về rồi, con đến đây làm gì?”
Sau khi mẹ Lê nói xong một tràng dài, không biết có phải vì kích động mà chạm vào vết thương vừa phẫu thuật hay không, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ, sau đó lập tức nhắm mắt lại. Dường như đang chịu đựng cơn đau, nhưng cũng như thể không muốn nói chuyện với Lê Giang Dã nữa.
Bà ấy chính là kiểu người mẹ như vậy, lúc nào cũng mang những lời oán trách cay nghiệt.
Sự oán trách này là do những đau đớn trong giây phút hiện tại. Gãy xương hông, chỉ nghĩ thôi cũng đau rồi. Nỗi đau này không có chỗ nào để trút bỏ, không trút được cho anh trai nên trút lên người cậu.
Đương nhiên, cũng là bởi vì nguyên nhân khác sâu xa hơn, bởi vì ngay từ đầu cậu đã không gánh tội thay anh, bởi vì cậu đã một mình dứt khoát chạy đến thành phố S và đã lâu không liên lạc với gia đình.
Bao lâu nay, mẹ không đi tìm cậu, cũng không chủ động liên lạc với cậu, lần trước trở về miễn cưỡng ăn một bữa cơm nhưng căn bản là không nói được mấy câu.
Trong lòng cậu có oán hận, chắc rằng mẹ cũng thế.
Trong mắt mẹ, cậu là đứa con trai không biết nghe lời, không biết thông cảm và nhớ thương mẹ.
“Mẹ, Tiểu Dã ở thành phố khác, lúc này cũng vừa mới về thôi. Hơn nữa bác sĩ nói mẹ phải cẩn thận vết thương, mẹ có muốn uống nước không?”
Lê Diễn Thành vừa tháo kính râm xuống, lộ ra khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn rất đẹp, thì thầm nói.
Theo thói quen nghề nghiệp, anh ta không thích xảy ra tranh chấp như vậy ở nơi công cộng. Trước tiên là an ủi mẹ Lê, sau đó lại quay sang nhìn Lê Giang Dã: “Có điều là em làm sao vậy? Mấy hôm trước không phải vẫn ở đây à? Sao lại đột nhiên chạy về thành phố S nữa rồi?”
Giọng điệu của anh ta nhàn nhạt, nghe như đó chỉ là một câu hỏi bình thường.
“Em ở bên đó vẫn còn tiết dạy múa...”
Lê Giang Dã đáp.
Thật ra lần trước lúc ăn lẩu ở nhà, cậu đã từng nhắc tới rằng mình có rất nhiều tiết dạy học, rất bận rộn và rất nhanh thôi sẽ phải quay trở lại thành phố S. Chỉ tại trong cuộc gặp mặt của ba mẹ con, hai người kia lại không xem việc đó có gì đáng kể, lúc ấy mẹ Lê còn đang tán gẫu với anh trai về sự xuất hiện của anh trong chương trình truyền hình.
“Tiết dạy múa, tiết dạy múa,” Mẹ Lê hung hăng lườm cậu một cái, ánh mắt đảo qua chiếc khuyên mày ngọc trai trên lông mày của cậu: “Cả ngày chỉ có biết múa may quay cuồng, cũng chẳng có gì nghiêm túc cả. Con cứ bận việc của mình đi! Mẹ biết mà, dù mẹ có té ngã, có ngã chết đi chăng nữa cũng không thể trách con. Nếu như không phải anh trai con ở đây, e là đã chẳng có ai đưa mẹ đến bệnh viện!”
“Mẹ...”
Lê Giang Dã đứng tại chỗ, run rẩy nói.
“Làm sao?” Mẹ Lê hỏi cậu.
Mẹ Lê vừa mới phẫu thuật xong, sắc mặt tái nhợt, hai mắt hơi sưng, trên cánh tay vẫn còn có kim tiêm.
Bà ấy đã lớn tuổi, nên không còn linh hoạt như khi còn trẻ, xuống cầu thang cũng sẽ bị ngã. Bởi vì loãng xương nên cũng dễ bị gãy hơn.
Làm sao cậu lại không cảm thấy xót xa khi mẹ mình bị thương chứ.
Nhưng bà ấy không nên nói với cậu như vậy.
Lúc anh trai ở Mỹ, lần trước khi bà ấy bị gãy chân, cậu cũng đã từng chạy tới chạy lui như thế này, còn phải nhờ Tạ Lãng lái xe đưa đến bệnh viện, rồi cùng anh ở lại đó cho đến tận sáng sớm.
Cậu cũng đã từng ở bên cạnh bà ấy.
Bà ấy thực sự đã quên tất cả rồi sao?
“Cộc, cộc.”
Lúc này có hai tiếng gõ cửa từ phía sau vang lên. Mẹ Lê, Lê Diễn Thành và Lê Giang Dã cùng quay đầu lại, chỉ thấy Tạ Lãng cao lớn đang đẩy cửa bước vào cùng với một giỏ hoa quả lớn trong tay.
Không biết Tạ Lãng có nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi hay không, nhưng đôi mắt đen láy của anh dường như không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.
“Ôi chao!” Mẹ Lê hơi ngạc nhiên, sau đó vội vàng đưa tay ra, như muốn chào hỏi Tạ Lãng: “Sao mà Tiểu Lãng cũng đến thế này? Còn mang theo nhiều hoa quả như vậy, này là khách sáo quá rồi! Con... mau đi nhận lấy đi!”
Lê Giang Dã biết câu này là đang nói với mình, vì vậy bèn lặng lẽ đi qua.
Bà ấy cứ nhắc mãi mấy cái chi tiết, mặc dù là bảo sao mua nhiều hoa quả thế nhưng sắc mặt bỗng nhiên lại trông có tinh thần hơn hẳn.
Mẹ Lê vẫn như trước, rất thích người bạn đàng hoàng, đẹp trai lại có địa vị xã hội cao này của Lê Diễn Thành.
Thế nhưng, vẻ mặt của Lê Diễn Thành lại thực sự giật mình.
Bởi vì đương nhiên là anh ta biết, bản thân vốn chưa kịp nói cho Tạ Lãng. Có điều phản ứng của người này cũng rất nhanh, tất nhiên là ngay lập tức đã hiểu ra vì sao Tạ Lãng lại xuất hiện ở đây: “Mẹ, không phải là...”
Anh ta có phần nóng lòng muốn giải thích.
“Không phải Diễn Thành báo cho cháu biết đâu cô ạ!” Tạ Lãng cũng không đưa giỏ hoa quả cho Lê Giang Dã cầm, mà tự mình ôm lấy bằng hai tay rồi đi đến bên giường, nhẹ nhàng đặt lên tủ đầu giường.
Sau đó, anh đứng thẳng người, rất bình tĩnh nói: “Công việc của Tiểu Dã bận rộn quá, nên hôm qua cháu mới đến thành phố S thăm em ấy. Sáng nay vừa nghe nói cô ngã bị thương, nên bọn cháu đã cùng nhau vội vã trở về.”
Khung cảnh này nhất thời có chút gượng gạo. Sau vài giây im lặng, mẹ Lê lại không cẩn thận bị giãn dây chằng ở thắt lưng.
“Ối!” Bà ấy nhíu mày, lại xua tay, không biết là đang than thở với ai: “... Đau quá đi mất! Mỗi ngày đều phải sống thế này, đúng thật là mắc tội mà!”