88. Chương 88: Mẹ, quái vật

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Lãng thực sự không biết mình đã dập máy từ lúc nào.
Trong khoảnh khắc đó, anh chỉ cảm thấy trong đầu vang lên tiếng "ù ù", giống như máy móc quá tải bị đoản mạch, lúc đầu là ù điếc cả tai, sau đó dần dần kéo dài biến thành âm thanh báo bận đều đều.
Âm thanh ấy ám ảnh sâu sắc trong tâm trí Tạ Lãng, như ăn sâu vào nơi đó, khiến mọi suy nghĩ của anh biến thành tiếng báo bận đều đều, buồn tẻ và trống rỗng.
Tạ Lãng đặt điện thoại sang một bên và ngước lên nhìn cơn mưa xối xả trút xuống cửa kính ô tô của mình.
Rõ ràng mới là buổi chiều, nhưng bầu trời u ám như vậy khiến thời gian dường như mất hết ý nghĩa.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, anh chỉ biết lặng lẽ nhìn những hạt mưa đọng trên tấm kính dần dần kết thành dòng chảy ào ạt, rồi lại hóa thành đợt sóng dữ dội.
Những con sóng bao quanh chiếc xe của anh, mọi thứ bên ngoài dường như chìm trong sương mù, mờ ảo và mơ hồ.
Thế giới bên ngoài bỗng trở nên bí ẩn.
Tạ Lãng cảm thấy mắc kẹt, anh cô đơn giữa đại dương bao la và bị giam cầm trong dòng thời gian.
Hóa ra con người có thể cảm nhận sự cô đơn đến mức này.
Khoảnh khắc ấy, anh thậm chí còn cảm thấy một nỗi sợ hãi mãnh liệt len lỏi từ sâu thẳm trái tim, xuất phát từ nỗi cô đơn đó——
Đã đến lúc anh phải quay lại.
Tạ Lãng hít sâu một hơi, đúng lúc định nổ máy rời đi, nhưng không hiểu sao những lời nói của thư ký Trương lại văng vẳng bên tai: "Giám đốc Tạ, bác sĩ nói anh không thể mắc những căn bệnh di truyền này. Bởi vì dựa theo kết quả báo cáo xét nghiệm gen, anh và ông Thượng Quan... vốn dĩ không hề có quan hệ cha con."
Ngoại trừ những lời nói của thư ký Trương, còn có cả giọng nói của cô Vương: "Cô nghĩ... ông Thượng Quan, có lẽ ông ấy không phải là ba ruột của cháu. Ông Thượng Quan đối với cháu chưa từng có tình cảm của một người cha đối với con trai, cháu thật sự không cảm nhận được ư? Nhiều năm như vậy, nhưng ông ấy chưa một lần nghĩ tới chuyện quay về thăm cháu, chẳng lẽ trong lòng cháu chưa từng lấy làm lạ hay sao?"
Phải, chẳng lẽ anh thật sự không cảm nhận được ư?
Chẳng lẽ trong lòng anh thật sự chưa từng lấy làm lạ hay sao?
Bàn tay đang cầm vào vô lăng của Tạ Lãng khẽ run lên——
Không phải.
Có lẽ sâu thẳm trong lòng, anh đã biết điều này rồi.
Vô vàn hình ảnh lướt qua tâm trí anh trong khoảnh khắc này.
Tạ Lãng nhớ rằng khi ấy mình học lớp năm, anh đã đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn và khi về nhà đã vui vẻ chạy đến khoe cha để được khen ngợi.
Ông Thượng Quan vì anh mà giật mình tỉnh giấc khỏi giấc ngủ trưa, nhưng có lẽ chính bởi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, con người ta mới thể hiện sự thật lòng nhất.
Tạ Lãng nhớ lại sự thiếu kiên nhẫn đột ngột mà ông ấy bộc lộ ra lúc đó.
"Ba..." Tạ Lãng vẫn nhớ mình đã rụt rè gọi ông ấy như thế nào.
Phải đến khi nghe thấy tiếng "ba" này, ông Thượng Quan mới nhìn anh cười cười.
Nhưng đó là một nụ cười quá đỗi kỳ quái, đấy không phải là một nụ cười mà giống một con rối với khuôn mặt cứng đờ, cố gượng ép khóe môi tạo thành một đường nét cứng nhắc.
Trong đôi mắt của ông Thượng Quan không hề mang theo chút ý cười nào, điều gì đó ẩn giấu dưới vẻ ngoài hèn nhát thường ngày của ông ấy bỗng lộ rõ——
Giống như chán ghét, như thể chế giễu, lại như thể thương hại.
Lúc này Tạ Lãng không khỏi rùng mình.
Thì ra anh vẫn còn nhớ tất cả, cho dù đã nhiều năm trôi qua nhưng giờ nhớ lại thì ký ức vẫn chi tiết đến thế, mọi khung hình dường như quay chậm lại trong tâm trí Tạ Lãng, từng biểu cảm nơi khóe môi, khóe mắt, anh đều nhớ rõ tất cả.
Giống như Tạ Lãng cũng nhớ sâu sắc rằng khi ông Thượng Quan nằm trên giường bệnh, nhìn anh lúc sắp hấp hối, ông ấy thậm chí không hề lộ ra chút tình cảm cha con nào mà chỉ có một tia thương hại. Trước khi ra đi, cũng không muốn để lại cho anh một lời nào.
Nhiều năm trôi qua, anh đã trải qua tuổi thơ đen tối, thời niên thiếu và tuổi trẻ trong ngôi nhà tổ tiên của nhà họ Tạ, tất cả ký ức đều nhuốm màu vàng úa vì thiếu vắng niềm vui.
So với mẹ anh, người quá nghiêm khắc đến mức đáng sợ, ông Thượng Quan thực sự không phải kiểu người như vậy, không phải thái độ hòa nhã, mà là sự hoàn toàn coi thường sự tồn tại của anh.
Chính anh, chính anh đã tự mình dựng nên hình ảnh ông Thượng Quan trong trí tưởng tượng từ khi còn bé.
Anh tưởng tượng ra cho mình một người cha và tự thuyết phục bản thân rằng một người cha như vậy thật sự tồn tại.
Vào lúc đó, cơn tức giận mãnh liệt một lần nữa quét qua cơ thể Tạ Lãng như ngọn lửa cuồng nộ.
Đầu ngón tay Tạ Lãng ấn vào vô lăng càng lúc càng run rẩy dữ dội, như thể không thể khống chế cơn co giật, bên ngoài truyền đến tiếng sấm trầm đục rền vang đáng sợ, hai tay anh nắm chặt thành nắm đấm, "rầm" một tiếng nặng nề giáng xuống vô lăng.
Lần này âm thanh vang vọng bên tai anh chính là lời nói vừa nãy của bản thân: "Cháu không cần cô phải thương hại mình và cháu cũng không tin những lời cô nói."
Đúng vậy, bọn họ đương nhiên sẽ thấy thương hại anh.
Bởi tất cả bọn họ đều biết sự thật, cô Vương, ông Thượng Quan và cả Tạ Dao——
Không ai nói với anh rằng bọn họ đã lừa dối trong suốt hơn hai mươi năm, trong hai mươi năm này, bọn họ đã nghĩ gì trong lòng lúc nhìn thấy anh? Lúc nghe anh gọi ông Thượng Quan là ba thì bọn họ đã nghĩ gì?
Chắc là sẽ thấy nực cười nhỉ.
Bởi anh chỉ là một con côn trùng đáng thương, lố bịch và thảm hại.
"Rầm! Rầm——rầm!"
Bên ngoài là những tiếng sấm sét đùng đoàng vang lên dữ dội, nhưng khuôn mặt của Tạ Lãng vẫn không chút biểu cảm, anh chỉ im lặng liên tục đấm mạnh vào vô lăng, đấm mạnh đến mức những đốt ngón tay trên mu bàn tay sưng đỏ, rách toác, dòng máu đỏ tươi chảy xuống vô lăng, nhưng anh dường như không hề nhận ra.
Giờ khắc này, chỉ có sự đau đớn thể xác mới khiến Tạ Lãng cảm thấy mình còn sống, anh càng muốn cảm nhận được nỗi đau, muốn đau đớn hơn nữa...
"Rầm!"
"Giám đốc Tạ!!!"
Thư ký Trương cuối cùng cũng đến kịp. Vừa mở cửa xe ra và nhìn thấy cảnh này, sắc mặt anh ta tái nhợt vì sợ hãi, chiếc ô trong tay cũng rơi xuống đất như một vũng nước, nhưng anh ta chẳng mảy may để ý, vội vã nhào tới, ấn chặt nắm đấm đẫm máu của Tạ Lãng, thốt lên: "Giám đốc Tạ, anh đừng làm như vậy!"
Tạ Lãng ngẩng đầu lên, động tác đột nhiên dừng lại.
Nhưng đó thực ra không phải do thư ký Trương can ngăn, mà là khi cửa xe được mở ra, thế giới bên ngoài dường như hòa vào bầu không khí ngột ngạt trong xe vừa rồi.
Tiếng mưa rơi nặng hạt bỗng trở nên chói tai, cơn gió mang theo hơi ẩm của mưa ập đến, những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt anh.
Tạ Lãng ngẩn người trong chốc lát, sau đó dường như dần tỉnh lại, nhưng giây tiếp theo, anh lại đẩy thư ký Trương ra và lao ra khỏi xe.
"Ọe..."
Tạ Lãng quỳ trên nền đất ẩm ướt, một tay giữ cửa xe rồi bắt đầu nôn ọe, sau đó toàn thân đau đớn cuộn mình lại trong màn mưa lớn.
"Giám đốc Tạ, giám đốc Tạ, anh..."
Thư ký Trương nhanh chóng cầm ô lên, mở ra che đầu cho Tạ Lãng, sau đó ngồi xổm bên cạnh anh, một người luôn giỏi giang như anh ta vào lúc này thậm chí không nói nên lời.
"Tôi cảm thấy ghê tởm quá."
Đây là câu nói đầu tiên của Tạ Lãng, giọng anh khàn khàn, dưới cơn mưa lớn hoàn toàn không thể nghe rõ.
Nói xong câu này anh lại đau đớn nôn ra, chẳng nôn được gì nhưng lại giống như sắp ói ra mật xanh mật vàng.
Sau cơn chóng mặt, anh chợt nghĩ đến Tạ Dao.
Mẹ đã mang suy nghĩ gì khi sinh anh ra?
Sau khi sinh ra Tạ Lãng, bà ấy đã tìm một con rối yếu đuối giả làm cha anh, rồi nghiêm khắc thống trị cái gia đình bí bách và cấm dục này, ngăn không cho bất kỳ ai biết được những bí mật đã phủ đầy bụi bặm trong quá khứ.
Nghĩ đến hết thảy những sự dơ bẩn này, cảm giác buồn nôn mãnh liệt khiến Tạ Lãng nổi da gà, anh ngẩng đầu lên, vào lúc đó... nỗi đau tựa như cơn mưa đang trút xuống linh hồn anh.
Tạ Lãng không biết nên hỏi ai, chỉ có thể ngơ ngác nhìn lên bầu trời đen kịt vì mây đen bao phủ ——
Rốt cuộc anh là con của ai?
Cha của anh rốt cuộc là ai?
"Giám đốc Tạ!"
Thư ký Trương đỡ lấy cánh tay Tạ Lãng, giọng nói cũng mang theo chút nghẹn ngào: "Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi, bất kể là chuyện gì thì đến một ngày nào đó cũng sẽ qua thôi... anh vẫn còn cậu Tiểu Lê mà!"
Tạ Lãng quay đầu nhìn thư ký Trương, trên mặt anh dính đầy nước mưa, nhưng đôi mắt đen láy lại dán chặt vào người trước mặt, như thể những lời này nhắc nhở anh nhớ tới một chuyện vô cùng quan trọng.
"Đúng vậy, cậu Tiểu Lê vẫn ở bên cạnh anh mà." Thư ký Trương như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng nói: "Cậu ấy, cậu ấy nhất định không muốn nhìn thấy anh ra nông nỗi này đâu!"
Thân thể Tạ Lãng lảo đảo, nhưng vẫn cố gắng đứng lên, giữ lấy cửa xe: "Chúng ta..."
Chúng ta phải quay lại trước đã.
Anh còn chưa nói hết câu, đột nhiên tiếng chuông điện thoại Wechat khẽ vang lên trong xe, Tạ Lãng và thư ký Trương cùng quay đầu lại, cuối cùng thư ký Trương cúi người xuống lấy điện thoại ra, rồi đặt vào tay anh.
Ban đầu khi điện thoại được kết nối, thực sự không có âm thanh nào truyền ra.
Tạ Lãng nhíu mày, trong khoảnh khắc đó còn tưởng rằng Lê Diễn Thành gọi nhầm nên định cúp máy, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đợi thêm vài giây, sau đó giữa cơn mưa nặng hạt, anh nghe thấy một giọng nói khàn khàn đang cố gắng hét lớn——
"Anh Lãng, cứu em với!!!"
Nhịp đập trái tim anh dường như đã ngừng lại ngay giây phút đó.
Thư ký Trương cũng sửng sốt. Khi anh ta ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Tạ Lãng với bốn chữ 'vô cùng sợ hãi' được viết rõ trên đó.
Sắc mặt Tạ Lãng tràn đầy nỗi sợ hãi chưa từng thấy, anh khẽ nói: "Là Tiểu Dã."
...
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Đầu óc thư ký Trương cũng rối bời, anh ta cố gắng trấn tĩnh, sau đó lấy điện thoại của mình ra: "Giám đốc Tạ, để tôi, tôi kiểm tra xem thế nào!"
Vẻ mặt Tạ Lãng đầy băn khoăn, anh nắm chặt điện thoại và gọi lại, nhưng đương nhiên là không thể liên lạc được nữa.
Đó là điện thoại di động của Lê Diễn Thành, nhưng giọng nói phát ra từ đó thì đúng là của Tiểu Dã.
Hai người họ đang ở cùng nhau, chẳng lẽ lại cùng gặp chuyện?
Là ai...?
"Giám đốc Tạ, để tôi liên lạc với trợ lý của Lê Diễn Thành và cô Lê thử..."
"Không đúng!"
Tạ Lãng lắc đầu, lúc ấy dường như anh đã đoán ra được đáp án.
Là Tạ Dao.
Ngay cả trước ngày hôm nay, có lẽ anh sẽ không đoán ra được điều đó nhanh như vậy, nhưng bây giờ lại đột nhiên nhận ra——
Người đó không còn giống mẹ anh nữa mà giống như một con quái vật đáng sợ.
Tạ Lãng chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, nếu như Tiểu Dã xảy ra chuyện gì, cả đời này anh cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.
Anh sợ hãi đến tột độ, nhưng vẫn cố ép mình phải bình tĩnh lại trong nỗi sợ hãi đó.
Tạ Lãng lại ngẩng đầu lên, đôi mắt đen như mực lạnh lẽo đến kinh người: "Thư ký Trương, anh gọi điện cho thư ký Lý để cậu ấy đưa cô Vương đến nơi an toàn không ai có thể phát hiện ra được, sớm nhất là tối nay, muộn nhất là trong ngày mai phải đưa cô ấy rời khỏi thành phố N. Sau đó đi làm hai việc này: một là điều tra xem cậu và mẹ tôi hiện tại đang ở đâu, hai là phái thêm người tới đây."
"Dạ?... Vâng!" Thư ký Trương mặc dù rất kinh ngạc khi cô Vương cũng dính líu vào chuyện này, nhưng ở thời điểm mấu chốt này, anh ta tin rằng Tạ Lãng sẽ không hành động liều lĩnh, vì thế đã dứt khoát đồng ý.
Tạ Lãng quay người ngồi vào trong xe, vừa đóng cửa lại cũng đóng luôn tiếng mưa rơi cùng sấm chớp bên ngoài.
Anh ngồi trong chiếc xe buồn tẻ, yên tĩnh, hít một hơi thật sâu, rồi bấm số gọi cho Tạ Dao.
...
"Alo?"
Tạ Dao rất nhanh đã bắt máy, có lẽ từ lúc nãy bà ấy đã nhận thức được, Tạ Lãng sớm muộn gì cũng sẽ gọi đến.
"Mẹ," Tạ Lãng so với tưởng tượng của Tạ Dao dường như bình tĩnh hơn nhiều.
"Con rất ít khi chủ động gọi điện cho mẹ," Tạ Dao nói, bà ấy quay đầu liếc nhìn Lê Giang Dã và Lê Diễn Thành đang bị khống chế nằm cạnh nhau trên sàn, mặc dù vừa rồi bọn họ đã chọc tức bà, nhưng khi đối mặt với Tạ Lãng, Tạ Dao vẫn duy trì sự lãnh đạm và kiềm chế thường ngày: "Có chuyện gì sao?"
"Mẹ, đừng làm hại người vô tội." Tạ Lãng trầm giọng, anh ngừng lại một chút rồi nói một câu khiến Tạ Dao kinh ngạc: "Là con đã cưỡng bức Tiểu Dã."
Có lẽ bởi bàn tay run lên kịch liệt của Tạ Dao lúc đó đã khiến Tạ Giác cảm thấy có điều gì đó không ổn, thế nên ông ấy đã cầm lấy điện thoại, rồi mở loa ngoài, điều này khiến cho những lời của Tạ Lãng cũng được truyền ra ngoài rất rõ ràng.
"Mẹ còn nhớ sáu năm trước khi con đánh nhau với một kẻ quấy rối và bị thương ở cánh tay không, người bị quấy rối năm đó chính là Tiểu Dã. Mẹ, con chưa từng nói với mẹ, chính là lần đó con đã nhìn thấy cơ thể trần trụi của cậu ấy trên nền tuyết trắng, kể từ đó, trong lòng con thường dấy lên những suy nghĩ xấu xa. Con muốn được làm tình với cậu ấy, thậm chí còn có cả những giấc mơ ướt át. Sau khi thức dậy vào buổi sáng, con phải tự giải quyết bằng tay không biết bao nhiêu lần. Ham muốn của con đã không ngừng nhân lên cho đến một ngày, con đã không thể không——"
Tiếng nói của Tạ Lãng vang lên trong điện thoại.
Giọng điệu của anh rất bình tĩnh, nhưng những lời anh nói ra lại là sự thật trần trụi.
Không những chỉ có Tạ Dao đang đứng tại chỗ hai mắt mở to, mà ngay cả Tạ Giác, Du Bình cùng những người khác đều nín thở, chỉ có Lê Giang Dã và Lê Diễn Thành đang bị bịt miệng lại, ngầm nhìn nhau trong sự kinh ngạc.
"Anh! Anh đang làm gì thế!"
Tạ Dao tức giận đẩy Tạ Giác ra, vội vàng tắt loa ngoài, áp điện thoại vào tai, giận dữ nói: "Tạ Lãng, con nghĩ mẹ là kẻ ngốc sao?"
"Mẹ biết con định nói gì."
Tạ Lãng bình tĩnh đáp: "Là con đã ép buộc cậu ấy, nhưng con cũng đối xử với cậu ấy rất tốt, con đã đưa cho cậu ấy và Diễn Thành rất nhiều tiền, nên cậu ấy đã luôn ở bên con, cũng sẽ tìm đến con lúc gặp nguy hiểm. Nhưng con đối tốt với cậu ấy, không phải chỉ vì cảm thấy áy náy, mà còn là vì... con điên cuồng khao khát cậu ấy, khao khát đến mức chính bản thân cũng cảm thấy sợ hãi."
Anh đã nói ra một cách trần trụi như vậy đấy.
Nhưng hết thảy những điều này kết hợp với một Tạ Lãng luôn điềm tĩnh và kín đáo, đã tạo thành một chấn động rất kỳ lạ.
Tạ Dao bị kích động bởi những lời thẳng thắn này, con trai bà chưa bao giờ nói nhiều đến thế, thậm chí vào lúc đó bà còn cảm thấy rằng, tất cả những điều này... giống như một lời thú tội.
Những lời tiếp theo càng khẳng định cảm xúc của bà.
"Mẹ, con thật sự rất sợ."
Tạ Lãng nói ở đầu dây điện thoại bên kia.
"Vì sao?" Tạ Dao im lặng một lát, cuối cùng nhẹ giọng hỏi: "Con đang sợ điều gì?"
"Con cảm thấy mình đã làm sai." Giọng Tạ Lãng trầm thấp, giống như một kiểu mê sảng: "Con đắm chìm trong vòng xoáy dục vọng... quá nhiều, nhiều đến nỗi muốn tràn ra ngoài, giống như đã gần kề một vòng xoáy và không ngừng bị cuốn vào. Lúc nào cũng muốn làm tình, không thể thoát ra cũng không thể khống chế bản thân, thế nên mới thấy đáng sợ. Dục vọng hóa ra là một thứ đáng sợ đến vậy. Mẹ, mẹ vẫn luôn nói với con: Sự hoàn hảo đến từ kỷ luật tuyệt đối, bản thân phải biết tự kiểm điểm và giữ mình trong sạch. Chính con đã quay lưng lại với những lời dạy dỗ của mẹ, nên mới tự đưa mình vào một tình huống đáng sợ như thế này, phải không mẹ?"
"Mẹ cũng sẽ không... không tha thứ cho con lần nữa, phải không?" Dường như có chút đau đớn khi Tạ Lãng nói đến đoạn cuối.
Tạ Dao hít một hơi thật sâu.
Không biết vì sao, câu nói này khiến bà cảm động, thậm chí còn muốn rơi nước mắt.
Mà vào lúc này ở bãi đậu xe trong nghĩa trang, Tạ Lãng đang ngồi trong chiếc xe do thư ký Trương lái, khó có thể tưởng tượng rằng khi anh nói ra những lời giãi bày thấm nhuần vào tâm hồn này thì khuôn mặt lại hoàn toàn vô cảm.
Những nỗi sợ hãi về dục vọng và ẩn dụ về vòng xoáy, anh đã tưởng tượng vô số lần trong đầu, vì vậy khoảnh khắc anh thực sự nói với Tạ Dao, nghe có vẻ chân thành.
Nghịch lý thay, đây chính xác lại là lời nói dối lớn nhất trong cuộc đời anh.
Chỉ là vì anh quá hiểu Tạ Dao.
Giờ phút này anh không thể là một người con trai, quan hệ giữa mẹ con họ nhất định phải là mối quan hệ giữa tín đồ và thần thánh, có như vậy mới lay chuyển được tâm tư của Tạ Dao.
Tạ Lãng phải đóng vai một con cừu non đi lạc, anh muốn Tạ Dao biết rằng hiện tại bản thân đã vô cùng thành tâm ăn năn, hối hận vì đã phạm tội buông thả và hối hận vì đã phản bội những tín điều mà thần thánh đã truyền dạy.
"Con là con trai của mẹ."
Chỉ nghe thấy Tạ Dao cuối cùng cũng khẽ đáp lại: "Mẹ sẽ vĩnh viễn, vĩnh viễn tha thứ cho con."
Quả nhiên, mọi lời nói dối đều có tác dụng vì những người bị lừa dối cũng tin vào những lời lẽ đó.
Lúc này, thư ký Trương ở một bên cũng viết vài chữ trên điện thoại di động rồi đưa cho Tạ Lãng, chỉ thấy trên màn hình hiện lên mấy chữ: Hoài Đình.
Tạ Lãng yên lặng gật đầu. Khi xe khởi động, anh tiếp tục nói vào điện thoại: "Con vẫn luôn muốn nói với mẹ những điều này, nhưng lại sợ mẹ trách con. Chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện nhé?"
Có một khoảng im lặng ngắn ở đầu dây bên kia.
Nhưng Tạ Lãng cũng không định để Tạ Dao có thêm thời gian suy nghĩ, anh rất bình tĩnh, thản nhiên nói: "Thật ra hôm nay con định về nhà thăm mẹ, nhưng lại bị trì hoãn vì vướng vào việc khác. Mẹ biết cô Vương đúng không? Chính là người đã ở cùng ba con..."
"Vương Giai?"
Tạ Dao có phần cảnh giác: "Cô ta làm sao?"
"Cô ấy nói muốn gặp con ở nghĩa trang, hình như muốn nói cho con biết về một chuyện gì đó liên quan đến con."
"Cái gì? Con đã gặp cô ta chưa?" Giọng Tạ Dao đột nhiên trở nên sắc bén, bà cũng chẳng buồn quan tâm đến câu trả lời nữa mà tiếp tục hỏi: "Bây giờ con đang ở nghĩa trang sao? Cô ta đã nói với con những gì?"
Qua điện thoại, Tạ Lãng thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp vì sợ hãi của bà.
Ngay lúc đó, anh đã biết rằng tâm trí bà đã hoàn toàn rối bời.
Anh cần bà tiếp tục duy trì mớ hỗn độn này.
Tạ Lãng dừng lại vài giây, sau đó mới bình tĩnh nói: "Chưa nói gì cả, con đã ở nghĩa trang đợi rất lâu nhưng cũng không nhìn thấy bóng dáng của cô ấy đâu. Con đang nghĩ có nên tiếp tục..."
"Đừng chờ nữa!"
Giọng Tạ Dao đanh lại: "Bây giờ con đến gặp mẹ ngay, Lê Giang Dã và Lê Diễn Thành đều đang ở chỗ mẹ."
"Đúng rồi, mẹ ạ," Tạ Lãng cúi đầu nhìn vết thương rớm máu trên mu bàn tay, nhàn nhạt nói: "Mẹ không làm hại bọn họ đó chứ? Cô Vương nghe có vẻ sợ hãi lắm, hình như nhà họ Tạ chúng ta đã làm gì cô ấy đúng không? Hay là con vẫn nên..."
"Mẹ không làm hại hai đứa nó... dù sao cũng không có chuyện gì to tát cả."
Tạ Dao cực kỳ sốt ruột: "Tạ Lãng, mẹ nhắc lại một lần nữa, con không cần tiếp tục chờ nữa, lập tức đến gặp mẹ ngay!"