92. Chương 92: Rơi vào bóng tối

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì

Chương 92: Rơi vào bóng tối

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có một sự im lặng dài đằng đẵng ở đầu dây bên kia.
Lâu đến nỗi có lúc, Lê Giang Dã còn tưởng rằng bên kia đã cúp máy, cuối cùng Tạ Lãng lại chậm rãi lên tiếng: "Đúng vậy!"
Đầu óc Lê Giang Dã trống rỗng, ngỡ ngàng hỏi: "Vì sao?"
Cổ họng cậu khô khan, thậm chí phải dừng lại mấy giây mới cố gắng duy trì được chút lý trí, tiếp tục hỏi dồn: "Đương nhiên là em biết anh có nỗi khổ tâm riêng, nhưng cho dù có thế nào, chẳng lẽ anh không thể giải thích cho em hiểu trước được không? Vì sao... Vì sao cứ nhất định phải lừa dối em như vậy?"
"Tiểu Dã," Tạ Lãng nói: "Cho đến khi mọi chuyện ổn thỏa, nơi này không an toàn——anh cần em ở nơi an toàn."
Giọng nói của anh vẫn trầm ấm, dịu dàng như trước, anh là người sẽ luôn mang đến cảm giác an toàn, nhưng giờ phút này lại giống như có một bức tường vô hình dựng lên, cho dù Lê Giang Dã có nói gì cũng không thể xuyên qua.
Tạ Lãng chỉ nhắc đến "em", nhưng lại không hề nhắc đến "anh", đó chính là điều Lê Giang Dã quan tâm nhất.
"Anh Lãng!" Lê Giang Dã cao giọng, rốt cuộc cũng không thể kiềm chế nổi sự kích động: "Anh có nghe em nói gì không? Anh muốn đưa em đến nơi an toàn, đương nhiên là em hiểu, nhưng còn anh thì sao? Tại sao anh lại không đến? Hay là..."
Thời khắc này, trong tiếng gió biển gào thét, Lê Giang Dã nghe thấy giọng nói của chính mình khẽ run lên vì sợ hãi.
Cho dù cậu có thể nuốt xuống tất cả những ấm ức, tổn thương, giấu giếm đến từ người mình yêu thương nhất, nhưng sợ hãi thì không.
Bởi nỗi sợ thì không thể.
"Hay là anh vốn dĩ không định đến, nếu không tối qua đã không lừa dối em, phải không?"
Lần này Tạ Lãng không trả lời.
Có lẽ chính sự im lặng của anh đã là câu trả lời rõ nhất.
"Tút... tút..."
Một tiếng còi lớn vang lên từ phía sau, đó là tín hiệu tàu sắp nhổ neo.
Khi con tàu chở hàng bắt đầu rung lắc, Lê Giang Dã ngày càng trở nên bồn chồn.
Cậu nắm chặt lan can như thể níu lấy sợi dây cứu sinh cuối cùng, vội vã nói: "Em không hiểu, rốt cuộc đã có chuyện gì vậy? Cô ấy đã nói gì với anh? Tại sao không thể nói cho em biết? Cho dù có chuyện gì đi chăng nữa, chẳng lẽ chúng ta không thể cùng nhau vượt qua sao? Cho dù em có đến thành phố S trước, anh cũng phải cho em biết mình sẽ ở đó bao lâu, liệu có gặp nguy hiểm gì không?"
Lê Giang Dã quyết tâm chất vấn đến cùng, bởi vì Tạ Lãng không trả lời cậu nên lại giống như đang bất đắc dĩ cầu khẩn: "Anh Lãng, anh không thể như thế này được, chúng ta đã từng nói với nhau rằng... Em đã từng nói, trước mặt anh em hoàn toàn trần trụi, anh có còn nhớ không?"
Những lời thân mật, riêng tư nhất được thốt ra vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, dưới ánh mắt chăm chú của thư ký Trương, ngoài sự xấu hổ, còn có một nỗi đau nhói——
Cậu nghĩ rằng bọn họ là một thể thống nhất.
Nhưng bây giờ Tạ Lãng lại dùng hành động và sự im lặng tựa bức tường của anh, để nói với cậu rằng:
Hóa ra không phải như vậy.
"Anh đối với em thì sao? Anh không nghĩ vậy sao? Anh rõ ràng biết, chỉ cần anh nói ra, em luôn sẵn lòng thấu hiểu mọi chuyện."
Lê Giang Dã nói đến những lời cuối cùng, giọng cậu run lên, gần như nghẹn ngào: "Anh không cần em nữa à...?"
Bàn tay đang cầm điện thoại của Tạ Lãng, cuối cùng cũng run lên, làm sao anh có thể không nhận ra?
Tiểu Dã của anh, những ấm ức, tổn thương và đau lòng kia đều ẩn chứa trong giọng nói của cậu, anh đều có thể nghe ra được.
Nhưng lúc này đây, anh không thể trả lời, thậm chí đến cả vỗ về an ủi cũng không thể làm được.
Có lẽ là bởi vì anh hiểu rõ rằng, giờ phút này, bức tường anh cố tình dựng lên chỉ cần xuất hiện một khe hở thôi, thì cũng đủ để khiến mọi sự kiềm chế của anh hoàn toàn sụp đổ.
"Anh Lãng, anh không cần em nữa ư?"
Lê Giang Dã bướng bỉnh hỏi lại.
"Tiểu Dã..."
Giọng nói của Tạ Lãng chợt trở nên khàn đặc.
Làm sao anh có thể không cần cậu nữa? Thậm chí chỉ cần ý nghĩ này xuất hiện thôi cũng đủ khiến trái tim anh tan nát.
Nhưng những hành động mà Tạ Lãng đang làm bây giờ, lại không thể giải thích theo cách nào khác.
"Anh xin lỗi!"
Tạ Lãng đến cuối cùng chỉ đáp lại bằng một lời xin lỗi.
"Có lúc em thật sự không hiểu, vì sao anh lại phải làm như vậy. Quyết định lần này, hay cả chuyện khám sức khỏe lần trước cũng vậy, đáng lẽ anh không nên giấu em, rõ ràng anh biết em yêu anh, cho dù có chuyện gì xảy ra thì em cũng vẫn yêu anh."
Lê Giang Dã ngẩng đầu đón gió biển, rồi quay đầu nhìn về phía thành phố N. Con tàu lúc này đã xuất phát, nhưng cậu cũng không còn khóc nữa.
Vẻ mặt nhỏ nhắn thoạt nhìn vô cùng nghiêm nghị, đó không phải là biểu cảm của sự tức giận mà là nỗi đau đớn tuyệt vọng.
Kiểm tra sức khỏe? Em ấy đã biết rồi sao?
Ở đầu dây điện thoại bên kia, Tạ Lãng gần như nín thở lắng nghe từng lời Lê Giang Dã nói, nhưng anh không có thời gian suy nghĩ.
Giọng nói của chàng trai bỗng nhiên trở nên xa cách hẳn đi, lần đầu tiên giọng điệu cậu trở nên xa lạ đến thế: "Nếu như anh đã hạ quyết tâm như vậy, em cũng không còn gì để nói, chỉ có một câu cuối cùng này—— Tạ Lãng, lần này em sẽ không tha thứ cho anh nữa đâu, anh nghe rõ chưa?"
"Tút... tút..."
Lần này là Lê Giang Dã dứt khoát cúp máy.
Còn Tạ Lãng vẫn đứng trước cửa sổ kiểu Pháp siết chặt điện thoại.
"Anh nghe thấy rồi!"
Tạ Lãng khẽ đáp lại giữa những tiếng tút báo máy bận.
Trong căn nhà tại khu chung cư Trạm Giang, Lê Gia Minh đã được đưa đi, Lê Giang Dã cũng đã rời khỏi, mọi thứ ở đây trở nên vắng lặng.
Sau hoàng hôn, bóng tối dần buông xuống.
Tạ Lãng cầm túi thức ăn ra ban công, anh đổ hết chỗ thức ăn cho chim còn lại ra khay gỗ bên ngoài.
Anh nhìn những chú chim nhỏ không biết tên gọi kia bay lượn vòng vòng trên bầu trời, có lẽ là vì sợ anh nên không dám đậu xuống, Tạ Lãng mơ hồ nghĩ thầm:
Không biết lần sau cho chúng ăn là khi nào.
...
"Giám đốc Tạ, chúng ta..."
Trên con đường núi quanh co khúc khuỷu, thư ký Lý đang lái xe vô cùng lo lắng, thỉnh thoảng không nhịn được ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Tạ Lãng qua gương chiếu hậu.
"Bây giờ Tạ Giác đã ra khỏi thành phố chưa?"
Tạ Lãng vừa ngẩng đầu đã cùng thư ký Lý nhìn nhau thông qua tấm gương.
Không có gì bất thường trong biểu hiện của anh, chỉ là nhàn nhạt hỏi.
"Theo sự sắp xếp của thư ký Trương, chúng ta đã cố ý tung tin giả, nên chắc hiện tại ông ta đang dẫn theo hai người chạy về phía Nam, lúc này hẳn là vừa lên cao tốc."
"Ừ." Tạ Lãng gật đầu một cái rồi lại hỏi: "Còn về mẹ tôi thì sao?"
"Hôm nay bà Tạ ở nhà cả ngày, chúng tôi đều đã cử người theo dõi biệt thự nhà họ Tạ, không có động tĩnh gì lạ, mọi việc vẫn diễn ra như thường ngày, bên đó có quản gia và hai bảo vệ canh gác, camera an ninh đều được bật."
"Được rồi!" Tạ Lãng không ngạc nhiên với câu trả lời này.
Anh cúi đầu xắn tay áo lên, nhìn vào vết phát ban đang dần đỏ tấy và sưng vù, trông thật đáng sợ.
Điều lạ là anh đã uống thuốc nhưng không hề có dấu hiệu thuyên giảm, trước đó bác sĩ có dặn nếu những vết phát ban trở nặng và uống thuốc không đỡ thì phải đi khám để điều trị kịp thời.
Nhưng đối với Tạ Lãng lúc này, đây thậm chí là điều anh ít bận tâm nhất.
Anh lại kéo tay áo xuống, lấy điện thoại ra rồi gọi điện: "Alo? Mẹ, là con đây!"
"Vâng, con có chút việc bận, lát nữa mới về được." Giọng điệu của Tạ Lãng rất bình thường, tựa như đang trò chuyện thân mật với người nhà: "Không cần để phần cơm tối cho con đâu, con ăn rồi, vâng, lát về con nói chuyện với mẹ nhé!"
Thế nhưng bàn tay thư ký Lý đang lái xe khẽ run lên, không hiểu sao dù đang là mùa hè oi ả nhưng trong người cậu ta vẫn cảm thấy hơi ớn lạnh.
Cậu ta đợi mãi cho đến khi Tạ Lãng cúp máy, mới thấp thỏm hỏi: "Giám đốc Tạ, tôi có thể hỏi một câu được không... những hành động lần này của chúng ta, sao cứ giống như, giống như là đang đối phó với nhà họ Tạ vậy? Nhưng, nhưng mà..."
"Thư ký Lý——"
Tạ Lãng quan sát cậu ta qua gương chiếu hậu bằng đôi mắt đen như mực, khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt nghiêm nghị nên thoạt nhìn trông cứng rắn như một tảng đá, không một nếp nhăn.
Điều này khiến thư ký Lý càng thêm căng thẳng: "Ý em là..."
Cậu ta đang định giải thích, nhưng Tạ Lãng lại hất cằm chỉ ra ngoài cửa sổ: "Đến nơi rồi, cậu dừng xe đi."
"Ôi, vâng, vâng!"
Lúc này trên khuôn mặt của thư ký Lý đã lấm tấm mồ hôi mới chợt nhớ ra, thế nên đã chậm rãi đỗ xe ở ngoài cổng một công viên bỏ hoang, nơi này thực ra là lưng chừng núi, nếu lái xe quanh co thêm vài phút nữa mới đến biệt thự của nhà họ Tạ.
Sau khi cùng Tạ Lãng xuống xe, cậu ta đã nhìn thấy một chiếc xe Jeep đậu bên ngoài công viên vắng người kia.
Tạ Lãng rõ ràng đã sắp xếp chiếc xe này từ trước, vì vậy sau khi tới nơi liền mở cốp xe ra xem.
Mặc dù thư ký Lý biết rằng Tạ Lãng sẽ không để cậu ta nhìn thấy nhưng vẫn không khỏi tò mò, dáng người anh cao lớn, nên cậu ta phải kiễng chân nhìn qua vai Tạ Lãng, vì là ban đêm, ánh sáng quá tối nên chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy vài hộp kim loại được đậy kín trong xe.
"Giám..."
Thư ký Lý đứng bên cạnh Tạ Lãng, cậu ta vừa định hỏi, nhưng lúc quay đầu nhìn Tạ Lãng thì tiếng nói chợt dừng lại——
Hầu hết thời gian, thư ký Lý thực sự biết rằng mình không phải là người nhạy cảm, nhưng vào giây phút này, cậu ta không cần phải quá nhạy bén cũng có thể nhận ra một sự nguy hiểm nào đó đang ập đến.
"Được rồi," Tạ Lãng dứt khoát đóng nắp cốp xe lại, rồi tựa vào đó nói: "Ở đây không còn cần cậu nữa, cậu chỉ cần theo dõi động thái của Tạ Giác là được, về đi——"
"Giám đốc Tạ, anh..."
Thư ký Lý vẫn đứng yên đó: "Anh định làm gì vậy?"
"Thư ký Lý," Tạ Lãng nhìn vào cậu ta, chậm rãi nói: "Nếu bây giờ là thư ký Trương thì anh ấy sẽ không nhiều lời như vậy đâu."
"Nhưng em không phải anh Trương." Thư ký Lý lo lắng vỗ đùi, vẻ mặt đau khổ nói: "Giám đốc Tạ, anh rõ ràng biết anh Trương giỏi việc hơn em rất nhiều, vậy sao lúc này lại không gọi anh ấy đi cùng?"
Đây là những lời nói thật lòng của cậu ta.
Làm thư ký thứ hai không khiến cậu ta phiền muộn, thậm chí ngược lại, cậu ta cảm thấy thoải mái khi đi theo thư ký Trương, chỉ cần việc gì cũng có anh ấy kiểm soát thì cậu ta mới có thể yên tâm.
Giống như bây giờ, vào lúc bối rối như thế này, tất cả những gì thư ký Lý có thể nghĩ đến là:
Nếu anh Trương ở đây thì sẽ làm thế nào.
"Trương Triết, anh ấy..."
Tạ Lãng suy nghĩ thẫn thờ một giây, có lẽ là vì nghĩ đến thư ký Trương, rồi lại nghĩ đến người lúc này đang đi cùng anh ấy đến một nơi an toàn.
Thư ký Trương có nhiều việc quan trọng hơn cần phải làm.
"Sẽ tốt hơn nếu cậu không biết tôi muốn làm gì."
Cuối cùng Tạ Lãng đã trả lời như vậy.
Đôi mắt dài hẹp, sâu thăm thẳm của anh bình tĩnh nhìn thư ký Lý, nhưng trong đáy mắt tĩnh lặng như giếng cổ ấy lại ẩn chứa một sự điên cuồng đáng sợ.
Màu đen tuyền kia, hóa ra lại trở nên tàn ác vào lúc này.
"Em..." Thư ký Lý ngẩn người đứng đó, không biết nên rút lui hay nên nói tiếp.
"Cậu về đi!" Tạ Lãng lặp lại lần nữa, giọng điệu không thay đổi, nhưng thư ký Lý lại cảm nhận được một bầu không khí không cho phép nghi ngờ thêm nữa từ đó.
"Giám đốc Tạ, nếu có việc gì thì gọi cho em nhé!"
Thư ký Lý lùi lại hai bước rồi xoay người đi về phía chiếc xe, vừa định mở cửa thì giọng nói của Tạ Lãng đột nhiên truyền đến từ phía sau.
"Cậu cảm thấy... tôi là người như thế nào?"
Trong một giây, thư ký Lý còn tưởng mình nghe lầm, cậu ta quay đầu lại thì chỉ thấy Tạ Lãng đang tựa vào thân xe và nhìn về phía mình.
"Anh là sếp của em."
Thư ký Lý suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể bối rối nói: "Em không hiểu anh, Giám đốc Tạ."
Cậu ta thoáng thấy Tạ Lãng gật đầu với mình và không nói gì nữa.
Lúc này trong đầu thư ký Lý đột nhiên hiện lên một cảnh tượng kỳ lạ, cậu ta cảm thấy Tạ Lãng đang đứng trong một đầm lầy đen kịt, đôi chân anh đang lặng lẽ bị cuốn vào đó.
...
Tạ Lãng cứ tựa vào thùng xe như vậy, cho đến khi xe của thư ký Lý dần dần lăn xuống con đường núi quanh co.
Trời đã tối hẳn, bóng dáng anh cũng biến mất như bị màn đêm nuốt chửng.
Thực ra vào lúc chạng vạng, trong một khoảng thời gian dài, anh không thể bình tĩnh suy nghĩ mọi chuyện, vì vậy mới không thể giải thích cho Lê Giang Dã biết mình định làm gì.
Trên thực tế, nếu đó chỉ là một người mẹ, hay một con quái vật, có lẽ anh đều có thể đối phó được.
Nhưng đối với một người mẹ đã trở thành quái vật thì sao?
Nói cho cùng, anh nghĩ rằng thứ mà bản thân không thể đối phó và loại bỏ được, chính là trái tim đau đớn của chính mình——
Những nỗi hận thù đó.
Những nỗi căm hận và thù ghét đối với chính mình.
Sự bất lực với đôi bàn tay lạnh cóng khi nghĩ đến việc Lê Giang Dã bị gãy chân.
Và sự bất lực đã biến thành căm phẫn, một sự căm phẫn không có nơi nào để trút bỏ.
Không chỉ là căm phẫn.
Mà còn có sát ý.
Anh nhớ lúc Lê Giang Dã say rượu đã từng nói với anh:
Có đôi lúc anh... lúc anh mất lý trí, lúc anh trở nên phát điên, em cảm thấy anh thật sự không quan tâm điều gì cả, cho dù là tự hủy hoại bản thân mình cũng không ngần ngại.
Nghĩ đến chàng trai ôm lấy khuôn mặt anh, ánh mắt nhòe đi vì cơn say nhưng vẫn dõng dạc tuyên bố: "Em là thiên thần của anh, Anh Lãng!"
Bởi vậy anh đã nói với cậu rằng:
Xin lỗi em.
Xin lỗi em, Tiểu Dã.
Nhưng anh nghĩ rằng bản thân thật sự đã trở thành một con quái vật giống như mẹ mình.
Không cần ai phải cứu lấy anh nữa.