Năm Sau Hoa Vẫn Nở
Lời thổ lộ muộn màng
Năm Sau Hoa Vẫn Nở thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im tiếng, như thể anh chưa kịp phản ứng.
Mãi sau, mới nghe thấy giọng anh:
“Ừ, được rồi.”
Cả hai lại chìm vào im lặng.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vừa hửng sáng. Quấn chăn lại, tôi định chợp mắt thêm.
“Nếu không có gì khác, em tắt máy đây. Còn nữa, nếu không phải để hẹn đi nhận giấy ly hôn, sau này đừng gọi cho em nữa.”
Nói xong, tôi gác máy.
Ngay lúc ấy, dường như tôi nghe thấy giọng Châu Nghiên vội vàng bên đầu dây:
“Tiểu Hy, anh có chuyện muốn nói! Anh… anh rất nhớ em.”
Đó là lời anh mà tôi đã mong đợi suốt năm năm, cuối cùng cũng nghe được từ chính anh.
Thế nhưng lòng tôi chẳng rung động gì nhiều.
Châu Nghiên từng thích tôi chứ?
Tôi đã tự hỏi mình suốt mười năm.
Thực ra, tôi đã biết câu trả lời từ lâu.
Anh ấy từng rung động.
Nếu không, tôi đã chẳng ngốc nghếch theo đuổi anh suốt bao năm, đợi chờ anh đến vậy.
Châu Nghiên đứng sững, vành tai thoáng hồng:
“Anh đâu có đồng ý nhảy với cô ấy. Anh chỉ nói anh đã có người muốn mời rồi.”
Tim tôi đột nhiên ngừng đập, đầu trống rỗng.
Anh đã có người muốn mời…
Là tôi sao?
Tôi ngước nhìn anh, mắt anh nhìn tôi sâu lắng, như chứa đựng bao điều khó nói.
“Thế… sao anh không nói sớm?” – Tôi lắp bắp.
Châu Nghiên mím chặt môi, ánh mắt chìm xuống:
“Lúc anh định mở miệng thì em đã đồng ý với anh ta rồi.”
Tôi ngẩn người ra.
Hóa ra là như vậy.
Tôi lùi lại, nhưng Châu Nghiên không buông tay. Anh cúi xuống, hơi thở nóng phả vào cổ tôi:
“Giờ… anh đổi ý có còn kịp không?”
Tai tôi như bốc lửa.
Tôi cúi đầu, giọng nhỏ xíu:
“Thế… thế em từ chối anh ta là được rồi.”
Vừa nói xong, tay tôi đã bị anh nắm chặt, ngón tay đan xen vào nhau.
“Lần sau đừng chọn người khác. Chọn anh, được không?”
Hôm đó, tôi cứ thế gật đầu, mặt đỏ bừng, tim đập loạn suốt đêm.
“Anh không có… Cô ấy hỏi anh có muốn chọn em làm bạn nhảy không?”
Tối hôm đó, gương mặt đỏ và hơi thở hổn hển của Châu Nghiên đã nói cho tôi biết – anh cũng thích tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình cảm của anh dành cho mình.
Nhưng suốt một thời gian dài sau đó, Châu Nghiên lại trở về với hình ảnh người anh trai ấm áp nhưng luôn giữ khoảng cách với tôi.
Mãi cho đến khi trường tổ chức chuyến du học hè ở thành phố A, một trận động đất bất ngờ xảy ra.
Tôi ở trong lớp học xa nhất, các bạn hoảng loạn chạy về phía cửa ra vào, khiến đường thoát hiểm bị tắc nghẽn.
Tôi và vài đứa khác bị xà ngang đè lên.
Trong lúc mê man, tôi nghe thấy tiếng Châu Nghiên gọi tên tôi, giọng khàn vì lo lắng.
Anh dùng đôi bàn tay đầy máu lật từng viên đá, cho đến khi nhìn thấy tôi thì lập tức ôm chặt, bật khóc vì mừng rỡ.
Sau khi được cứu, tôi vừa khóc vừa hỏi anh: