Chương 2: Khao khát

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Upehehe
5.
Trông tôi giống nhân viên bán bảo hiểm lắm sao?
Thật đáng xấu hổ.
Rốt cuộc là vì lý do gì mà thằng nhóc này lại có mắt như mù vậy?
Tôi đứng sát bên cậu ta trong thang máy. Tôi mặc bộ vest xám đen được cắt may tỉ mỉ, còn cậu ta diện áo bóng rổ với những hình vẽ nguệch ngoạc và logo hợp tác.
Tôi mang giày da, cậu ta đi đôi AJ trắng.
Sự tương phản rõ ràng giữa một người đàn ông lớn tuổi và một thanh niên trẻ trung đầy sức sống.
Tôi đưa tay chỉnh lại gọng kính vàng, tiện thể liếc nhìn cậu ta qua khóe mắt. Ánh mắt tôi dừng lại ở đường viền hàm ngay góc nghiêng của cậu ta, nơi đó vẫn còn vương lại một giọt mồ hôi.
Cậu ta sở hữu một khuôn mặt khiến người ta khó lòng sinh ác cảm: tuấn tú, sáng sủa, đôi mắt đào hoa, sống mũi cao và mái tóc rẽ ngôi giữa hơi xoăn cũng rất gọn gàng. Khoác lên mình bộ đồ bóng rổ khỏe khoắn, cậu ta đứng đó chẳng khác nào nam chính trong một bộ phim học đường mà ai ai cũng mong chờ được xem.
Lúc này, trên cánh tay rắn chắc đầy cơ bắp của cậu ta còn đeo một chiếc băng vải màu trắng. Nhìn là biết cậu ta vừa chơi bóng rổ xong, tràn đầy sức sống, hơi thở vẫn còn hổn hển.
Yết hầu tôi không kìm được mà khẽ trượt xuống.
Radar gay đã phát tác rồi.
6.
Cậu ta cũng đang liếc nhìn tôi qua khóe mắt, mang theo chút trầm tư, tò mò, thậm chí còn phảng phất vẻ sâu xa.
Nhưng tất cả những điều này đều không quan trọng.
Khi thang máy dừng ở tầng chín, cậu ta không bước ra ngoài.
Tôi hỏi: “Cậu mới chuyển đến đây à?”
“Vâng, tôi mới dọn vào hôm qua.” Chàng trai trẻ tiến lại gần tôi, vai chúng tôi chỉ cách nhau vài centimet, hơi ấm từ cậu ta lan tỏa sang.
Tôi gật đầu, lười biếng không muốn nói chuyện.
“Tôi là Uyển Kiêu, sau này mong được anh chiếu cố nhiều hơn.”
Cậu ta chìa tay muốn bắt tay với tôi, cuối cùng tôi cũng có cơ hội nhìn rõ cậu ta hơn.
Nhìn ở khoảng cách gần, khuôn mặt cậu ta càng xuất sắc hơn, khiến người ta đã gặp thì khó mà quên được.
“Tôi là Hoắc Dật.”
Bắt tay xong, tôi nhận ra tay cậu ta rất thô ráp, những người chơi bóng rổ thường có vài vết chai.
Lực nắm của cậu ta còn rất mạnh, siết chặt tay tôi đến đau điếng.
Rồi cậu ta còn cúi đầu nhìn tôi, hỏi tiếp: “Anh Hoắc ơi, thời tiết thế này anh mặc vest không thấy nóng sao?”
“……”
7.
Thang máy nhanh chóng đến tầng mười.
Tiếng giày da giẫm trên nền gạch men vang lên trong trẻo. Bước ra khỏi thang máy, không khí cũng dễ chịu hơn.
Tôi giơ tay nới lỏng cà vạt trên cổ. Vẻ mặt tôi vẫn sa sút như cũ, nhưng động tác và dáng điệu lại có tinh thần hơn hẳn.
Tôi quay đầu nói với cậu ta: “Do yêu cầu công việc.”
Cậu ta nhìn về phía tôi, cười để lộ hai chiếc răng nanh trông thật đáng yêu đến mức phạm quy.
Tôi có chút không chịu nổi, lập tức xoay người mở khóa đi vào nhà.
8.
Cũng vì thế mà ngay lúc đó tôi không hề hay biết.
Chàng trai trẻ kia ngẩn người nhìn theo bóng lưng tôi, sau đó lại bấm số tầng chín một lần nữa.
Trong thang máy, Uyển Kiêu nhìn vào cánh cửa trong suốt, cậu đưa tay lau mồ hôi trên chóp mũi. Ánh mắt cậu trầm xuống, cảm thấy bộ dạng lúc này của mình thật chẳng ra làm sao.
Hoắc Dật vẫn y hệt như trong ký ức, vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh nhạt ấy.
Chưa từng thay đổi.
9.
Trước khi ngủ, tôi thay chiếc áo choàng tắm màu trắng mới mua, nhấp vài ngụm vang đỏ, rồi vô thức mở máy chiếu.
Phòng ngủ tối giản, ngoài chiếc giường lớn và tủ quần áo, còn có một màn hình chiếu khổng lồ.
Để xem gay porno thì phải có bộ dạng đúng kiểu xem gay porno.
Có lẽ rượu không làm người say mà người tự say. Trên màn hình, chàng trai Âu Mỹ cơ bắp vạm vỡ đang làm tình với một chàng trai mắt xanh tóc vàng rên rỉ không ngừng. Ngoại hình cả hai người đều ưa nhìn, kỹ thuật đương nhiên cũng thuộc hàng đỉnh cao. Đầu lưỡi liếm láp trên đuôi mày, ướt át lấp lánh ánh bạc, đầu ngón tay véo nhẹ và vo tròn nhũ hoa. Những tư thế về sau càng khiến người ta máu nóng sôi trào hơn.
Tôi đưa tay chỉnh lại chiếc kính gọng vàng, trong đầu tràn ngập tiếng thở hổn hển hơi nặng nề của Uyển Kiêu trong thang máy.
Trẻ tuổi, tươi mới, tràn đầy sức sống, có tiềm năng.
Rất thích hợp để một phú nhị đại như tôi giẫm đạp.